Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ôm tâm lý thử xem sao, Trà Văn Bân tắt đèn pha trên người Siêu Tử, lại tìm lá bùa Thiên Sư mình đưa cho cậu ta lúc trước, nhẹ nhàng đặt lên người mình. Như vậy lát nữa nếu có chuyện gì xảy ra cũng có thể chống đỡ được một chút. Tiếp đó anh tắt luôn đèn pha của mình. Cả ngôi mộ chìm vào bóng tối đen kịt trong tích tắc. Trà Văn Bân cố gắng điều chỉnh nhịp thở, thả lỏng cơ thể hoàn toàn để cảm nhận những biến đổi nhỏ nhất xung quanh.
Lông tơ của con người thực ra là thứ nhạy cảm nhất, đặc biệt là ở những nơi thế này. Lông tơ trên người Trà Văn Bân vốn đã dựng đứng lúc này khẽ động đậy. Anh lập tức lấy đại ấn trong túi Càn Khôn ra chắn ngang ngực. Một áp lực vô hình ập tới. Chưa đợi anh kịp phản ứng, cổ họng ngòn ngọt, mắt tối sầm, một hơi không nín được, "phụt" một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra. Anh nghe thấy tiếng "lộp bộp", chắc là máu bắn lên quan tài đá.
Đợi khi anh mở mắt ra lần nữa, một bóng người màu đỏ đang lơ lửng trước mặt anh. Nhưng lúc này Trà Văn Bân cảm thấy mình như bị trói chặt, mặc cho anh cố gắng thế nào, tay chân cũng không thể cử động. Ngay khi bóng người kia lại gần anh thêm lần nữa, "Đoàng" một tiếng súng vang lên, tia lửa bắn tung tóe trong mộ huyệt. Một viên đạn ghém từ súng săn găm trúng cánh tay Trà Văn Bân. Anh đau điếng, theo bản năng vung tay lên, phát hiện mình đã cử động được. Không dám chần chừ nửa giây, anh lộn một vòng, né sang phía đầu quan tài, tay phải "xoẹt" một tiếng rút kiếm Thất Tinh. Bên dưới truyền đến tiếng gọi của Trác Hùng: "Anh Văn Bân, Siêu Tử, hai người sao rồi?"
Hóa ra Trác Hùng ở dưới canh giữ đồ đạc, thấy bên trên hồi lâu không có động tĩnh bèn ngẩng đầu nhìn lên. Bỗng cảm thấy mặt nóng hổi, có thứ gì đó từ trên rơi xuống mặt mình. Đưa tay quệt một cái, soi đèn nhìn thử: Là máu!
Trác Hùng trước kia làm lính trinh sát, tự nhiên quá quen thuộc với máu người. Cậu ta nhận ra bên trên có thể đã xảy ra chuyện, gọi mãi không thấy trả lời, đang định leo dây lên thì đèn pha quét trúng một con Thi Tằm trắng đang thập thò ở chỗ vòng tròn đồng thau, định chui vào hang. Hóa ra là con sâu lúc nãy còn sót lại chưa đi. Thế là cậu ta giơ tay bắn một phát, bắn nát con Thi Tằm, đồng thời cũng đánh thức Trà Văn Bân bên trong.
Trà Văn Bân không kịp giải thích, chỉ gào vọng xuống dưới: "Các cậu đừng lên đây!" Ngẩng đầu nhìn lại, bóng người màu đỏ kia đã biến mất, chỉ có tiếng gõ "cộc cộc cộc" trong quan tài đá lại bắt đầu vang lên.
…
Tiếng gõ lúc mạnh lúc yếu, nghe một hồi lâu, Trà Văn Bân vẫn không phát hiện ra quy luật nào. Âm thanh rõ ràng phát ra từ trong quan tài đá, nhưng bất kể nhịp điệu hay cường độ đều hỗn loạn vô cùng. Cứ gõ khan mãi như thế khiến tâm trí anh lại rối bời. Trà Văn Bân thầm nghĩ tuyệt đối không thể ngồi chờ chết như vậy được. Trong bóng tối, anh có thể cảm nhận hơi thở của Siêu Tử ngày càng yếu ớt, nếu không nghĩ ra cách thì e là tất cả đều phải bỏ mạng ở cái nơi quỷ quái này.
Trà Văn Bân đang định đứng dậy thì bên tai bỗng nghe thấy tiếng sột soạt. Dựa vào trực giác, anh cảm thấy âm thanh đó là do Siêu Tử gây ra.
Anh khẽ hỏi: "Siêu Tử, cậu tỉnh rồi à?"
Không có tiếng trả lời, tiếng sột soạt vẫn tiếp tục, giống như có người đang nhẹ nhàng tiến lại gần anh.
Trà Văn Bân lùi lại một bước, lưng đã dựa vào vách đá, lại hỏi thêm câu nữa: "Siêu Tử? Sao cậu không nói gì?"
Vẫn không ai trả lời. Nghe tiếng bước chân, dường như người đó chỉ còn cách anh chưa đầy ba mét. Trà Văn Bân mò mẫm tìm núm vặn đèn pha chiến thuật, thuận tay ném mạnh chiếc đại ấn trong tay sang bên phải, rồi vặn mạnh núm đèn. Đèn pha lập tức chiếu sáng toàn bộ mộ thất. Siêu Tử lúc này đang đờ đẫn bưng súng săn nhìn sang bên phải, nơi chiếc đại ấn vẫn đang lăn lóc trên mặt đất. Gần như cùng lúc đó, Siêu Tử phát hiện mình bị lừa, quay ngoắt lại bắn một phát về phía Trà Văn Bân. Một cái bóng mờ ảo lướt qua trước mắt cậu ta, phát súng đó đã trượt mục tiêu.
Hóa ra lúc Siêu Tử hôn mê, Trà Văn Bân sợ súng cướp cò nên đã cố ý khóa chốt an toàn. Vừa rồi anh nghe thấy tiếng chốt an toàn bị mở ra rất nhỏ, nên cố tình dùng chiêu "thanh đông kích tây" này. Ngay lúc Siêu Tử nổ súng, Trà Văn Bân đã dùng hết sức bình sinh né sang bên trái. Anh hiểu rõ, người trước mặt căn bản không phải Hà Nghị Siêu, mà là một cái xác không hồn bị tà ma nhập vào.
Siêu Tử thấy bắn trượt, lập tức lên đạn, tay phải sờ xuống thắt lưng. Nếu là Siêu Tử thật, cậu ta sẽ biết trong nòng súng chỉ còn đúng một viên đạn, nhưng tiếc là kẻ này không phải Siêu Tử. Nhân lúc hắn sơ hở, Trà Văn Bân lao tới vồ lấy hắn.