Đạo Gia Muốn Phi Thăng

Chương 132. Tụ hội và xích kim

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhạc Vân Tấn tuy có chút thoải mái, nhưng cũng không quên lôi kéo hai vị sư đệ, giới thiệu cho mọi người:

"Đây là Lê sư đệ, thiên phú tuyệt hảo, nhập môn được bốn tháng, chùy pháp đã đạt tiểu thành, mới nửa năm mà thôi, rèn thuật đã đạt đại thành, ta còn lâu mới sánh bằng được!"

"Còn đây là Ngô Minh sư đệ..."

Nhạc Vân Tấn cũng giới thiệu các tiểu thư thiếu gia trong nội thành với hai người.

Sự thay đổi đột ngột trong cách đãi ngộ khiến y có chút lâng lâng, nhưng y cũng rõ ràng, người thực sự có quan hệ thân thiết nhất vẫn là hai vị sư đệ đồng viện này.

"Nhạc sư huynh quá khen, sư đệ sao có thể so sánh với huynh?" Lê Uyên đứng dậy kính rượu.

Vị Nhạc sư huynh này, ngay cả lúc xoay mình cũng không quên kéo hắn một phen, hắn cũng rất cảm động.

"Nhạc sư huynh, sư đệ kính huynh một chén!" Ngô Minh cũng đứng dậy, uống liền ba ly bồi tội, dẫn tới một mảnh trầm trồ khen ngợi.

"Lê huynh, ta tên Lưu Tranh, đừng gọi là công tử gì nữa, quá khách sáo, kêu Lưu huynh là được!"

"Lưu huynh!"

Trong bữa tiệc, Nhạc Vân Tấn đương nhiên là tâm điểm, nhưng cũng có người cụng ly với Lê Uyên, hắn cũng đáp lại từng người một.

Liễu Vân Vũ, Văn Diệc Đạt, Vương Phái Dao...

Hơn hai tháng trước, hắn đã ghi nhớ những cái tên này, những thiếu gia tiểu thư này cũng biết tên của hắn, nhưng cho đến lúc này, hai bên mới xem như chân chính quen biết.

"Rượu này uống không ngon lắm..."

Đáp lại một vòng, Lê Uyên cũng thở phào nhẹ nhõm, xoay đi xoay lại ly rượu trong tay. Hắn quả thực không thích vị này, rượu trắng không ra rượu trắng, rượu trái cây không ra rượu trái cây, vừa chua vừa chát.

Lúc này, có một ly nước mật ong đặt trước mặt hắn.

"Đa tạ Vương đại tiểu thư."

Cái tên Vương Bội Dao ôn nhu yếu ớt, nhưng người thì lại khá uy vũ, mặc một thân trang phục màu trắng, thân thể thon dài, màu da khỏe mạnh, có thể thấy được ngày thường luyện võ rất chăm chỉ.

"Một lần lạ, hai lần quen, chúng ta là lần thứ hai gặp mặt, huynh vẫn gọi ta là đại tiểu thư, có vẻ không tốt lắm nhỉ. Huynh nói xem, Lê huynh?" Vương Bội Dao mím mím môi.

"Vậy thi… Vương nữ hiệp?" Lê Uyên nhận lấy nước mật ong, mùi vị này cũng được, ít nhất cũng ngọt.

"Lê huynh lớn hơn ta một chút, gọi Bội Dao là được." Vương Bội Dao che miệng cười khẽ, trò chuyện với nhau vài câu, rồi xoay người chào hỏi những người khác.

Vị đại tiểu thư nhà huyện thừa này, so với Lộ đại tiểu thư bên cạnh thì hiền hòa hơn rất nhiều, bầu không khí trên bàn rượu có hơn phân nửa là nàng tô đậm.

Về phần Lộ đại tiểu thư, tuy rằng người ở đây, nhưng tâm hồn lại treo ngược cành cây, ai mời rượu cũng hay không để ý tới, bộ dáng tâm sự nặng nề.

"Vị tiểu di của Lộ đại tiểu thư kia thật khiến người ta bất ngờ. Nếu Thần Binh Cốc là bầu không khí như này, vậy thì thật sự là không tệ." Lê Uyên uống nước mật ong, ăn bánh ngọt, trong lòng hiểu rõ.

Đãi ngộ của Nhạc Vân Tấn thay đổi bởi vì cái gì, trên bàn cũng không ai giấu diếm.

Vị nữ hiệp Phương Vân Tú không hề che giấu, trong ba tháng trở về thành đã gặp không ít người, cuối cùng chọn Nhạc Vân Tấn. Mà không phải là vị Lộ đại tiểu thư có căn cốt trung thượng, khí huyết đại thành, thân phận tôn quý lại có quan hệ huyết thống...

"Tháng trước thúc phụ ta trở về nhà, có nói tới ở phủ Đức Xương, nghe nói Hỏa Long tự xuất hiện một thiếu niên thiên tài, tuổi không quá mười sáu, đã tu thành 'Hỏa Long kình', dẫn tới một hồi chấn động."

"Hỏa Long tự? Đại tông ngàn năm ở phủ Đức Xương sao? Mười sáu tuổi đã tu thành nội kình, còn là Hỏa Long kình thượng thừa, thật là thiên tung kỳ tài a."

"Phương nữ hiệp cũng không hề kém, nàng..."

Trên bàn rượu, ăn uống linh đình, không thiếu bàn cao luận rộng.

Ngô Minh nhanh chóng say khướt, không ít người đã bắt đầu nói đông nói tây, nói về những tin đồn thú vị và những chuyện lộn xộn trong nhà.

Vị đại tiểu thư thanh tú kia, không thể bồi đến cuối cùng, bỏ đi giữa chừng.

Nhạc Vân Tấn đi ra ngoài nôn hai lần, sau khi trở lại, chống cằm, đã mê man li bì.

Lê Uyên thì lôi kéo các công tử huyện thừa, huyện úy hỏi đông hỏi tây, cuối cùng hỏi đến xích kim.

Đây mới là mục đích hắn tới tham gia tụ hội, nhân tiện nghe chút tin tức thú vị ngoài thành.

"Xích kim? Đại chưởng quỹ nhà ngươi có nhiều nhất, bảo hắn ta đổi cho là được, chúng ta cũng không cất làm gì cho phủ bụi, hoàng kim cũng đủ dùng rồi." Lưu Tranh có chút say bí tỉ.

Xích kim không lưu thông trong dân gian, thương nhân bình thường cũng sẽ không giữ lại đồ đắt hơn vàng.

"Đúng, Tào Đại chưởng quỹ nhà huynh hàng năm đều thu thập xích kim. Cộng tất cả các nhà có cất giấu xích kim trong nội thành phỏng chừng cũng không nhiều bằng hắn ta. Đây chính là vật liệu để rèn lợi nhận cực phẩm, Lê huynh, huynh sẽ không phải là muốn…" Văn Diệc Đạt có chút kinh dị.

Lợi nhận thượng phẩm với lợi nhận cực phẩm, thoạt nhìn chỉ khác biệt một chữ, nhưng kỳ thật lại có sự chênh lệch cực lớn. Số lượng lợi nhận thượng phẩm ở nội ngoại thành cũng không tính là ít, nhưng lợi nhận cực phẩm trong nhiều năm qua xuất hiện cực kỳ ít.