Đạo Lữ Của Nhân Vật Chính Đều Thuộc Về Ta

Chương 27. Tiêu Phàm Liên Tưởng Đến Tối Qua 10

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Khà khà, quả nhiên vẫn là làm tu sĩ chính đạo thú vị a... Ừm?"

Trong khoảng thời gian chờ đợi độc dược ra lò, hắn lơ đãng nghe được hai đệ tử trực ban ngoài phòng luyện đan đang tán gẫu một tin tức bát quái phi thường thú vị.

Đệ tử trực ban A: "Haizz, đệ nghe nói chưa? Tiêu thánh tử và Linh Lung sư tỷ vừa rồi cãi nhau ở bên chủ phong, động tĩnh còn không nhỏ đâu".

Đau lòng thì đau lòng, nhưng thân là cựu Thái Thượng ma tôn, tâm tính Hình Mạc Tà viễn siêu tu sĩ tầm thường. Hắn cưỡng ép đè xuống sự đau lòng nhỏ máu, nghiến răng nghiến lợi dọn sạch đống bã thuốc đen sì kia. Tuy rằng tổn thất thảm trọng, nhưng tốt xấu gì độc dược quan trọng nhất cũng luyện thành rồi.

Hắn cẩn thận từng li từng tí thu cái bình sứ nhỏ đựng độc dịch cô đặc vào trong ngực, cảm nhận khí tức âm lãnh truyền đến từ thân bình, trên mặt mới một lần nữa hiện lên nụ cười âm lãnh. Bình độc dịch này tuy ít, nhưng công hiệu lại bá đạo tuyệt luân, đủ để cạy động hòn đá tảng đầu tiên trong kế hoạch to lớn của hắn.

"Tiêu Phàm, Tiêu Linh Lung... còn có người sư phụ cao cao tại thượng tốt của ta, khà khà, chúng ta từ từ chơi". Hắn thấp giọng tự nói, thân ảnh biến mất trong bóng ma của phòng luyện đan.

Đôi khi đi lại trong tông môn, ngươi có thể nhìn thấy rõ ràng là trời quang mây tạnh, ngọc trâm trên đầu Tiêu Linh Lung lại luôn ướt át, phiếm một tầng thủy quang mập mờ, chính là đạo lý này. Đầu trâm vì để điêu khắc kiểu dáng phượng vũ hoa mỹ, có rất nhiều chỗ lồi lên tròn trịa nhẵn nhụi, Tiêu Linh Lung rất thích thiết kế như vậy, vừa có thể mang đến sự kích thích vừa đủ, lại không cần lo lắng sẽ làm bị thương thân thể kiều nộn của mình. Nàng thích nhất, chính là dùng độ cong hơi móc lên ở đuôi đồ án phượng vũ kia, ở sâu trong hoa kính nhẹ nhàng cào lộng về phía bên trái, khoái cảm tê dại tận xương tủy kia luôn có thể làm cho nàng nhanh chóng hoàn công nhất. Tuyệt kỹ độc môn này lần nào cũng đúng, trăm lần thử không chán.

Hôm nay, nàng cũng định dùng phương pháp quen thuộc này, tự mình xử lý đến mềm mại ngọt nát. Thế nhưng, khi nàng nắm ngọc trâm, vừa nhớ tới khuôn mặt chậm chạp lại cố làm ra vẻ uy nghiêm của Tiêu Phàm, ngọc trâm trong tay lập tức không còn thơm nữa. Xúc cảm lạnh lẽo kia chẳng những không thể gợi lên tình dục, ngược lại làm cho lửa giận dưới đáy lòng nàng càng cháy càng vượng.

"Ai thèm dùng đồ của cái tên ngốc kia chứ... Hừ!”

Nàng dỗi hờn ném ngọc trâm lên bàn, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Đúng lúc này, nàng lơ đãng liếc mắt một cái, nhìn thấy trong túi áo khoác ngoài mình ném ở trên giường, lộ ra một góc u ám của một viên tinh thạch.

"Đây là..."

Tiêu Linh Lung trong lòng vừa động, đột nhiên nhớ ra. Đây là buổi sáng hôm nay, nàng từ chỗ tên ma đầu kia, trong lúc cực độ thẹn thùng và hoảng loạn cướp được lưu ảnh tinh thạch, bên trong ghi lại hình ảnh đủ để nàng từ nay về sau không còn mặt mũi sống trên đời, đáng ghét đến cực điểm!

Lúc ấy nàng chỉ lo chạy trốn khỏi Hình Mạc Tà, tình thế cấp bách liền tiện tay nhét củ khoai nóng bỏng tay này vào trong túi, sau khi trở về lại vì cãi nhau với Tiêu Phàm mà quên mất.

"Loại đồ vật này... Loại đồ vật này!”

Tiêu Linh Lung nghiến răng nghiến lợi, trong mắt gần như muốn phun ra lửa. Nàng một bước xông tới, chộp lấy viên tinh thạch kia, giơ tay lên muốn hung hăng ném nó đi, đập cho nát bấy, để đoạn ký ức khuất nhục kia vĩnh viễn biến mất.

Nhưng một khắc trước khi buông tay, cổ tay nàng lại cứng đờ giữa không trung.

Một ý niệm hoang đường chui vào trong đầu nàng.

Tiêu Linh Lung nhìn lưu ảnh tinh thạch lạnh băng trong tay, lâm vào đấu tranh tư tưởng kịch liệt —— ta... ta phải xác nhận nội dung bên trong một chút. Đúng, ngộ nhỡ... ngộ nhỡ thứ này ngày sau thật sự truyền ra ngoài, ta cũng tốt xấu gì có chuẩn bị tâm lý trước, biết rốt cuộc là những hình ảnh nào truyền ra ngoài. Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng!

Dùng bộ lý luận nghe có vẻ rất có đạo lý kỳ quái này thuyết phục chính mình, nàng hít sâu một hơi, đầu ngón tay rót vào một tia linh lực yếu ớt, mở ra tinh thạch.

Một khắc sau, một trận âm thanh khiến nàng mặt đỏ tai hồng, tim đập gia tốc liền từ trong tinh thạch truyền ra, trong căn phòng yên tĩnh này có vẻ phá lệ rõ ràng. Tiếng nước, tiếng thở dốc, còn có tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc và tiếng rên rỉ vỡ vụn của chính nàng...

Vốn là mang tâm tình phê phán và dò xét tình hình quân địch, nhưng Tiêu Linh Lung càng xem, đôi mắt đẹp trừng đến càng lớn. Càng xem, hô hấp của nàng càng dồn dập, ráng hồng trên gò má cũng càng thêm nồng đậm, phảng phất có thể nhỏ ra máu.

Càng làm cho nàng cảm thấy sợ hãi chính là, tay phải của nàng thế mà giống như có ý thức của riêng mình, không chịu khống chế, lặng lẽ trượt xuống, vươn về phía vùng đất tư mật giữa hai chân đã sớm bắt đầu trở nên lầy lội kia.