Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hầu Vinh Hiên sửng sốt một chút, sau đó phủ nhận: “Không phải, đây là người chúng ta tuyển lúc thành lập đoàn phim. Sức của ông ấy rất lớn, làm việc cũng rất chăm chỉ, cho nên tôi mới để ông ấy ở lại.”
“Ra là vậy...”
Tiêu Hạ như có điều suy nghĩ...
Đợi chú Lý sắp xếp xong đạo cụ, Tiêu Hạ bắt đầu chính thức bấm máy.
Ban đầu mọi người còn lo Tiêu Hạ không quen ống kính, không đỡ nổi diễn xuất của hai diễn viên kia. Kết quả, từ đầu đến cuối cậu lại diễn cực kỳ vững, thậm chí hoàn toàn nhập vai.
Vai “Chu Lão Tam” do cậu đảm nhận ra tay tàn độc, khí chất âm u lạnh lẽo. Động tác chặt xương chân lợn mà cứ như đang chặt xương người, hoàn toàn là bản sao của hung thủ đời thực, khiến người xem phải tê dại cả da đầu.
Trái lại, vì bị ảnh hưởng bởi khí tràng của Tiêu Hạ, Lưu Trạch Hàng trong vai Lão Nhị đã NG mấy lần liền, bị đạo diễn Hầu Vinh Hiên chửi cho vuốt mặt không kịp.
Giờ thì chẳng ai dám coi Tiêu Hạ là một người mới bình thường nữa.
Có lý do để nghi ngờ, đây là hung thủ thật sự luôn ấy chứ!
Hôm sau, Tiêu Hạ chuyển sang bối cảnh phía sau để quay phân đoạn bạo lực học đường.
Điều khiến Tiêu Hạ bất ngờ là, diễn viên vào vai nạn nhân “Ngô Tiểu Hoa” lại chính là Lý Hàm Nguyệt, người hôm qua vừa nói chuyện với chú Lý.
Lúc này, Lý Hàm Nguyệt đã thay một bộ đồng phục cũ nát, sắc mặt trắng bệch. Trông cô hệt như một đóa bạch liên hoa đáng thương vừa bị bắt nạt, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.
Mà trong kịch bản, nhân vật “Ngô Tiểu Hoa” của cô quả thực rất đáng thương. Không chỉ hứng chịu bạo lực học đường nghiêm trọng, cô còn bị tên súc sinh Lão Tam kéo vào một góc khuất trong trường cưỡng bức, cuối cùng bị hắn băm vằm ra cho lợn ăn.
Điều khiến Tiêu Hạ bận tâm hơn cả là thái độ của chú Lý kia đối với cô có vẻ không bình thường cho lắm.
Trên người cô ấy có bí mật gì sao?
Mang theo sự nghi hoặc, Tiêu Hạ chủ động bắt chuyện với đối phương.
Bản thân Lý Hàm Nguyệt rất hoạt ngôn, là một cô gái cực kỳ cởi mở. Qua trò chuyện, Tiêu Hạ mới biết cô bằng tuổi mình, năm nay cũng học năm tư khoa Diễn xuất của Học viện Hý kịch thành phố Hỗ. Cô được đích thân đạo diễn Hầu khai quật để đảm nhận vai diễn quan trọng này.
Tiêu Hạ không hề phát hiện ra điểm gì kỳ lạ trong lời nói của cô.
Thế thì lạ thật...
“Tiêu Hạ, Lý Hàm Nguyệt, qua đây chuẩn bị nào!”
Hầu Vinh Hiên vừa nói, vừa ra hiệu cho những nhân viên không liên quan xung quanh tản ra chỗ khác.
Nhìn bối cảnh bỗng chốc trở nên trống trải, Tiêu Hạ vốn đang không có cảm giác gì chân thực chợt nhớ tới kịch bản sắp quay, áp lực lập tức tăng gấp bội.
Toang rồi, lần này phải diễn “súc sinh” thật.
Nhưng cậu có biết diễn đâu!
Tiêu Hạ bắt đầu hoang mang lo lắng.
Cậu có dự cảm, hôm nay đạo diễn Hầu chắc chắn sẽ bị cậu chọc cho tức chết.
Quả nhiên, cả buổi sáng Tiêu Hạ toàn NG.
“Cắt cắt cắt! Tiêu Hạ, cái thằng nhóc này cậu diễn cái quái gì thế? Cậu phải kéo cô ấy vào rừng cây nhỏ! Chứ không phải kéo đi chôn xác! Ánh mắt của cậu là sao hả?”
“Cắt! Biểu cảm, biểu cảm đâu! Biểu cảm của cậu đâu rồi? Trưng ra cái bộ dạng đó là muốn giết ai?”
“Dừng dừng! Cậu đang diễn hiện trường phân thây đấy à?!”
Sau vài lần gào thét, Hầu Vinh Hiên cảm thấy huyết áp tăng vọt, vội vàng cho mọi người nghỉ ngơi một lát. Ông vừa rít thuốc lá vừa gọi Tiêu Hạ qua.
Tự biết mình đuối lý, Tiêu Hạ ủ rũ cúi gằm mặt bước tới: “Cháu xin lỗi đạo diễn Hầu.”
Hầu Vinh Hiên nhả khói, thần sắc phức tạp. Ông chằm chằm nhìn Tiêu Hạ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới thở dài một hơi: “Không sao, cũng do tôi quá nóng vội. Thấy bình thường diễn xuất của cậu rất tốt nên tôi không nghĩ đến chuyện phải làm công tác tư tưởng trước cho cậu, lỗi cũng ở tôi.”
Lý Hàm Nguyệt tuy đóng vai nạn nhân, nhưng dẫu sao cũng từng được đào tạo bài bản, có nền tảng tâm lý vững vàng. Thêm vào việc Tiêu Hạ còn căng thẳng hơn cả cô, thành ra cô lại hết hồi hộp, mỉm cười an ủi: “Không sao đâu, một người mới tinh chưa có kinh nghiệm mà làm được như cậu là giỏi lắm rồi.”
Tiêu Hạ không ngờ mình lại được cô gái phe “nạn nhân” an ủi. Mặt cậu đỏ bừng, chỉ hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui tọt xuống đất cho xong.
Hầu Vinh Hiên cũng không cho rằng Tiêu Hạ đang làm bộ làm tịch. Ông rít thêm hơi thuốc rồi nói: “Trọng tâm của cảnh này đều dồn hết vào nhân vật Lão Tam. Với tình trạng hiện tại của cậu thì vẫn chưa đạt tiêu chuẩn đâu.”
Tiêu Hạ chỉ đành tiếp tục xin lỗi: “Cháu xin lỗi đạo diễn.”
Hầu Vinh Hiên thở dài, giọng nói u ám: “Nhiều lúc tôi thật sự nghi ngờ, có phải cậu đang giấu giếm chúng tôi cõng trên lưng vài mạng người rồi không.”
Dục vọng á? Xin lỗi, thật sự không có, toàn là khát vọng chém người thôi.