Đạo Gia Muốn Phi Thăng

Chương 161. Xích kim khó kiếm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Liếc nhìn Hoàng Bội Dao đi bên cạnh, Lộ Bạch Linh khẽ cau mày:

"Phụ thân ta quả thực có một ít xích kim, nhưng ông ấy không có ở đây, ta cũng không biết ông ấy cất nó ở đâu… Đợi ông ấy về ta sẽ xin một ít cho ngươi."

"Huyện lệnh không ở trong thành?" Trong lòng Lê Uyên hơi động, nhưng hắn chỉ có thể nói cám ơn, cũng không hỏi thêm gì.

"Không tính là chuyện gì to tát đâu." Lộ đại tiểu thư có chút dè dặt, mặc dù là nàng chủ động tổ chức bữa tiệc này, nhưng không uống rượu gì, nói chuyện với Lê Uyên cũng không nhiều, hầu hết thời gian là trò chuyện cùng Hoàng Bội Dao.

Lê Uyên nói cám ơn, mục đích đã đạt thành, cũng không có ý định ở lại lâu. hắn liền tìm cái cớ, cùng Ngô Minh dìu Nhạc Vân Tấn trở về Đoán Binh Phô.

Lưu Tranh không uống nhiều rượu, tiễn cả chặng đường.

"Trong lòng Nhạc huynh chỉ sợ có chút buồn phiền, giống như Lộ đại tiểu thư và ta lúc trước…"

Ra khỏi cửa, Lưu Tranh có chút xúc động: "Ta nghe phụ thân nói rằng mỗi lộ Tầm anh sứ của Thần Binh Cốc chỉ tiến cử hai danh ngạch. Có tấm mộc bài này trong tay, huynh sẽ có đủ tư cách tham gia khảo hạch nội môn của Thần Binh Cốc vào năm tới. .."

"Khảo hạch nội môn sao?" Lê Uyên nhíu mày: "Nếu có hai danh ngạch, Nhạc sư huynh không phải là đã được công nhận sao?"

"Phương nữ hiệp chỉ là phó sứ, nàng ấy chỉ có một danh ngạch tiến cử, nếu đưa cho ngươi, nàng ấy đương nhiên sẽ lấy lại những gì nàng ấy đã đưa trước đó…"

Lưu Tranh cười khổ một tiếng: "Lê huynh hẳn cũng biết sự khác biệt giữa ngoại môn và nội môn phải không?"

"Danh ngạch tiến cử của Nhạc sư huynh bị thu hồi rồi?" Lê Uyên hơi nhíu mày.

Không nói đến Thần Binh Cốc, chỉ riêng Đoán Binh Phô cũng có sự phân chia nội ngoại, đãi ngộ của các đệ tử ở nội viện tốt hơn nhiều so với ở ngoại viện. Đương nhiên, cũng sẽ có sự khác biệt lớn giữa nội môn và ngoại môn của Thần Binh Cốc.

"Tất nhiên sẽ thu hồi lại, nếu không trước đó Lộ đại tiểu thư cũng sẽ không buồn khổ như thế." Thấy Lê Uyên nhíu mày, Lưu Tranh khẽ lắc đầu: "Lê huynh cũng đừng cảm thấy mình tước đoạt danh ngạch của Nhạc huynh. danh ngạch này chỉ dành cho người có năng lực… Nhạc huynh có nền tảng tốt, nhưng thiên phú kém xa huynh. Dù có trao danh ngạch cho Nhạc huynh thì việc giữ nó cũng sẽ rất khó khăn."

"Cảm ơn Lưu huynh đã nhắc nhở." Lê Uyên chắp tay cảm ơn, sau đó lại hỏi thăm Tầm anh chính sứ.

"Tầm anh chính sứ? Đã lâu như vậy, trong thành không có ai biết lão ta có tới hay không, bọn họ chỉ biết lão tên là Hàn Thủy Quân, được mệnh danh là Quỷ Diện Bát Nhã, am hiểu sử dụng trọng chùy."

"Quỷ Diện Bát Nhã Hàn Thùy Quân? Trọng chùy?" Vẻ mặt Lê Uyên hơi đổi, nhớ tới vị cao thủ trọng chùy đã diệt cả miếu Bồ Tát kia.

Quả nhiên là Thần Binh Cốc ra tay…

Lê Uyên hiểu ra, thấy Lưu Tranh chuẩn bị cáo từ, hắn liền giữ người lại, hỏi về "hung thủ" kia.

"Nội ngoại thành đều đã lục soát mấy lần, nhưng Niên Cửu kia tựa hồ đã biến mất khỏi thế gian, một chút dấu vết cũng không lưu lại... A? Lê huynh hỏi tên kia hả?" Lưu Tranh ho khan vài tiếng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: "Vụ án này phải có lời giải thích chứ? Ừm, mấy ngày nay nếu huyện lệnh không về, trước tiên phải đào mộ tập thể. Mùi hôi quá nồng, nha môn còn chịu không nổi.…"

Nồi, sẽ phải có người cõng.

Lê Uyên đương nhiên biết ý tứ trong lời nói của Lưu Tranh, cũng không truy hỏi nữa, nhìn y rời đi.

"Lộ Vân Thanh cũng không ở trong thành, sao cả đám đều không ở trong thành?... Aiz, xích kim a, xích kim." Lê Uyên phiền não một hồi lâu, hắn đã sớm chuẩn bị tốt vật liệu thăng cấp Chưởng Binh Lục, nhưng hết lần này tới lần khác đều không có chỗ nào tìm thấy xích kim.

Gió thổi một lát, cảm thấy tỉnh táo hơn, Lê Uyên mới quay về nhà. Hắn uống không ít rượu, cơn buồn ngủ dâng lên, thung cũng không đứng, liền hôn mê ngủ thiếp đi.

Mấy ngày kế tiếp, mỗi ngày đều có tiệc tùng trong nội thành. Lưu Tranh, Văn Diệc Đạt, thậm chí Miêu Chân và các đệ tử võ quán đều tới mời hắn đi dự tiệc nhưng phần lớn Lê Uyên đều khéo léo từ chối.

Sau khi chuyện ngày đó truyền ra ngoài, phòng rèn trở nên thập phần náo nhiệt, nhiều thế lực nội ngoại thành thay nhau tới cửa, để cho hắn rõ ràng cảm nhận được đãi ngộ mà Nhạc Vân Tấn nhận được lúc trước.

Tuy nhiên, dù là ai đến mời thì hắn cũng đều từ chối. Sau nhiều lần, hắn cuối cùng cũng lấy lại được yên tĩnh.

Hàng ngày hắn đi đi lại lại giữa phòng rèn và nhà của nhị ca, ban đêm đứng thung luyện chùy, uống đan dược dưỡng kình, ban ngày không bao giờ rời tay khỏi búa. Vài ngày sau, hắn lại một lần nữa rèn được một thanh lợi nhận thượng phẩm.

Mấy ngày trôi qua, thành vệ quân ra khỏi thành tìm kiếm Tào Diễm nhưng lại không thu được tin tức gì. Trương Bí lại sai người đi tìm, chính mình cũng chỉ đành tạm thời chống đỡ lo liệu công việc kinh doanh và quản lý các quặng mỏ bên ngoài thành. Trương Bí bận rộn đến mức mấy ngày không gặp ai.

Kết thúc công việc ngày hôm nay, Lê Uyên không về nhà, mà đi ra khỏi thành ngay trong đêm, có mục đích rõ ràng, đi thẳng đến bãi tha ma.