Đạo Gia Muốn Phi Thăng

Chương 107. Gặp lại Tôn mập mạp

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nội viện tiến hành khảo hạch ba năm một lần, trước Nhạc Vân Tấn còn có bảy tám nhóm học đồ...

"Sao huynh lại quay về được?" Lê Uyên hơi nhíu mày.

Mặc dù Tôn mập mạp khóc lóc thảm thiết, nhưng hắn và tên mập này đã sớm chiều ở chung với nhau trong thời gian dài, trong lòng luôn cảm thấy y có phần giấu diếm.

Bị ép buộc?

"Ta thừa dịp đêm tối, đánh ngã gã sơn tặc đang canh gác rồi trốn thoát!"

Quả nhiên là bị uy hiếp!

Lê Uyên trong lòng sáng tỏ, hỏi tiếp: "Huynh nói như vậy, Đại chưởng quỹ có tin không?"

"Hắn ta..."

Tôn mập mạp ủ rũ, vẻ mặt vội vàng không giống giả bộ: "Hắn ta cũng không tin, nhưng, nhưng đây là sự thật!"

Điệu bộ của y như vậy khiến Lê Uyên có chút dao động. Hắn không nhớ tên mập này có thể diễn giỏi đến vậy.

"Các huynh đi cùng bao nhiêu người?"

"Hai mươi ba người, trong đó có mười ba người đến từ tiêu cục Trường Viễn..."

"Vậy tại sao chỉ có mình huynh trốn về được?"

Lê Uyên cảm thấy mình đã nắm rõ sự tình, tên mập này nhất định là được cố ý thả về.

Tiêu cục Trường Viễn cũng có hoạt động võ quán, là một trong ba đại võ quán trong nội thành, có ít nhất năm sáu võ giả Nội kình, có kinh nghiệm áp tiêu nhiều năm. Lúc trước đi núi Phát Cưu, cả đoàn đều bình yên vô sự.

Bọn họ thất bại, chỉ có một trù tử chạy thoát, ai mà tin được?

"Ta, ta làm sao biết được?"

Tôn mập mạp có chút nóng nảy.

Tào Diễm cũng hỏi y hệt như vậy, sao chẳng ai tin tưởng y?

Lê Uyên biết chuyện này phỏng chừng có ẩn tình, nhưng cũng không truy hỏi nữa, vỗ vỗ vai y: "Huynh nghỉ ngơi trước đi, ta đi nấu cơm, xem huynh gầy thành cái dạng gì rồi."

Tôn mập mạp khụt khịt cái mũi to, đáp: "Cho nhiều thịt mỡ vào!"

...

Lê Uyên xuống bếp làm một bàn thức ăn thịnh soạn cho Tôn mập mạp, sau đó lại vào nhà bếp mượn thêm một bầu rượu.

Nhưng cho dù đã say mèm, Tôn mập mạp vẫn giữ nguyên lý do thoái thác kia, lộn xộn lủng củng, có vẻ như thật sự không hề nói dối.

"Ngủ ngon."

Đỡ Tôn Hào lên giường, đắp chăn cẩn thận, Lê Uyên mới ra cửa, bỗng phát hiện Tào Diễm chẳng biết từ lúc nào đã đứng trước cửa.

"Đại chưởng quỹ?"

Lê Uyên giật mình, hắn hoàn toàn không phát hiện ra sự xuất hiện của Tào Diễm, không khỏi kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tào Diễm ở khoảng cách gần, chỉ cảm thấy người này hô hấp kéo dài nhưng rất nhẹ, gần như không có. Dáng người không cao lớn nhưng lại mang đến cho hắn cảm giác như đối mặt với mãnh hổ.

Không đúng, bây giờ hắn cũng có thể đánh chết mãnh hổ, người này chẳng khác nào yêu thú cả...

"Lê Uyên?"

Tào Diễm liếc nhìn căn phòng nơi đang phát ra tiếng ngáy, hỏi: "Nghe Trương lão nói, kỹ thuật rèn của ngươi đã đạt đại thành? Ngươi có chắc chắn sẽ rèn ra lợi nhận thượng đẳng không?"

"Hồi bẩm Đại chưởng quỹ, đây là lần đầu tiên đệ tử chế tạo, thật sự không có gì nắm chắc..."

Lê Uyên hơi cúi đầu.

"Đừng sợ, thành công thì là việc tốt, không thành công thì coi như luyện tập. Ngươi còn trẻ, ngày sau còn nhiều cơ hội."

Tào Diễm đưa tay vỗ vỗ vai hắn, ngữ khí ôn hòa: "Nếu ngươi thật sự có thể chế tạo ra lợi nhận thượng đẳng, ta sẽ có phần thưởng riêng cho ngươi!"

Dứt lời liền xoay người rời đi.

"Phần thưởng?"

Vỗ vỗ bụi đất không tồn tại trên vai, Lê Uyên nheo mắt lại, trong khoảnh khắc, tóc gáy dựng đứng.

Võ công của vị Đại chưởng quỹ này cao hơn Tần Hùng ít nhất hai tầng!

"Cái gì gọi là ngày sau còn nhiều cơ hội?"

...

"Này!"

Sau một ngày dài rèn đúc, khi trời sắp tối, Lê Uyên mới buông cây búa nặng trịch, dập tắt lò lửa, rồi thong thả trở về nhà.

Đường phố trong thành vẫn như trước rất ít người đi đường, chỉ thỉnh thoảng mới thấy thành vệ và nha dịch đang tuần tra, những gánh hàng rong thường ngày cũng đã vãn bóng.

Lê Uyên vẫn như thường lệ, mua ít mì gạo và những thứ khác rồi xách về nhà. Thỉnh thoảng có nha dịch đi ngang qua, nhưng không có ai hỏi han gì. Sát nhân Cuồng Ma Niên Cửu tái xuất, nào có liên quan gì đến một tên học đồ an phận thủ thường ở Đoán Binh Phô như hắn đây?

Khi đi ngang qua phường Sài Ngư, hắn chợt thấy Lương A Thủy.

Sau mấy tháng biến mất, Lương A Thủy vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn. Tuy nhiên, lần này gã đến đây không phải để bán linh ngư, mà vội vội vàng vàng len lỏi qua đám đông, đi thẳng đến dược đường Tứ Quý.

"Nghe nói khí huyết của gã đã đạt đại thành, đây là đi mua dược để đột phá Nội kình sao?"

Lê Uyên liếc mắt nhìn một cái, cũng không quan tâm, tiếp tục xách mì gạo đến nhà nhị ca.

Hàng ngày hắn đều quá bận rộn, không có thời gian nấu nướng. Bữa sáng ăn qua loa trên đường, bữa trưa ăn cùng mọi người ở nội viện, chỉ có bữa tối mới đến nhà nhị ca dùng bữa.

Thỉnh thoảng, hắn mang theo gà vịt, thịt cá, mì gạo các loại … Bởi vì lo lắng hai vợ chồng nhị ca đã quen tiết kiệm, không nỡ ăn ngon. Người mang thai càng cần bồi bổ nhiều hơn.

Kiếp trước, tuy rằng tụng kinh và vẽ bùa của Đạo gia không học được đến nơi đến chốn, nhưng bản lĩnh trợ sản thúc sinh của hắn lại là đỉnh cao. Nếu nhà ai khó sinh, hắn đều bất kể ngày đêm, phi thân đến giúp, đảm bảo mẫu tử bình an mà trong suốt quá trình đều đeo khăn bịt mắt.

Có một thời gian, đó từng là cách hắn kiếm sống.