Đạo Gia Muốn Phi Thăng

Chương 72. Quỷ Diện Bát Nhã

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tám tháng trước, gã chạy trốn đến tận đây, bất ngờ bị đám người Tào Diễm phục kích, trọng thương hôn mê, lại bị một tên hói đầu lột sạch quần áo, không để lại một mảnh vải che thân, đánh mất "Binh Đạo Đấu Sát Chùy" mà gã phải trả giá thật lớn mới có được.

Trốn chạy ngàn dặm, lại lật thuyền trong mương, trong lòng gã tất nhiên là vô cùng phẫn nộ.

Càng tức giận chính là, trả giá thật lớn gãy một cánh tay, gã chỉ tìm được một cái giày rách...

"Đó là đồ của ta!"

Niên Cửu gầm lên một tiếng, thân thể trọng thương vẫn thập phần linh hoạt, xuyên qua rừng rậm, tránh né Tróc đao nhân đang tìm kiếm gã khắp nơi.

...

"Nhạc sư huynh?"

Xa xa truyền đến tiếng nổ, Nhạc Vân Tấn hoảng hốt, đối với phần thưởng kia, hắn có vài phần động tâm, nhưng hồi tưởng lại lời sư phụ dặn dò, vẫn cắn răng quát khẽ:

"Rút lui!"

"Chạy mau!"

Vương Công cùng Triệu Tiểu Minh không đợi Nhạc Vân Tấn nói hết câu đã xoay người bỏ chạy, Lê Uyên còn nhanh hai người hơn một chút.

Mấy người còn lại thấy thế, cũng nhao nhao tản đi.

Ngược lại Nhạc Vân Tấn, hoảng hốt rơi xuống cuối cùng, dường như nghe được phía sau có tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt bừng tỉnh, điên cuồng chạy về phía sau.

"Thật là, đám ô hợp!"

Lê Uyên quay đầu nhìn lại, những người này bao gồm cả Nhạc Vân Tấn cũng quên cảnh báo trước khi vào núi.

Đâu phải là rút lui, quả thực là chạy tán loạn.

Hắn chật vật không đành lòng nhìn thẳng.

“A! Hắn ở đây, ở đây! A...”

Trong rừng rậm, dường như có tiếng kêu thảm thiết thỉnh thoảng truyền đến, càng nhiều người giống như ruồi mất đầu loạn đâm loạn.

Ngay cả địch nhân ở đâu cũng không biết, mục tiêu tán loạn hiển nhiên lớn hơn.

“Khó trách nhị chưởng quỹ nói, luyện võ phải to gan, loại can đảm này, mười phần võ công cũng phát huy không ra một phần..."

Lê Uyên dừng lại, tựa vào một gốc cây đại thụ lắng nghe động tĩnh trong rừng rậm.

Chỉ nghe tiếng gió gào thét, tiếng khóc thét thảm thiết, tiếng bước chân, vũ khí chém giết hỗn độn...

Quả thực loạn thành một nồi cháo!

Tố chất thật đáng lo ngại!

Nấp sau một gốc đại thụ, nghe tiếng hoảng loạn ồn ào vọng ra từ trong rừng rậm, Lê Uyên lắc đầu ngao ngán. Xem ra, tố chất tâm lý quả thực chẳng liên quan gì mấy đến việc luyện võ hay không.

Chưa trải qua biến cố gì, đột nhiên nghe thấy tiếng đồng loại kêu thảm thiết, ngay cả hắn cũng không khỏi cảm thấy trong lòng thấp thỏm. Tuy nhiên, nhờ tâm lý vững vàng hơn so với các học đồ khác, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Với thủ đoạn của Niên Cửu, những tên bang chúng kia hẳn đã có thời gian phát tín hiệu cầu cứu. Xem ra, gã quả nhiên bị thương rất nặng, thậm chí có thể...”

Lê Uyên bắt đầu suy tính. Không phải hắn tham lam phần thưởng triều đình treo giải, mà là Niên Cửu thoát chết, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.

"Đừng vội, phải cẩn thận..."

Tự nhắc nhở bản thân, Lê Uyên xách chùy lên, khom người luồn lách qua những gốc đại thụ, ánh mắt quét nhìn bốn phía.

Chẳng mấy chốc, hắn phát hiện một thi thể nằm sõng soài, chết trong tư thế thảm thương, hộp sọ văng ra xa. Dù kiếp trước đã tiếp xúc với không ít thi thể, Lê Uyên vẫn cảm thấy khó chịu trước cảnh tượng này, chủ yếu là do cái chết quá mức kinh hãi.

Sa sa

Bất chợt, Lê Uyên cúi người xuống, nhìn thấy một nhóm bang chúng Tam Hà đang bước nhanh tới, lục lọi trên người thi thể kia.

"..."

Khóe miệng Lê Uyên khẽ giật, cũng nhanh chóng hạ thấp người xuống.

Bùm!

Ngay khi đám người kia ngẩng đầu lên, đột nhiên cảm thấy kình phong ập tới từ phía sau. Chưa kịp quay đầu lại, bọn chúng đã bị đánh gục xuống đất, trở thành những kẻ bị "sờ thi" kế tiếp.

"Tên Tróc đao nhân bên cạnh đạo sĩ giả kia ư?" Lê Uyên nheo mắt, nhận ra kẻ đánh lén đám Tam Hà bang chính là gã lỗ mãng lúc trước muốn hắn "đổ máu".

"Bản lĩnh không lớn, bạc lại không ít!" Gã lỗ mãng kia ước lượng số bạc vừa tìm được, đang định đứng dậy thì bỗng nghe tiếng gió rít sau lưng. Không kịp suy nghĩ, gã theo bản năng lấy hai tay che đầu và lao về phía trước, phản ứng cực kỳ nhanh nhạy.

Thấy một kích không trúng, Lê Uyên chân như mọc rễ, xoay người, huyết khí sôi sục, cơ bắp cuồn cuộn như sắt thép.

Rầm!

Một tiếng vang nặng nề, gã đại hán bị đánh ngã lăn quay.

Bụp!

Gã đại hán lộn nhào trên mặt đất, hai tay ôm đầu bị gãy gập trong nháy mắt. Chưa kịp kêu thảm thiết, gã đã cảm thấy tay chân nhẹ bẫng, đầu bị giẫm sâu vào bùn đất.

Ngẩng đầu lên, gương mặt gã đầy kinh hãi và uất ức:

"Chết tiệt!"

Thật kích thích!

Thành công đánh lén, Lê đạo gia "báo thù" xong liền chạy nhanh, thoắt ẩn vào sau một gốc đại thụ, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng.

“Adrenaline đang dâng trào! Cảm giác này còn kích thích hơn nhiều so với việc đánh Tiền Bảo. May mắn chùy pháp của ta cao minh, lực chùy này nếu dồn hết, e rằng đã đánh chết gã tại chỗ!”

Lê Uyên thở đều để bình ổn hô hấp, ước lượng số bạc vừa lấy được, sợ là không dưới hai mươi lượng. Hai năm tiền học phí của nội viện, thoáng cái đã có trong tay!

"Như này không nhanh hơn rèn sắt sao?"

Báo chút thù, lại có thêm tiền, liếc nhìn gã lỗ mãng vô dụng đang gầm gừ giận dữ mà không dám lên tiếng ở đằng xa, Lê Uyên chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái.