Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ôm ấp niềm mong mỏi đó, Tiêu Hạ nhấn nút rút thưởng.

Giao diện rút thưởng vẫn mộc mạc giản dị như cũ, ngay khoảnh khắc nhấn xuống, phần thưởng liền hiện ra:

“Chúc mừng bạn nhận được Kỹ thuật Hacker (Sơ cấp), đã tự động học tập.”

“Chi tiết Kỹ thuật Hacker (Sơ cấp): Kỹ thuật hacker sơ cấp được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu, hỗ trợ đắc lực cho bạn trong việc thực hiện các hành vi phạm tội trên không gian mạng.”

Tiêu Hạ ngớ người.

Hả?

Thế này là sao? Bản thân tôi học khoa Máy tính đấy, hệ thống còn quăng cho cái mác hacker sơ cấp? Khinh thường ai vậy? Cái thứ này rút trúng cũng như không rút thôi...

Giây tiếp theo, Tiêu Hạ liền bị vả mặt đôm đốp.

Trong đầu cậu chợt tràn ngập vô số kiến thức liên quan đến hacker, vượt xa bất cứ thứ gì cậu có thể học được ở trường. Cánh cửa thế giới mới như mở toang trước mắt, đẩy khả năng vận dụng máy tính và mạng internet của cậu lên một tầm cao hoàn toàn mới.

Nếu nói Tiêu Hạ trước đây chỉ là một lập trình viên bình thường ngày ngày gõ code, không cầu hoàn mỹ chỉ cầu chạy mượt, thì cậu của hiện tại chính là một bóng ma đen tối có thể tự do xuyên thấu không gian mạng, thâm nhập vào cơ chế cốt lõi, dạo bước trên lằn ranh pháp luật.

Đó là một vùng xám tuyệt đối.

Nhưng đây chưa phải là điều khiến Tiêu Hạ kinh ngạc nhất.

“Thế này mà mới là sơ cấp sao?” Tiêu Hạ tặc lưỡi.

Mới “sơ cấp” đã đủ sức chiếm lĩnh vị trí trung thượng lưu ở cả trong và ngoài nước, vậy kỹ thuật hacker cấp cao hơn sẽ khủng khiếp đến mức nào?

Chỉ tiếc là, hiện tại vẫn chưa thể biết được.

-

Thu dọn đồ đạc xong xuôi, Tiêu Hạ chuẩn bị về trường một chuyến, chờ thông báo bấm máy từ đoàn phim mới.

Cậu rủ Lý Hàm Nguyệt đi cùng.

Lý Hàm Nguyệt xua tay, ngược lại còn mời mọc: “Lát nữa có bạn đến đón em, hay là Tiêu ca đi chung xe về luôn nhé?”

Tiêu Hạ nhìn thời gian đặt xe trên điện thoại, vừa định đồng ý thì một chiếc ô tô màu đen xa lạ chầm chậm đỗ lại bên cạnh hai người.

“Thầy Tiêu, cô Tiểu Lý, hai người định đi đâu đấy? Tôi có thể cho đi nhờ một đoạn.”

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, Lý Chí Thành ngồi ở ghế lái, lên tiếng hỏi hai người.

Tiêu Hạ nhận ra là Lý Chí Thành, trong lòng lập tức dâng lên sự cảnh giác: “Chú Lý? Hôm nay chú không ở lại đoàn phim sao?”

“Đạo diễn bảo tôi đi mua thêm ít đạo cụ ấy mà.” Lý Chí Thành giải thích, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc tối tăm, “Lên xe đi, chỗ này cũng khó gọi xe lắm.”

Gã này có mục đích gì...

Tiêu Hạ híp mắt lại.

Dạo này bận quá, cậu còn chưa kịp rảnh tay xử lý, gã này đã chuẩn bị hành động trước rồi sao?

Tiêu Hạ nhếch khóe môi, vẫy tay với Lý Hàm Nguyệt: “Vậy tôi đi nhờ xe chú Lý đây, tạm biệt nhé.”

Sau đó cậu dứt khoát mở cửa, ngồi vào xe của Lý Chí Thành.

Lý Hàm Nguyệt gật đầu: “Vâng, bái bai Tiêu ca”

Lý Chí Thành thò đầu ra nhìn Lý Hàm Nguyệt: “Cô Tiểu Lý không đi cùng sao?”

Lý Hàm Nguyệt giải thích: “Bạn em sắp tới rồi, hai người cứ đi trước đi.”

Lý Chí Thành: “...”

Sắc mặt gã đàn ông thoáng chốc trở nên khó coi, gã quay sang nhìn Tiêu Hạ đang mang vẻ mặt vô tội bên cạnh, rốt cuộc không nói thêm gì nữa, đạp chân ga lái xe ra khỏi phim trường.

Trong xe, hai người chìm vào một sự im lặng quỷ dị.

Tiêu Hạ quyết định lấy bất biến ứng vạn biến, hai tay đặt tự nhiên trên đùi, mắt nhìn thẳng phía trước, bày ra dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Lý Chí Thành liếc nhìn thanh niên bên cạnh qua gương chiếu hậu, dường như đang suy tính điều gì đó, sau đó vươn tay lấy điếu thuốc bên cạnh: “Cậu hút không?”

“Cảm ơn, tôi không hút thuốc.”

“Được.”

Lý Chí Thành tự châm một điếu, chậm rãi nhả khói.

Tiêu Hạ lặng lẽ hạ cửa kính xe bên phía mình xuống.

Không biết qua bao lâu, Lý Chí Thành mới lên tiếng: “Cậu Tiêu là sinh viên Đại học Hỗ nhỉ? Sao tự dưng lại muốn làm diễn viên thế?”

Tiêu Hạ nhướng mày: “Một chút bất ngờ và một chút may mắn thôi. Hơn nữa, tôi cũng rất muốn phơi bày bộ mặt xấu xa của Chu Lão Tam ra trước công chúng, thế nên mới nhận lời mời của đạo diễn.”

“Ra là vậy...” Lý Chí Thành nhếch mép, “Cậu cũng có tinh thần chính nghĩa gớm nhỉ.”

Tiêu Hạ nghe ra giọng điệu âm dương quái khí của gã, dứt khoát chủ động xuất kích: “Chú Lý, dạo này chú cũng xem tôi diễn, chú thấy tôi diễn thế nào? Có đủ độ chân thực không?”

Lý Chí Thành: “Mảng diễn xuất thì tôi không rành lắm. Nhưng tôi đoán nếu để Lão Tam hàng thật giá thật nhìn thấy cậu, chắc chắn hắn sẽ giật mình đấy. Dù sao thì khuôn mặt của cậu quả thực rất giống.”

“Vậy sao...”

Tiêu Hạ kéo dài giọng điệu, ánh mắt xuyên qua làn khói ghim chặt vào gã đàn ông gầy gò trước mặt, rồi chậm rãi dời tầm mắt đi: “Chú Lý, chú nghĩ trong phần đời còn lại, bọn họ có thể bắt được hung thủ không?”