Đạo Sĩ Cuối Cùng (Bản dịch)

Chương 27. Những câu chuyện mở màn cho những câu chuyện 27

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bác cả tôi ngớ người, không hiểu đầu cua tai nheo gì. Một người đã chết rồi mà còn sợ chết ngạt... Vị đạo sĩ này điên rồi sao?

Trà Văn Bân thấy bác không động đậy, lắc đầu bước tới tự tay gỡ tờ giấy vàng xuống, rồi lại lên tiếng: "Đàn ông ở lại, đàn bà phụ nữ ai về nhà nấy, đóng cửa lớn lại."

Ban đầu đám phụ nữ hóng chuyện còn không chịu đi, nhưng Trà Văn Bân bồi thêm một câu: "Kẻ nào muốn làm quỷ chết thay thì cứ việc ở lại." Dứt lời, bảo kiếm trên tay chỉ vào tờ giấy vàng vừa gỡ xuống, "phựt" một cái tờ giấy bốc cháy phừng phực.

Đám đàn bà nhìn thấy bản lĩnh ấy, sợ ở lại thành quỷ chết thay thật, một người hét lên "Á" một tiếng rồi bỏ chạy, những người còn lại thấy thế cũng chạy tán loạn như ong vỡ tổ, chỉ sợ mình là người cuối cùng ở lại sẽ phải làm thế mạng.

Sau khi người đi hết, lũ trẻ con chúng tôi đương nhiên cũng bị đuổi ra ngoài, theo các bà các mẹ về nhà. Chỉ còn lại đám đàn ông, Trà Văn Bân lại phán: "Hôm nay ai đã đụng vào vợ mình rồi cũng về nốt đi." Mấy người đàn ông gãi đầu ngượng ngùng, rồi lủi thủi ra về trong tiếng cười cợt của những người còn lại.

Sau khi đóng cửa lớn, Trà Văn Bân nghiêm mặt nói với những người ở lại: "Lát nữa tất cả ngồi xuống đất, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được phép lên tiếng."

Sau đó, Trà Văn Bân bế bà cụ từ trong quan tài ra, đặt lên tấm phản, lại bảo bác cả thay áo liệm ra, mặc lại quần áo thường ngày cho bà, rồi sai mấy người khiêng quan tài đi chỗ khác. Ngặt nỗi quần áo của bà cô đã bị đốt hết rồi, nên đành vơ vội bộ quần áo của chị họ mặc tạm cho bà, rồi để bà nằm trên phản. Trà Văn Bân ra hiệu tắt đèn điện, dặn dò lát nữa dù thấy gì cũng không được hoảng sợ. Tiếp đó, bày biện hương án, mấy thứ không thể thiếu trong pháp sự lần lượt được đặt lên bàn, chỉ có điều lần này chỉ có duy nhất một bài vị và hương nến, ngoài ra không còn gì khác.

Trà Văn Bân cũng ngồi xếp bằng dưới đất, hai tay bắt chéo thủ thế đả tọa, một lát sau thì nhập định. Đoạn này nếu bắt buộc tôi phải viết, tôi chỉ có thể kể lại dưới góc nhìn của Trà Văn Bân, bởi người ngoài chỉ biết chờ đợi rồi nhận kết quả, chứ đâu biết được sự hung hiểm bên trong.

Thực ra, chiêu này của Trà Văn Bân gọi là "Linh hồn xuất khiếu". Sở dĩ cần những người đàn ông tráng kiện ở lại là để mượn dương khí của họ, giúp anh không đến mức một đi không trở lại. Nếu không nể mặt bà ngoại tôi, vụ này anh chắc chắn không nhận, bởi Âm Tào Địa Phủ đâu phải nơi ai muốn xuống là xuống.

Chuyện này phải giải thích từ đoạn "Qua Tiên Kiều". Người xưa quan niệm qua cầu tiên là tiễn đưa người thân xuống âm gian, từ đó âm dương cách biệt, người quỷ khác đường, tiễn đến đó cũng coi như đi cùng đoạn đường cuối.

Việc bà cô năm lần bảy lượt không qua được cầu tiên, nguyên nhân không phải bà không chịu đi, mà là bà căn bản không đi được.

Cầu tiên là con đường thông tới Âm Tào Địa Phủ, phàm nhân dương thọ đã tận bắt buộc phải đi qua, không phải do anh muốn hay không, Âm sai sẽ áp giải anh đi. Đừng nói bà chỉ là một bà già, cho dù là một sát thần cũng phải ngoan ngoãn đi chuyến này.

Lão đạo sĩ trước đó, nói cho cùng chỉ biết làm pháp sự, làm cho có lệ, học lỏm được chút bề ngoài. Nhưng thực sự giao thiệp với quỷ thần, đừng nói là lão ta, ngay cả bản thân Trà Văn Bân cũng chẳng nắm chắc bao phần. Người với quỷ thương lượng, vấn đề không phải là có thương lượng được hay không, mà là anh còn chẳng tìm thấy con quỷ đó đâu thì thương lượng cái nỗi gì?

Trà Văn Bân nhập định chính là để đi tìm con quỷ này. Bởi dương thọ của bà cô thực ra vẫn chưa tận, bà bị câu hồn. Tức là những kẻ chết oan, dương thọ chưa hết, nhưng nhục thân bị hủy hoại, không thể hoàn dương, hồn phách không được vào lục đạo luân hồi, cứ vất vưởng bên ngoài. Bọn chúng buộc phải tìm một người thay mình chịu khổ thì mới được đi đầu thai, đó chính là cái gọi là "quỷ chết thay" (thế tử quỷ).

Bà cô vì có bát tự trùng hợp với một kẻ chết oan nào đó, nên đang ngủ thì bị câu hồn đi làm thế thân cho hắn. Vì sau khi chết hồn phách phải vất vưởng bên ngoài thay cho kẻ kia, không vào được âm gian, thì làm sao qua được cầu tiên? Bà đâu có đi con đường đó, nên đi mấy lần cũng không qua được.

Trà Văn Bân biết rõ điều này nên quyết định thử một phen. May mà nhục thân bà cô vẫn còn nguyên vẹn, nếu tìm được hồn phách bà về, rồi diệt trừ con quỷ hại người kia, thì cơ hội hoàn dương cho bà vẫn còn.

Sau khi nhập định, linh hồn Trà Văn Bân tạm thời rời khỏi nhân gian, đi vào Quỷ giới, tức là âm gian. Về bản lĩnh này, việc xuống âm gian đương nhiên không đơn giản như mua vé tàu hỏa, cần phải mượn pháp lực nào đó. Nếu không, một khi hồn đi rồi, nhục thân không ai canh giữ bị thứ khác chiếm mất, hoặc gặp nguy hiểm gì ở dưới đó, thì có thể sẽ giống như bà cô, vĩnh viễn không tỉnh lại được nữa.