Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiêu Hạ nhún vai: “Tôi sao cũng được.”

Thế là mọi người đạt được thỏa thuận, vụ việc được hòa giải êm đẹp.

-

Đợi đến khi Tiêu Hạ bước ra khỏi đội Cảnh sát Giao thông, sắc trời đã tối sầm.

Đèn đường hai bên đã lần lượt bật sáng. Tiêu Hạ thở hắt ra một hơi, ánh mắt lướt theo ánh đèn đường, bất ngờ phát hiện ngay phía đối diện con phố chính là đồn cảnh sát của khu vực này.

Tiêu Hạ liếc nhìn Lý Chí Thành vẫn đang đứng nói chuyện với Trình Hồng Văn, cậu khẽ vuốt cằm, trong lòng có chút rối rắm...

Đây đúng là một cơ hội ngàn năm có một. Hung thủ đã lù lù ở ngay đây rồi, chỉ cách đồn cảnh sát đúng một con đường...

Chỉ là, mặc dù vô số lần thăm dò đã cơ bản chứng thực được suy đoán trong lòng Tiêu Hạ, xác nhận Lý Chí Thành chính là tên tội phạm trốn nã “Chu Lão Tam” - nguyên mẫu trong bộ phim “Thí Sinh”, nhưng cho đến tận bây giờ, Tiêu Hạ vẫn chưa nắm được bất kỳ thóp nào của gã.

Cũng không biết Lý Chí Thành có phẫu thuật thẩm mỹ hay không, nhưng khuôn mặt này hoàn toàn không giống với bức ảnh truy nã năm xưa. Thảo nào bao nhiêu năm trôi qua mà phía cảnh sát vẫn không hề hay biết.

Hơn nữa, ban nãy Tiêu Hạ đã lén quan sát. Lúc cảnh sát giao thông kiểm tra giấy phép lái xe và căn cước của Lý Chí Thành theo thủ tục, họ hoàn toàn không phát hiện ra vấn đề gì về thân phận của gã. Nói cách khác, rất có thể bao năm qua Lý Chí Thành đã đánh cắp thân phận của người khác mà không một ai hay biết.

Chỉ mới nghĩ đến đây thôi đã khiến người ta ớn lạnh sống lưng.

Rất có thể trong những năm qua, Lý Chí Thành đã gây ra những vụ án mạng khác!

Cơ mà tên Lý Chí Thành này cũng thật kỳ lạ. Gã vậy mà lại dám chạy đến đoàn phim để tận mắt chứng kiến người ta diễn lại tội ác năm xưa của mình. Cái hành vi “ngàn dặm dâng đầu” này quả thực quá mức ảo ma...

Đúng lúc Tiêu Hạ đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, một người vừa đi ngang qua bỗng nhiên quay ngược trở lại, dừng bước ngay bên cạnh cậu: “Cậu Tiêu?”

Tiêu Hạ vội vàng ngẩng đầu lên nhìn. Cậu nhận ra đây chính là Tiểu Lý - viên cảnh sát trẻ mà cậu từng gặp trong vụ báo cảnh sát nhầm ở đoàn phim trước.

“Cảnh sát Lý?”

Viên cảnh sát Tiểu Lý nhìn Tiêu Hạ, rồi lại nhìn đồn cảnh sát phía đối diện, ánh mắt mang theo vẻ phức tạp hỏi: “Cậu Tiêu, cậu đứng đây làm gì vậy?”

Đứng ngay trước cửa đồn cảnh sát với vẻ mặt đầy do dự và rối rắm... Dáng vẻ này bất chợt khiến Tiểu Lý liên tưởng đến gã đàn ông sát hại vợ rồi phân xác, sau đó đến đồn cảnh sát đầu thú vào tuần trước.

Tên này không lẽ... cũng đến để đầu thú đấy chứ?

Tiêu Hạ hoàn toàn không biết cảnh sát Tiểu Lý vì chuyện lần trước mà đã tự động bật filter “tội phạm” khi nhìn mình, thấy Tiểu Lý, cậu ngược lại còn hơi mừng rỡ: “Tôi gặp chút chuyện, vừa giải quyết xong, cảnh sát Tiểu Lý đang định về đồn à?”

Thế nhưng hiểu lầm vẫn tiếp tục xảy ra, câu nói này của Tiêu Hạ lọt vào tai cảnh sát Tiểu Lý lại tự động được não bộ hoàn thiện thành:

Gặp chút chuyện: Phạm pháp bị tóm rồi.

Vừa giải quyết xong: Vừa mới được thả ra.

Haiz, vẫn còn ra ngoài được, chứng tỏ chuyện không lớn lắm.

Cảnh sát Tiểu Lý tiếc nuối thở dài một hơi, đưa tay vỗ vỗ vai Tiêu Hạ, thấm thía khuyên nhủ: “Chuyện cũng đã xảy ra rồi, cứ coi như một bài học, sau này chú ý hơn một chút, chăm chỉ đóng phim, sống cho đàng hoàng. Tôi đi trước đây, sau này... à không, hy vọng lần sau đừng gặp lại nữa.”

Tiêu Hạ: “? Vâng, vâng ạ?”

Khoan đã! Sao cứ thấy sai sai ở đâu ấy nhỉ?

Nhưng cảnh sát Tiểu Lý đã vội vã rời đi, Tiêu Hạ vừa định gọi anh ta lại để giải thích cho rõ ràng thì Lý Chí Thành đã nói chuyện xong và bước ra.

Nhìn bóng lưng mặc cảnh phục màu xanh đang khuất dần, ánh mắt Lý Chí Thành hơi chìm xuống, mang theo một tia oán hận và cảnh giác khó lòng nhận ra.

“Cậu quen cảnh sát à?”

Hắn nhìn về phía Tiêu Hạ, biểu cảm thế mà lại mang theo sự khiếp sợ như thể “cậu đã phản bội tất cả chúng ta”.

Tiêu Hạ:... Ai phản bội cơ? Ai cùng một giuộc với chú? Tôi là người tốt hàng thật giá thật đấy nhé! Chưa bao giờ làm chuyện xấu!

Không đúng, cái tên Lý Chí Thành này tư duy kiểu gì vậy? Chẳng lẽ hắn thực sự coi mình là đồng loại sao?

Ngoài sự khiếp sợ, Tiêu Hạ lại bất ngờ cảm thấy chuyện này khá hợp lý. “Khí chất tội phạm” trên người cậu nồng nặc đến mức ngay cả cảnh sát cũng không nhịn được mà nghi ngờ, vậy thì Lý Chí Thành coi cậu là đồng loại cũng là chuyện hết sức bình thường. Cho nên, tên này sẽ không nghĩ rằng cậu cũng đang nhắm vào Lý Hàm Nguyệt đấy chứ?

Tiêu Hạ toát mồ hôi hột.

Cậu chẳng muốn làm “đồng loại” với cái gã này chút nào!

Mặc kệ đi, đợi về nhà cậu sẽ âm thầm báo cáo gã này.