Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nếu không phải Tào Diễm chậm chạp không về, sợ lão sẽ trốn một phát là vài năm, bỏ lỡ Thần Binh Cốc mở sơn môn. Hắn thật sự không muốn ở trước mặt võ giả cấp bậc này, triển lộ võ công để tranh đoạt danh ngạch.
Tuy rằng hắn tin chắc không đến mức tiết lộ Binh Đạo Đấu Sát Chùy, nhưng vẫn cảm thấy có áp lực rất lớn.
‘Nếu nhờ người khác giúp đỡ, liền dễ dàng bị người ta khống chế a.’
Lê Uyên thầm thở dài, nhưng cũng rất bình tĩnh, có vài thứ chung quy vẫn phải tự mình tranh thủ.
"Tiểu di, người này có căn cốt trung hạ."
Lộ Bạch Linh lúc này cũng nhớ ra Lê Uyên, tiến đến gần, thấp giọng nói: "Nghe nói hắn ta luyện võ được bốn tháng thì chùy pháp liền đạt tiểu thành, hơn nữa thiên phú rèn đúc cũng không kém…"
"Căn cốt trung hạ? Mới bốn tháng mà chùy pháp liền đạt tiểu thành…"
Phương Vân Tú khẽ nhíu mày: "Một thân áo gai…"
Căn cốt như thế nào, bình thường chỉ cần tự tay chạm cốt sờ xương, nhưng phần lớn thời điểm, căn cốt tốt hay xấu cũng có thể nhìn ra được một ít từ đặc điểm cơ thể.
Tiểu tử này, dáng người cao thẳng, chân dài tay dài, thoạt nhìn có vẻ giỏi giang và xốc vác, trông khá giống tay vượn eo ong, dù không phải thượng đẳng, cũng nên là căn cốt trung thượng chứ?
Trung hạ…
'Ánh mắt của người nữ nhân này quá mức sắc bén…'
Lê Uyên cầm búa, không ngẩng đầu cũng cảm thấy da đầu ngứa ngáy.
Một mình nữ nhân này nhìn chăm chú, nhưng lại mãnh liệt hơn so với mấy chục ánh mắt của đám người phía sau, có thể thấy được võ công của người này cực cao.
"Có cần làm quen binh khí một chút không? Nếu không cần thì đánh một chút."
Phương Vân Tú nhàn nhạt hỏi một câu, làm bộ không thèm để ý, tầm mắt quét qua đám người trước cửa:
"Còn ai nữa không?"
Trong đám người có chút xôn xao, nhưng không ai đi ra nữa. Nhạc Vân Tấn võ công đại thành, y tự nhiên không cần đi ra biểu diễn võ công.
Ngô Minh có chút đố kỵ, nhưng gã đã hơn hai mươi tuổi, chùy pháp cũng chưa đạt đại thành, không phù hợp một điều kiện nào, chỉ có thể trông mong nhìn, vừa hâm mộ lại vừa chán nản.
"Tại hạ đã sẵn sàng."
Lê Uyên khẽ cúi người.
Mặc dù hiện tại hắn không chưởng ngự Đại Tượng chi chùy, nhưng có vẻ như am hiểu bách binh và thiên phú binh loại đều còn, còn có trường binh tinh thông, ước lượng vài lần, đã quen thuộc thanh chùy binh này.
Sau khi khom người, hắn dùng lực dưới chân, vặn người xoay eo, chùy binh vũ động, phát ra tiếng xé gió "vù vù", đánh ra bộ Bạch Viên Chùy.
"Lục hợp quán thông!"
Chỉ vừa nghe thấy tiếng xé gió này, mí mắt Nhạc Vân Tấn đã giật giật.
Tiếng búa này mạnh hơn của y, vững vàng hơn y.
"Chùy pháp của tiểu tử này…"
Trên bậc thang, Phương Vân Tú hơi nheo mắt lại.
Lộ Bạch Linh ở bên cạnh cũng không khỏi có chút giật mình, trong lòng nàng ta so sánh một chút, võ công của tên thợ rèn này vậy mà lại không hề kém hơn nàng ta sao?
Lộ đại tiểu thư có chút hoảng hốt, trong lòng dâng lên cảm giác thất bại không nhỏ.
Đã từng, nàng ta đã tự cho rằng mình là thiên tài…
Vù!
Chùy pháp của Lê Uyên đã sớm thành thạo, chùy như cuồng phong, trong chốc lát, đã đánh xong mười tám chùy, giả vờ thở hổn hển rồi ôm quyền:
"Xin Phương nữ hiệp chỉ điểm."
Phương Vân Tú bình tĩnh xem xong, chỉ lắc đầu:
"Nhìn có vẻ lâu dài, kỳ thực có trăm ngàn chỗ hở…"
Hả?
Tim Lê Uyên đập thình thịch, trong lòng cảnh giác.
Hắn đã xem toàn bộ quá trình Thẩm Thương Anh và Miêu Chân diễn võ, hắn đánh bộ chùy pháp này, không nhiều không ít, vừa vặn đè ép hai người bọn họ một chút.
Đối với năng lực khống chế của mình, Lê Uyên tự nhiên có mười phần tin tưởng.
Hắn cũng không tin nữ nhân này không có mắt nhìn như vậy…
"Hả?"
Lộ Bạch Linh phục hồi tinh thần lại, hắt nước cũng không lọt vào như này mà vẫn xem là trăm ngàn chỗ hở sao?!
Vậy chính mình…
"Có trình có tự, mất đi sự linh hoạt, khó tính là đại thành."
Phương Vân Tú liếc mắt nhìn hai đệ tử võ quán đứng một bên, hơi có chút kinh ngạc:
"Thẩm Thương Anh, Miêu Chân!"
"Có!"
Hai đệ tử võ quán nhìn nhau, đồng loạt chắp tay:
"Nguyện cùng Lê huynh luận bàn một chút!"
Lê Uyên nắm chặt búa, suy đoán tâm tư của Phương Vân Tú, còn Phương Vân Tú chỉ khẽ gật đầu:
"Ừ!"
"Kính xin Lê huynh chỉ giáo!"
Thẩm Thương Anh cầm trường đao trong tay, hơi khom người, chân hơi nhích một chút, trường đao lướt ngang như trăng khuyết chém về phía hắn.
Theo sát phía sau, Miêu Chân hai tay đỏ thẫm, lúc khép lúc mở kình phong đãng động.
"Bách Luyện Đao Pháp, Ly Hợp Chưởng!"
Lê Uyên đứng thẳng người, chùy binh chắn ngang trước người, đỡ lấy trường đao ngang qua, dư quang lại liếc về phía Phương Vân Tú trên bậc thang.
Phương Vân Tú như thể không phát giác, chỉ thản nhiên đứng nhìn.
'Nữ nhân này muốn làm gì? Chẳng lẽ đã nhìn ra gì đó? Không có khả năng, Binh Đạo Đấu Sát Chùy của ta một chiêu cũng không lộ, làm sao có thể biết được?'
Búa ngăn hai người lại, trong chớp mắt, suy nghĩ trong đầu Lê Uyên quay cuồng, suy đoán.
"Còn dám phân tâm!"
Hoảng hốt trong giây lát, trong lòng Thẩm Thương Anh đầy tức giận, trường đao vốn đã nhanh lại càng hung hãn thêm mấy phần, dẫn tới đám người đang vây xem phải kinh ngạc hét lên.