Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cỗ quan tài ngọc này toàn thân trong suốt tỏa sáng. Tuy không hiểu về ngọc nhưng nhìn khí chất này, cậu ta biết đây chắc chắn không phải vật tầm thường. Thấy kích thước quan tài ngọc cũng không khác gì quan tài thường, Trác Hùng bèn lấy hết can đảm bước tới.

Nhẹ nhàng vuốt ve nắp quan tài, một luồng khí mát lạnh lập tức truyền vào tim, dễ chịu không sao tả xiết. Trong khoảnh khắc đó, Trác Hùng thậm chí nảy sinh ý muốn nằm vào đó ngủ một giấc. Cậu ta vội vỗ vào má mình cho tỉnh táo. Ý nghĩ thật đáng sợ, dù sao đây cũng là quan tài, quan tài là để cho người chết nằm, mình bị làm sao thế này?

Trong ngọn núi này có quá nhiều thứ tà môn quái đản, Trác Hùng lập tức phán đoán thứ này chắc cũng chẳng tốt đẹp gì, định quay người bỏ đi. Nhưng nghĩ đến những giọt máu kia, cậu ta lại quay lại quan sát kỹ lưỡng.

Ưu điểm của đèn pha chiến thuật là ánh sáng tập trung, khả năng xuyên thấu mạnh. Nếu ai chơi ngọc chắc biết một loại ngọc thượng hạng gọi là "Thấu Quang Chiếu", tức là dưới ánh đèn pin, ánh sáng có thể xuyên qua cả khối đá, nhìn rõ bên trong. Trác Hùng lúc này cũng nhìn thấy, đèn pha chiếu vào khiến toàn bộ quan tài ngọc tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Kỳ lạ hơn là ánh sáng này như đang chuyển động, xoay quanh cỗ quan tài, đẹp vô cùng.

Lờ mờ, bóng dáng một hình người hiện ra bên trong quan tài. Trong quan tài có người không lạ, vì vốn dĩ nó dành cho người chết, nhưng vệt máu kia... "Siêu Tử! Cậu lên đây ngay cho tôi, có biến!" Trác Hùng quay đầu hét xuống dưới.

Hà Nghị Siêu đang tuyệt vọng cùng cực, nghe thấy có phát hiện thì như người chết đuối vớ được cọc, quệt nước mắt tèm lem trên mặt, lập tức nhảy lên. Trác Hùng ở trên kéo tay cậu ta, vài cái đã lôi lên được.

Siêu Tử mừng rỡ hỏi: "Cậu tìm thấy anh ấy rồi à?"

"Cậu nhìn cỗ quan tài kia kìa!"

"Tôi hỏi cậu tìm thấy anh ấy chưa?"

"Không phải, cậu đừng vội. Cậu nhìn xem, trên đất có vết máu, cuối cùng nhỏ giọt đến bên cạnh cỗ quan tài kia. Vừa rồi tôi soi đèn nhìn xuyên qua quan tài, thấy bên trong có người." Trác Hùng kiên nhẫn giải thích.

Siêu Tử cũng nhìn thấy vệt máu Trác Hùng chỉ, quả đúng như lời cậu ta nói. Sao vừa nãy mình không phát hiện ra nhỉ? "Ý cậu là anh Văn Bân ở trong đó?"

Trác Hùng không dám khẳng định Trà Văn Bân nằm trong đó, chỉ nói: "Cậu không thấy cỗ quan tài này kỳ lạ sao? Theo lời cậu nói, anh Văn Bân thi pháp ở đây, bên cạnh lại đặt một cỗ quan tài ngọc. Chẳng lẽ anh ấy biết mình sẽ chết nên đặc biệt chuẩn bị cho mình?"

"Hạt Tử (Đồ mù), đừng có nói bậy! Anh Văn Bân sao có thể chết được? Anh ấy rơi từ thác nước cao thế kia xuống mà vẫn bình an vô sự cơ mà! Nhưng cỗ quan tài này đúng là tà môn thật. Cậu bảo chúng ta có nên mở ra xem trước không?"

"Tôi thấy được đấy. Chỉ là anh ấy không ở đây, hai chúng ta mở quan tài liệu có vấn đề gì không?"

"Sợ cái quái gì! Tôi đào mộ ở bên ngoài không một trăm cũng tám mươi cái rồi, nhưng đây là lần đầu thấy quan tài làm bằng ngọc đấy. Thứ này tuyệt đối không phải vật phàm. Xưa nay dùng vật liệu đặc biệt làm quan tài thì không phải vương tôn quý tộc cũng là tà ma ngoại đạo! Đồ nghề của anh Văn Bân đều ở đây cả, cậu cầm bảo kiếm, tôi cầm Đại Ấn. Lát nữa nếu có thứ gì nhảy ra thật, chúng ta cứ đập cho nó một trận tơi bời!" Siêu Tử nói rồi nhặt Đại Ấn dưới đất lên, bước tới. Trác Hùng biết mình không cãi lại được người bạn chiến đấu này, đành đi theo.

Nói về chuyện mở quan tài thì với Siêu Tử đúng là chuyện cơm bữa. Với người hoạt động trong lĩnh vực khảo cổ dã ngoại như cậu ta, đây chỉ là công việc mà thôi, chỉ có điều lần này cậu ta không mang tâm thế khảo cổ. Đón lấy đèn pha từ tay Trác Hùng, cậu ta quả thực nhìn thấy "người" lờ mờ bên trong. Đã có thứ gì đó thì mở ra xem là biết ngay.

Siêu Tử đi một vòng quanh quan tài ngọc, không phát hiện chốt mộng gì cả. Xem ra nắp quan tài chỉ đơn giản là đậy lên thôi. Tuy nhiên tay nghề chế tác quả thực vô cùng tinh xảo, theo góc nhìn của cậu ta, thứ này tuyệt đối là quốc bảo! Khe hở giữa nắp và thân quan tài khít đến mức dao găm cũng không lách vào được. Hai người bàn bạc một hồi, quyết định mỗi người khiêng một đầu, thử nhấc trực tiếp lên xem sao.

Hai người vừa định ra tay thì trong bóng tối đột nhiên có tiếng gọi: "Khoan đã! Đừng động vào thứ đó!"

Ủa, sao ở đây lại có người? Siêu Tử và Trác Hùng lập tức dừng tay, ngẩng đầu nhìn lên. Dưới chân dây leo núi, hai người đàn ông mặc đồ đen đang chậm rãi bước về phía này.

"Đứng lại! Các người là ai?" Trác Hùng quát.

Hai người kia không trả lời, vẫn lầm lũi bước tới. Khi Siêu Tử nhìn rõ mặt hai người đó, con dao găm trên tay "cạch" một tiếng rơi xuống đất. Cậu ta lẩm bẩm: "Lão Vương..."