Đạo Gia Muốn Phi Thăng

Chương 151. Trấn Võ đường (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lê Uyên đặt thi thể xuống, xoay người rời đi, không chút lãng phí thời gian.

"Cha!"

Hắn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của Vương Công. Nhưng hắn thậm chí không quay đầu nhìn lại, đẩy chiếc xe trống và chạy thật nhanh. Sau đó, hắn liền lấy cớ trả xe về mà lần nữa tiến vào trong khu vực bị phong tỏa.

Nhưng trong con hẻm nhỏ, đã vắng tanh.

Muộn rồi…

"Lưu huynh, người chết là ai vậy?"

Lê Uyên thở dài, động tác chậm lại.

Lưu Tân xem náo nhiệt xong, đang định rời đi, nghe thấy Lê Uyên hỏi liền nhìn xung quanh, hạ giọng nói: "Người kia chính là hung thủ!"

"???"

Lê Uyên kinh ngạc.

"Người đó là một tên cường đạo bị nghi ngờ có âm mưu cùng Niên Cửu cướp tài sản của miếu nhưng không thành. Hắn ta tức giận đến mức giết chết tất cả đại sư trong miếu, nhưng lại bị một chiêu Bạch Vân Chưởng của Không Đỉnh đại sư làm bị thương nặng…"

Lưu Tranh lắc đầu, trên mặt thở dài một tiếng, mặc kệ Lê Uyên có tin hay không, chính gã cũng đã tin rồi:

"Thật đáng ghét. Mặc dù người này đã đền tội, nhưng Niên Cửu kia vẫn đang ung dung ngoài vòng pháp luật..."

"..."

Đừng đùa như thế chứ?

Lý Uyên thầm oán trách, chỉ có thể phụ họa: "Niên Cửu kia thật đáng ghét, không biết..."

"Việc này, nha môn cũng không thể làm gì được."

Lưu Tranh thở dài:

"Hơn nửa năm trước, sau khi Niên Cửu phạm phải huyết án, cha ta đã gửi thư đến phủ thành. Phủ thành cũng cho biết, người của Trấn Võ đường sẽ đến giúp đỡ, nhưng… Thoáng một cái đã nửa năm rồi mà cũng chẳng thấy ai…"

Trấn Võ đường?

Nhìn con hẻm vắng, Lê Uyên buông xe đẩy xuống.

Trấn Võ đường thành lập khi triều đình Đại Vận lập quốc, là do Thái tổ Bàng Văn Long tập hợp những cao thủ tinh nhuệ được lựa chọn từ rất nhiều tông môn tạo thành.

Một cơ quan vũ lực phụ trách tổng hợp các vụ ám sát, hành hung, tình báo, chặt đầu, v.v., danh tiếng rất lớn, hắn cũng từng nghe nói qua.

"Người của Trấn Võ đường đến rồi sao?"

Lê Uyên hỏi.

Hắn rất tò mò về tổ chức vũ lực được tuyên bố là tập hợp tinh nhuệ các môn phái trong thiên hạ này.

Nhưng cũng có chút nghi ngờ.

Hắn không tin dạng chư hầu một phương như Thần Binh Cốc sẽ gửi những đệ tử ưu tú của mình đến phục vụ trong triều đình...

"Không có."

Lưu Tranh ngáp một cái, y vừa từ Xuân Phong lâu ra, lúc này buồn ngủ không chịu nổi, xua tay chuẩn bị về nhà ngủ.

Lê Uyên lại hỏi một câu:

"Lưu huynh, hung thủ sẽ bị xử lý như thế nào?"

"Hung thủ…"

Lưu Tranh cảm thấy bối rối, cơ hồ không kịp phản ứng:

"Ồ, ngươi đang nói tên cường đạo kia? Hắn ta đã chết rồi, có lẽ sẽ ghi chép lại, hai ngày nữa ném vào hố chôn tập thể cho chó hoang ăn thịt. Thật tiện nghi cho hắn ta mà!"

"Hố chôn tập thể sao?"

Đưa mắt nhìn Lưu Tranh rời đi, Lê Uyên nhìn thoáng qua miếu Thiên Nhãn Bồ Tát không khí trầm lặng, rồi xoay người rời đi.

"Có lẽ nào, kẻ giết những hòa thượng này là người Thần Binh Cốc?"

Trên đường trở về, Lê Uyên suy nghĩ một chút, hắn cảm thấy rất có khả năng.

"Vậy tối hôm qua người đầu tiên đến miếu Bồ Tát là Lý Bá? Sau khi Lý Bá bị thương nặng trốn thoát, Vu Chân và Vương Định cũng tham gia. Ta là nhóm thứ ba, sau đó còn có cao thủ Thần Binh Cốc?"

"Vậy Lý Bá này là ai? Hắn ta muốn làm gì? Hắn ta vô dụng như vậy nên không thể là người đến từ Trấn Võ đường, phải không?"

"Đám người của Vương Định muốn đến miếu Thiên Nhãn Bồ Tát, bọn hắn muốn làm gì?"

Thật hỗn loạn!

Lý Nguyên chỉ nghĩ đến cũng cảm thấy rối loạn, lười nghĩ ngợi, đi bộ vài con phố rồi lại đến dược đường Tứ Quý.

Hắn thực sự không dám chạm và dùng thuốc trên người Vu Chân.

Hắn dự định đến đây để nhận biết đan dược, thuận tiện mua một vài viên giải độc đan cho con chuột đồng nhỏ.

"Cho ta hai bình giải độc đan, giải đủ các loại độc!"

Trong miếu Thiên Nhãn Bồ Tát, một mảng u ám bao trùm, mùi máu tanh nồng nặc như thể đã thấm sâu vào từng phiến đá, mãi chẳng chịu biến mất.

"Là Hàn lão ra tay!"

Nhìn sàn đá xanh trũng ở tiền viện, Phương Vân Tú gần như không cần đoán. Kẻ ra tay hung tàn như vậy, nàng chỉ từng gặp qua một mình Hàn Thùy Quân.

Người bình thường cho dù có là lưu manh hung ác đến đâu cũng không bao giờ đến mức ngay cả chó cũng phải diệt khẩu...

“Cốc chủ còn nói, Hàn lão tu thân dưỡng tính nhiều năm, không còn thích tranh đấu với người khác nữa, suýt chút nữa ta đã bị lừa…"

Nhìn dấu vết khắp nơi trong miếu và trong sân, khóe mắt Phương Vân Tú giật giật, dạo qua một vòng, không phát hiện gì thêm, đang định rời đi thì đột nhiên quay đầu lại.

"Ta nhớ, hình như trước chính điện có một lư hương?"

Sau khi cau mày nhìn lại, Phương Vân Tú quay người rời đi rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn đã trở về Lộ phủ.

"Tiểu di, tiểu di đã đi đâu vậy?"

Ở hậu viện của Lộ phủ, Lộ Bạch Linh đổ mồ hôi như mưa, nhìn thấy Phương Vân Tú sắc mặt nặng nề, vội vàng đi tới chào hỏi.