Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một bên là Tu Xà nuốt voi, một bên là Kỳ Xà kịch độc. Ngọn lửa chiến tranh giữa đôi oan gia ngõ hẹp này cuối cùng đã bị một con cóc châm ngòi...
Chú thích: Tu Xà
"Sơn Hải Kinh - Hải Nội Nam Kinh": Ba Xà thực tượng, tam tuế nhi xuất kỳ cốt, quân tử phục chi, vô tâm phúc chi tật. Kỳ vi xà thanh xích hắc. Nhất viết hắc xà thanh thủ, tại tê ngưu tây. (Rắn Ba nuốt voi, ba năm mới nhả xương, người quân tử ăn vào thì không mắc bệnh tâm phúc. Rắn đó màu xanh đỏ đen. Một thuyết nói rắn đen đầu xanh, ở phía tây nơi có tê giác. Ba Xà là một loại trăn lớn, dài vài trượng, thân to bảy tám thước).
...
Kẻ khơi mào cuộc chiến là Tu Xà. Có lẽ trong quan niệm của nó, đầm nước này chính là lãnh địa của mình, làm sao có thể dung thứ cho kẻ khác tranh giành thức ăn ngay trên địa bàn? Hơn nữa đây lại là Tam Túc Thiềm – kỳ vật ngàn năm có một, Tu Xà lại càng không muốn buông tha. Nó ngóc đầu lên, lao vút về phía Kỳ Xà.
Kỳ Xà thấy Tu Xà tấn công mình, cậy thân thể linh hoạt, uốn mình một cái né đòn. Nó cũng chẳng phải tay vừa, vất vả đuổi theo con mồi lâu như vậy, mắt thấy sắp tới tay lại bị kẻ khác nẫng tay trên, sao chịu để yên?
Ngay khi Tu Xà vồ hụt, Kỳ Xà đã chuẩn bị xong thế công. Thân hình uốn thành hình chữ "S" là là mặt nước phóng tới, cắn phập một cú thật mạnh vào lưng Tu Xà.
Tu Xà vung vẩy mấy cái mà không hất được Kỳ Xà trên lưng xuống. Nó dứt khoát cuộn tròn thân mình, quẫy đạp điên cuồng trong nước. Bọt nước bắn lên cao hàng mấy mét khiến ba người Trà Văn Bân nhìn mà kinh hồn bạt vía.
Khi mặt nước yên tĩnh trở lại, Tu Xà đã nổi lên, nhưng thân thể nó lúc này xoắn lại như dây thừng. Nhìn kỹ mới thấy Kỳ Xà đã bị nó cuộn chặt trong lòng. Nhưng trên lưng nó, răng nanh của Kỳ Xà vẫn cắm sâu vào da thịt, chưa hề buông ra.
Tu Xà sức mạnh vô song, Kỳ Xà bị cuốn chặt tự nhiên không thể động đậy. Nhưng Kỳ Xà cũng kịch độc vô cùng, được mệnh danh là rắn năm bước (Ngũ Bộ Xà), cắn một cái đi năm bước là chết. Tu Xà bị cắn, e rằng cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Hai con rắn cứ thế quấn lấy nhau, không ai chịu buông tha ai. Ngược lại, con cóc ngồi chồm hổm cách đó không xa quan sát hồi lâu, kêu lên một tiếng "ộp oạp" rồi lặn mất tăm xuống đáy nước.
Không biết do lũ rắn mải đánh nhau không phát hiện con mồi biến mất, hay chúng đã quyết tâm một mất một còn, mà vẫn không chịu nhả nhau ra. Trà Văn Bân chẳng màng đến chuyện đó nữa, ở đây bất kỳ con nào cũng có thể lấy mạng ba người bọn họ. Họ vội vàng chèo bè đến dưới chân thác nước.
Dưới sức ép dữ dội của dòng nước, chiếc bè cuối cùng cũng chui tọt vào bên trong thác, khiến cả ba ướt như chuột lột. Vuốt nước trên mặt, Trà Văn Bân thấy trước mắt có vật gì đen sì đung đưa. Thuận tay sờ thử, anh hét lên: "Xích! Là xích đồng thau!"
Quả nhiên trước mắt họ là một sợi xích đồng thau to bằng cánh tay đang bị dòng nước đánh lắc lư qua lại. Chắc hẳn lũ vượn Ba Thục ban nãy đã leo lên bằng đường này.
Siêu Tử nắm lấy sợi xích cười nói: "Đúng là trời không tuyệt đường người! Anh Văn Bân, chúng ta ra được rồi!"
"Cởi trói cho Lão Vương và cô Lãnh đi. Hai cậu cõng người, hành lý để tôi lo. Chúng ta leo lên từ đây, chỗ này không thể ở lâu được nữa. Đợi hai con rắn kia đuổi tới thì chúng ta chỉ có nước làm điểm tâm cho chúng thôi!"
Thu dọn xong xuôi, đeo mấy cái ba lô lên người, Trà Văn Bân tiên phong nắm xích đồng thau leo lên trước.
Siêu Tử vừa cởi dây trói cho Lãnh Di Nhiên vừa lẩm bẩm: "Sợi xích đồng thau to thế này, ai đặt ở đây nhỉ?"
Trác Hùng đã cõng Lão Vương lên lưng, ném lại một câu: "Cậu quản ai đặt làm gì? Quan trọng là nó cứu mạng anh em mình. Tổ tông nhà tôi vẫn phù hộ con cháu đấy, ra ngoài rồi nhất định phải đốt nhiều vàng mã ở cổng làng tạ ơn các cụ."
Siêu Tử đá vào mông Trác Hùng một cái: "Thôi bớt nói nhảm đi, anh Văn Bân sắp lên tới đỉnh rồi kìa, mau lên."
Chống chọi với áp lực của dòng thác cao trăm mét đổ xuống tự nhiên vô cùng khủng khiếp. Con người không phải vượn, tuy thông minh hơn nhưng nói về độ nhanh nhẹn thì thua xa lắc. Trà Văn Bân đang treo lơ lửng giữa không trung lúc này thấm thía điều đó hơn ai hết.
Dòng nước xối xả khiến anh không thể mở mắt nổi. Đầu lúc nào cũng phải chịu áp lực nặng hàng trăm cân. Có thể nói mỗi mét nhích lên đều phải trả giá cực lớn. Đặc biệt là việc thở, tuy phần lớn sợi xích nằm sau màn nước nhưng nó cứ lắc lư liên tục, thỉnh thoảng lại đưa người vào trúng dòng nước. Mỗi lần hít thở là kèm theo mấy ngụm nước lớn, khổ không sao kể xiết.
Siêu Tử và Trác Hùng cõng người bên dưới còn khổ hơn. Đặc biệt là Trác Hùng, với tạng người của Lão Vương, cậu ta như đang cõng tảng đá ngàn cân, lại còn phải thỉnh thoảng dừng lại, cố nhoài người ra ngoài để Lão Vương hít chút không khí, nếu không cứ thế cõng lên đỉnh thì người trên lưng chết đuối từ bao giờ không biết.