Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tốc độ lây nhiễm này nằm ngoài dự đoán, Bạch Kiêu đại khái hiểu được biến thành thây ma là trải nghiệm thế nào rồi, rõ ràng đối phương có ý giao tiếp, anh lại như bị sốt đến lú lẫn, chỉ thấy miệng đối phương đóng mở.
Phải thiết lập lại giao tiếp! Bạch Kiêu nhìn người kia một lúc, trong miệng phát ra vài âm thanh, nhưng lưỡi rất không linh hoạt, anh ngẫm nghĩ, bắt chước giai điệu của đối phương, bắt đầu hừ hừ ư ư.
Động tác của đối phương khựng lại, quay đầu nhìn anh.
Bạch Kiêu dùng sức gật đầu, tiếp tục hừ hừ.
Đối phương đi tới nhìn anh kỹ càng, quan sát từ trên xuống dưới, rồi nhặt một cái que gỗ, chọc chọc vào cánh tay anh.
Bạch Kiêu phát hiện cánh tay bị cắn của mình đã được rửa sạch từ lúc nào, trên trán còn đắp một miếng vải ướt.
"Tôi, người." Bạch Kiêu cố gắng dùng từ ngữ ngắn gọn để nhả chữ rõ ràng nhất có thể.
Đối phương không nói gì, chỉ đánh giá anh, vẻ mặt hơi ngạc nhiên. "Người, tôi, là người." Sau khi bị lây nhiễm, Bạch Kiêu ghét người khác dùng que gỗ chọc mình, có một nỗi bực bội không sao tả nổi.
Vẫn đang sốt liên miên.
Đối phương lại nhìn anh một lát, quay người không biết lấy từ đâu ra cuốn sổ và bút, đó là thứ Bạch Kiêu hy vọng được dùng trên đường đến đây, muốn ghi chép lại trải nghiệm quá trình biến thành thây ma để giật giải Nobel Thây ma, dù không biết có giải thưởng này không, nhưng giấy bút giờ lại đang trong tay đối phương.
Đối phương cầm cuốn sổ nhỏ, vừa quan sát vừa cúi đầu viết gì đó.
Xem ra là đang làm ghi chép nào đó.
Bạch Kiêu nhìn giấy bút trên tay đối phương, hơi nghiêng đầu.
... Thôi được rồi, anh sai rồi, vẫn có tin xấu hơn việc biến thành thây ma:
Ngày thứ hai sau khi xuyên không, biến thành thây ma bị bác học điên trói lại làm thí nghiệm.
Tuyệt vời.
Chẳng lẽ còn có chuyện tệ hơn được sao?
Bạch Kiêu ngồi dưới đất, ngón tay cào cào đất, chợt nhận ra nền đất không phải xi măng mà là đất vàng.
Anh nghĩ ngợi, cố gắng nhấc tay viết chữ trên đất, muốn viết "Tôi vẫn chưa biến thành thây ma".
Nhưng chữ "Tôi" viết xiêu vẹo lung tung, Bạch Kiêu định thần lại, thấy đối phương dừng bút nhìn mình, anh nghĩ một chút, viết một chữ "Người" (人) trên đất.
Rồi lại viết thêm một chữ nữa.
Người mà, tôi là người mà.
Bạch Kiêu nỗ lực viết chữ "Người" thật ngay ngắn, quy chuẩn, chứ không phải vẽ bùa vẽ giun. Cho dù ngôn ngữ bất đồng, loại ký hiệu chỉnh tề, có quy luật, có thể nhận biết này cũng có thể truyền đạt thông tin giao tiếp.
Thây ma biết viết chữ, có lợi hại không? Bạch Kiêu bỗng cảm thấy mình vẫn còn có thể cứu vãn được.
Về lý thuyết, sốt là quá trình hệ miễn dịch chiến đấu với virus, hiện tại vẫn đang chiến đấu bền bỉ, Bạch Kiêu dường như nghe thấy tiếng kèn xung trận truyền đến từ trong cơ thể, hệ miễn dịch đang ngoan cường chống lại sự tấn công của virus thây ma.
Viết một hàng chữ "Người", anh ngẩng đầu nhìn về phía đối phương. Có vắc-xin không? Tôi còn cứu được, mau tiêm giúp hai ba mươi mũi, trợ giúp hệ miễn dịch một tay.
Vẻ mặt đối phương vi diệu, không biết đang nghĩ gì, chỉ nhìn những nét vẽ nguệch ngoạc dưới đất, rồi lại nhìn Bạch Kiêu.
Bạch Kiêu mê man trầm trọng, động tác ngẩng đầu cũng khó duy trì, anh cúi đầu, theo giai điệu lúc nãy đối phương rửa mặt, khe khẽ hừ hừ.
Một con thây ma cúi đầu hát nghêu ngao.
Cảnh tượng này chắc chắn rất quỷ dị.
Bạch Kiêu nghĩ.
Đối phương xoay người bỏ đi, Bạch Kiêu không biết chữ viết có hiệu quả không, đầu anh đau như búa bổ.
Đối phương lại quay lại, rót một cốc nước, dùng que gỗ đẩy đến trước mặt anh.
Nghĩ một chút, đối phương lại lấy một miếng thịt, cũng dùng que gỗ đẩy tới. Cơn đói thúc giục Bạch Kiêu nhìn về phía miếng thịt đó, anh có cảm giác ăn miếng thịt đó sẽ khỏi bệnh, nhưng anh đã cố gắng kiềm chế lại.
Bi thương là, anh cảm thấy mình đang chảy nước miếng.
Đó hoàn toàn là phản ứng sinh lý, điều này khiến Bạch Kiêu cảm thấy hoảng sợ.
Giống như khách làng chơi gặp gái điếm, như bọ hung gặp cục phân, như mèo nhìn thấy chấm đỏ do đèn laser chiếu ra.
Sự thôi thúc đó mãnh liệt đến mức Bạch Kiêu dù vẫn đang cố gắng kiềm chế, nhưng mắt vẫn không chớp nhìn chằm chằm vào nó, không hề dời mắt đi được chút nào.
Không biết qua bao lâu, Bạch Kiêu cử động.
Anh nâng cánh tay bị thương lên, đặt ngang trước ngực, rồi dùng tay kia khẽ khua, làm động tác cầm đũa ăn cơm.
Bạch Kiêu không muốn biến thành thây ma, anh cảm thấy nên kiềm chế bản thân, ít nhất, dù có biến thành thây ma cũng phải làm một con thây ma có tôn nghiêm.
Khoảnh khắc miếng thịt bị lấy đi, Bạch Kiêu phát hiện trong cổ họng mình phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, anh bịt chặt miệng. May là sau khi miếng thịt biến mất khỏi tầm mắt, cảm giác đó cũng vơi đi quá nửa.
Thịt được đổi thành một bát hồ bột mì, không có đũa, có một cái thìa, nhưng Bạch Kiêu không dùng, anh bưng bát lên làm một hơi cạn sạch, uống xong mới cảm thấy hơi nóng, lại còn chẳng có mùi vị gì, anh vẫn rất đói, hoàn toàn không có tác dụng.