Đều Trọng Sinh, Ai Còn Giả Vờ Làm Phú Nhị Đại!

Chương 42. Triệu Nhất Phàm Và Người Tài Xế Im Lặng 2

Sự thả lỏng này, không giống diễn.

Ánh mắt Triệu Nhất Phàm hạ xuống một chút, tiện thể lướt qua quần áo trên người Lục Xuyên.

Kiểu dáng rất cơ bản, nhưng chất vải và đường cắt may không lừa được người.

Aethel.

Lại còn là kiểu mặc rất hài hòa, người không quen thuộc với thương hiệu này sẽ không phối đồ hài hòa đến vậy.

Cậu ta không nói toạc ra, chỉ âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Người bạn cùng phòng này, không tầm thường.

Cũng không dễ xếp vào hàng ngũ sinh viên bình thường.

Chưa đầy mười phút, người đàn ông trung niên kia đã dọn dẹp xong giường chiếu và mặt bàn.

Chăn màn phẳng phiu, tủ quần áo ngăn nắp, trên bàn chỉ để lại những thứ cần thiết. Ngay cả đồ lặt vặt trong vali, cũng được phân loại rõ ràng. Làm xong những việc này, ông ta đóng vali rỗng lại, đặt xuống gầm giường, sau đó lùi ra cửa, khẽ cúi đầu với Triệu Nhất Phàm.

Vẫn không nói một lời nào.

Triệu Nhất Phàm chỉ ừ một tiếng.

Người đàn ông liền xoay người ra khỏi cửa.

Cửa khép lại nhẹ nhàng.

Ký túc xá phút chốc chỉ còn lại bốn người.

504, đến lúc này mới thực sự đông đủ.

Trời bên ngoài cũng gần như tối đen. Đèn hành lang bật sáng, âm thanh từ sân vận động ngoài cửa sổ nương theo gió đêm vọng vào, đứt quãng, hơi ồn ào, nhưng rất giống dáng vẻ nên có của đại học lúc mới khai giảng.

Hàn Đông nhìn quanh một vòng, giống như cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc này, vỗ đùi đánh đét một cái.

“Đi thôi.”

“Người đông đủ rồi, 504 chúng ta chẳng phải nên làm bữa đầu tiên sao?”

Cậu ta nói rồi nhìn sang Lục Xuyên.

“Quán nồi đất ở phố sau mà chiều nay cậu nói, ngon không?”

Lục Xuyên vặn chặt nắp cốc nước trên bàn, mỉm cười.

“Ngon.”

“Thế còn đợi gì nữa.” Hàn Đông đứng dậy, cả người tỉnh táo hẳn: “Tôi sắp đói lả đi rồi đây này.”

Trần Tử Ngang đeo lại chiếc đồng hồ trên bàn vào cổ tay, ngoài miệng vẫn là giọng điệu không tình nguyện.

“Môi trường ở phố sau bình thường lắm.”

“Bình thường cậu cũng phải ăn.” Hàn Đông lập tức tiếp lời: “Đại thiếu gia hôm nay trải nghiệm cuộc sống của quần chúng nhân dân trước đi.”

Trần Tử Ngang định cãi lại, cuối cùng vẫn không nói gì, đứng dậy cầm điện thoại lên.

Triệu Nhất Phàm tiện tay lấy chìa khóa.

Lục Xuyên đẩy ghế vào gầm bàn, nhìn lại 504 đã có chút hơi người lần cuối.

Bốn người, cuối cùng cũng đông đủ.

“Đi thôi.” Cậu nói.

Cửa ký túc xá được đẩy ra, bốn người cùng nhau bước ra ngoài. Ánh đèn ngoài hành lang hơi trắng, tiếng bước chân trước sau rơi trên nền đá mài, từ từ hướng ra ngoài tòa nhà ký túc xá.

Lúc ra khỏi tòa nhà ký túc xá, trời đã tối.

Ngày đầu tiên khai giảng, cả ngôi trường giống như bị người ta nhồi nhét một lượt.

Trên con đường rợp bóng cây là những tân sinh viên đang kéo vali, bên bậc thềm có phụ huynh ngồi gọi điện thoại, loa phát thanh ở sân vận động đằng xa vẫn đang đứt quãng vang lên. Bốn người nương theo dòng người đi về phía phố sau, càng đi càng đông, đến cuối cùng gần như bị dòng người đẩy đi.

Phố sau còn khoa trương hơn.

Cả một con phố bốc khói nghi ngút.

Khói thịt nướng, dầu mỡ xào nấu, mùi thơm ngọt lịm trước cửa quán trà sữa, cộng thêm mùi mồ hôi của biển người chen chúc, tất cả quyện vào nhau. Trước cửa quán nào cũng toàn người xếp hàng, ghế nhựa bày ra tận lề đường, bà chủ gân cổ gọi số, tiếng sau đè tiếng trước.

Lúc mới xuống lầu Hàn Đông còn hăng hái lắm, đi đến giữa phố sau, cả người đã hơi ỉu xìu.

“Tôi không xong rồi.”

Cái dáng cao một mét tám của cậu ta, cứ thế dựa thẳng vào cột điện, giống như bị rút mất nửa cái mạng.

“Ai mà không cho tôi ngụm cơm nóng ngay bây giờ, hôm nay tôi sẽ gục ngã trên đường phố Giang Thành mất. Đến lúc đó ba người các cậu nhớ đắp cho tôi cái bao tải dứa, đừng để tôi chết khó coi quá.”

Trần Tử Ngang nhíu mày, rõ ràng đã bắt đầu hối hận vì đến phố sau.

Cậu ta vốn đã chê chỗ này lộn xộn, hiện tại vừa chật chội vừa nóng nực, mép giày còn suýt bị người ta giẫm cho một phát, sắc mặt càng lúc càng tệ.

“Cái quán cậu nói ở đâu?”

Hàn Đông yếu ớt giơ tay chỉ.

“Phía trước…”

Kết quả bốn người vừa đi đến trước cửa quán nồi đất đó, đã bị ông chủ chặn lại bằng một câu.

“Lấy số chưa?”

“Chưa lấy à?” Ông chủ ngẩng đầu hét lên một tiếng: “Thế thì phải đợi, phía trước còn bốn mươi hai bàn nữa, ít nhất cũng phải hai tiếng!”

Hàn Đông đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt trống rỗng.

“Bốn mươi hai bàn?”

“Ông chủ, chi bằng chú nói thẳng cho cháu biết chỗ nào nằm thoải mái đi.”

Cậu ta quay đầu quét mắt một vòng, mấy quán tươm tất xung quanh cũng chật kín người. Trước cửa quán lẩu có một hàng người ngồi la liệt, trong quán cơm rang đến lối đi cũng kê thêm bàn, bên quán ma lạt thang người xếp hàng sắp dài ra tận đầu phố.

Hàn Đông ôm bụng, tuôn ra một tràng tiếng Đông Bắc.

“Đám người này đi khai giảng hay đi chạy nạn thế?”