Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trác Ngọc Quý nghe xong giật mình kinh hãi. Ông vốn sống ngay dưới chân ngọn núi đó, chỉ vì nơi ấy hẻo lánh nên rất ít người biết đến. Sao giờ lại có người tìm đến tận đây?
Thấy đối phương có bốn người, một ông già dẫn đầu, ba người còn lại đều là thanh niên, ông nghĩ bụng chắc họ đi du lịch vô tình nghe nói đến ngọn núi này thôi. Chi bằng cứ nhận là mình biết để họ mua ít sơn hào, cũng kiếm thêm được chút đỉnh, bèn lân la đến bắt chuyện.
"Ngọn núi mấy vị muốn tìm có phải tên là Kỳ Phong Sơn không?"
Mấy người kia nghe xong sắc mặt khẽ biến, nhưng lập tức trở lại bình thường. Ông già dẫn đầu bước lên nói: "Lão hương thân, chẳng lẽ ông biết nơi đó?"
Trác Ngọc Quý vỗ ngực tự đắc: "Tôi từ nhỏ đã sống dưới chân núi đó, làm sao mà không biết?"
Mấy người kia nghe vậy mừng ra mặt. Ông già dẫn đầu xưng là nhà khảo cổ, nghe nói ở đó có di chỉ cổ đại nên muốn đến xem, nhờ Trác Ngọc Quý dẫn đường. Ngôi làng Trác Ngọc Quý ở là ngôi làng duy nhất dưới chân Kỳ Phong Sơn. Từ khi ông biết nhớ đến giờ, ngôi làng này chưa từng có người lạ ghé thăm, ông cũng thấy hơi khó xử. Nhưng nhớ lại tổ huấn chỉ dặn không được lên Kỳ Phong Sơn chứ đâu có cấm đưa người lạ vào làng, nên ông bắt đầu tính toán trong lòng.
Trác Ngọc Quý viện cớ chưa bán hết hàng nên không chịu đi ngay. Mấy người kia cũng hào phóng, lập tức rút ra một xấp tiền dúi vào tay ông. Ông già dẫn đầu còn hứa nếu ông dẫn đường tìm được ngọn núi đó, sẽ trả thêm một khoản hậu hĩnh nữa. Trác Ngọc Quý nghe vậy sướng rơn, dọn hàng ngay lập tức rồi dẫn mấy người kia về làng.
Trên đường đi, ông già dẫn đầu thỉnh thoảng lại hỏi thăm tình hình Kỳ Phong Sơn. Trác Ngọc Quý vì uống chút rượu, lại sờ túi tiền căng phồng nên cao hứng nói nhiều hơn hẳn. Ông thao thao bất tuyệt về sự bí ẩn của Kỳ Phong Sơn, chuyện vợ con mình mất tích trên núi thế nào, vân vân và mây mây. Trác Ngọc Quý còn khuyên họ chỉ nên đứng xa nhìn thôi, tuyệt đối đừng lên núi, vì trên đó có ma quỷ, ngàn vạn lần không thể đi. Ông già dẫn đầu cười cười đồng ý.
Khi họ về đến làng thì trời đã tối đen, nhưng may nhờ có Trác Ngọc Quý dẫn đường, mấy người đốt đuốc vẫn mò mẫm về được đến nơi. Đêm đó Trác Ngọc Quý sắp xếp cho họ ngủ lại nhà mình.
Sáng hôm sau, Trác Ngọc Quý vừa tỉnh dậy đã thấy trong làng ồn ào náo nhiệt. Vội khoác áo ra cửa, ông thấy mấy người khách tối qua đang phát kẹo bên giếng cổ, lũ trẻ con vây quanh đông nghịt. Người miền núi chất phác, thấy có khách lạ đến đều kéo ra xem, chẳng mấy chốc cả làng đã tập trung đông đủ.
Trưởng thôn cũng đến, nghe nói người do Trác Ngọc Quý dẫn về liền kéo ông ra một góc mắng xối xả, trách ông không nên dẫn người lạ vào làng. Trác Ngọc Quý biết mình đuối lý nên bịa chuyện nói họ đến để phát triển du lịch cho làng. Trưởng thôn nghĩ bụng làng mình quả thực quá nghèo, cái quần cũng phải hai vợ chồng thay nhau mặc. Nhưng tổ tiên có quy định, nơi này không được giao du quá nhiều với bên ngoài, bèn bảo Trác Ngọc Quý hôm sau tiễn khách đi là được.
Người miền núi dù sao cũng hiếu khách. Tối hôm đó, trưởng thôn giết gà mổ dê, gom góp đồ ngon của từng nhà bày biện một bàn tiệc thịnh soạn, cùng mấy bô lão trong làng thết đãi những vị khách phương xa.
Trác Ngọc Quý cũng được trưởng thôn chỉ định ngồi cùng tiếp khách, điều này khiến ông cảm thấy rất có mặt mũi, bất giác uống thêm vài chén. Nhưng tửu lượng kém nên ông nhanh chóng say bí tỉ, được mấy thanh niên dìu về nhà. Đợi đến khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao ba sào. Trác Ngọc Quý đầu đau như búa bổ, định ra giếng cổ múc gáo nước uống. Nào ngờ vừa bước ra khỏi cửa, ông đã chết sững người. Chỉ thấy bên giếng cổ máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả miệng giếng. Trác Ngọc Quý gào thét tên từng người trong làng nhưng chẳng ai trả lời. Ông lục soát từng nhà, chỉ nghe thấy tiếng trẻ con khóc trong hầm ngầm nhà trưởng thôn. Vào xem thì thấy con trai trưởng thôn đang gào khóc trong tã lót. Ông vội bế đứa bé lên, chạy như điên ra khỏi làng.
Vài ngày sau, khi Trác Ngọc Quý đang mua sữa bột ở một hợp tác xã tại Tử Bình Phố thì lại gặp ông già dẫn đầu kia. Chỉ có điều lúc này sắc mặt ông ta trắng bệch, và chỉ còn lại một mình.
Oan gia ngõ hẹp, Trác Ngọc Quý định bụng phải hỏi cho ra lẽ. Hai người đi đến chân núi cách đó không xa, Trác Ngọc Quý vừa định nổi đóa thì ông già kia rút dao găm kề vào cổ ông, gằn giọng: "Ngươi phải nhớ kỹ, là ngươi dẫn chúng ta vào! Chuyện này từ nay về sau cấm không được hé răng với bất kỳ ai. Nếu không, ta lấy mạng ngươi!"
Nói xong, ông già móc trong túi ra một khoản tiền lớn và một miếng ngọc bội hình rồng, đặt trước mặt Trác Ngọc Quý, ra lệnh cho ông từ nay cứ sống dưới chân núi này, nói rằng nhiều năm sau sẽ có người cầm miếng ngọc bội y hệt đến tìm ông. Nếu ông dám thất hứa, chỉ có con đường chết. Dứt lời, ông già ôm ngực, vội vã rời đi.