Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 18: Võ Thực (1)

Võ Thực.

Kể từ khi Lục Ngôn phá hạn, không dưới một lần Lục Thanh Sơn đã nhắc đến từ này. 

Cha hắn từng nhiều lần cảm thán rằng, với thiên phú võ học của Lục Ngôn, nếu có thêm Võ Thực hỗ trợ thì tốc độ tu luyện sẽ còn kinh người đến mức nào.

Võ Thực chính là món ăn được chế biến với nguyên liệu chủ đạo là thịt dị thú, phối hợp cùng các loại linh thảo, gia vị trân quý, qua bàn tay tài hoa của các Võ bếp mà thành.

Nó không chỉ mang hương vị tuyệt mỹ, dễ tiêu hóa mà còn ẩn chứa nguồn năng lượng tinh thuần, đậm đặc, là thứ phụ trợ không thể thiếu đối với mỗi võ giả. 

So với thịt thú thông thường, hiệu quả của Võ Thực đúng là một trời một vực.

Thế nhưng thịt dị thú cực kỳ quý hiếm, người thường khó lòng chạm tới. 

Ngay cả Lục Thanh Sơn trước kia cũng mới chỉ được nếm qua vài lần ít ỏi. 

Nghe đồn trong các môn phiệt, những truyền nhân dòng chính hoặc kẻ có thiên tư xuất chúng đều được ăn Võ Thực cả ba bữa mỗi ngày.

Nếu có Võ Thực, tiến độ của Thiết Tuyến Quyền chắc chắn sẽ tăng vọt. 

Nhưng phần lớn nguồn cung Võ Thực đều nằm trong tay các thế lực môn phiệt, với thực lực và tài lực hiện tại của Lục Ngôn, muốn có được chúng là chuyện khó như lên trời. 

Tạm thời, hắn chỉ có thể thành thành thật thật dựa vào thịt thú rừng để tu luyện.

Cứ như vậy trôi qua hơn một tháng, Thiết Tuyến Quyền nhích dần từng chút với tốc độ chưa đầy 2% mỗi ngày, cuối cùng cũng chạm tới ngưỡng Hóa cảnh kỳ diệu.

Ưu thế lớn nhất của Đạo Thư chính là không có bình cảnh. 

Chỉ cần tiến độ đạt mức 100%, mọi thứ sẽ nước chảy thành sông mà đột phá. 

Trong khi đó, những người khác dù thiên phú cao đến đâu cũng thường bị kẹt lại một thời gian dài giữa các tầng thứ.

Lúc này, Lục Ngôn đã tròn mười lăm tuổi. 

Tính từ khi đặt chân đến thế giới này đã được hơn bảy tháng.

Điều hắn lo lắng cuối cùng cũng xảy ra. 

Sau khi Thiết Tuyến Quyền đạt tới “Hóa cảnh kỳ diệu”, tiến độ liền đứng khựng lại, không hề nhúc nhích. 

Dù có hấp thu bao nhiêu năng lượng, phân thân luyện quyền miệt mài đến đâu thì con số vẫn đóng băng ở mức Hóa cảnh kỳ diệu (1%).

Quả nhiên, thịt thú thường đã mất đi tác dụng. Muốn tiếp tục thăng tiến, e rằng bắt buộc phải có Võ Thực.

Lục Ngôn đành chuyển hướng, để phân thân tài bắn cung hấp thu năng lượng tu luyện. 

Nhưng một thời gian sau, khi tài bắn cung đạt tới cấp độ Hóa cảnh kỳ diệu thì cũng không thể tăng thêm được nữa.

Tuy nhiên, việc tài bắn cung bị chững lại khác với Thiết Tuyến Quyền. 

Không phải do thịt thú vô dụng, mà là vì nó đã đạt đến giới hạn cuối cùng. 

Tài bắn cung thông thường suy cho cùng không phải võ học, không liên quan đến khí huyết, nên không có tầng thứ cao nhất là “Người võ hợp nhất”.

Điều đáng nói là dù cả hai phân thân đều đã dừng tiến độ, Đạo Thư vẫn thản nhiên nuốt chửng một nửa thức ăn để chuyển hóa thành năng lượng như thường lệ. 

Lục Ngôn chỉ biết câm nín thở dài.

Dẫu vậy, khi Thiết Tuyến Quyền đột phá lên Hóa cảnh kỳ diệu, các chi mạch trong người được khai thông tới 288 đường, giúp việc chuyển hóa năng lượng trở nên cực kỳ mạnh mẽ, tốc độ tích lũy khí huyết cũng nhờ đó mà nhanh hơn hẳn.

Ba tháng sau khi đột phá Hóa cảnh kỳ diệu, khí huyết trong người Lục Ngôn lại một lần nữa căng tràn. 

Hắn đã cảm nhận được cánh cửa niêm phong thứ hai.

Với trình độ Thiết Tuyến Quyền ở mức Hóa cảnh kỳ diệu, Lục Ngôn không gặp chút trở ngại nào. 

Hắn thành công phá tan cửa ải, chính thức trở thành võ giả phá hạn lần hai, ngang hàng với Lục Thanh Sơn thời kỳ đỉnh cao.

Lần phá hạn này Lục Ngôn chủ động giữ kín, không hề tiết lộ với cha. 

Ngay cả bảy ngày “vàng” tăng trưởng thần tốc sau khi phá hạn, hắn cũng một mình vào sâu trong núi rừng, tự nướng thịt tu luyện. 

Đơn giản vì tốc độ tiến bộ này quá sức dọa người, càng ít người biết càng tốt.

Trong thời gian này, hắn còn chạm trán với một con mãnh hổ. 

Sau một trận vật lộn ác liệt, hắn đã săn được nó và thu về một bộ da hổ hoàn chỉnh.

Sau khi phá hạn lần hai, thực lực tăng vọt giúp Lục Ngôn tự tin hơn nhiều. 

Thỉnh thoảng hắn lại mang da sói, da trâu rừng hay lông cáo ra thành Trường Phong để bán. 

Dần dà, hắn cũng tích cóp được một khoản kha khá.

Hắn quyết định tự thưởng cho mình một cây cung sắt và bao tên xịn. 

Có bột mới gột nên hồ, tài bắn cung dù đã chạm tới Hóa cảnh kỳ diệu mà thiếu đi một cây cung xứng tầm thì cũng khó lòng phát huy được hết thảy uy lực.

Riêng bộ da hổ kia, hắn tạm thời vẫn giữ lại, chưa vội đem bán.

Lục Ngôn đã dò hỏi qua, một bộ da hổ hoàn chỉnh thế này ít nhất cũng đáng giá trăm lượng bạc ròng, tính ra cũng là cả một gia tài ở kiếp trước của hắn.

Cái giá trị khổng lồ này e rằng sẽ khiến những võ giả phá hạn phải nảy sinh lòng tham, vậy nên Lục Ngôn tính toán phải chuẩn bị thật kỹ rồi mới mang đi bán.

...

Đêm khuya, mây đen giăng kín, đất trời chìm trong một màu đen đặc quánh, thôn nhỏ cũng bị bóng tối hoàn toàn nuốt chửng.

Bỗng nhiên, Lục Ngôn bừng tỉnh khỏi giấc nồng. Bên ngoài có tiếng sột soạt rất khẽ. 

Có kẻ lẻn vào. 

Lục Ngôn vừa định bật dậy thì nghe thấy tiếng cửa phòng bên cạnh mở ra.

“Hỏng rồi!”

Sắc mặt Lục Ngôn biến đổi. 

Nghe tiếng thở thì đó là mẹ hắn, Vương Thúy. 

Tiếng động bên ngoài cực nhỏ, bà chỉ là người thường, không đời nào nghe thấy được khi đang ngủ. 

Chỉ có một khả năng, bà vừa vặn thức giấc để đi vệ sinh. 

Nếu đụng phải kẻ đột nhập thì lành ít dữ nhiều.

Lục Ngôn lập tức lao ra ngoài. 

Đúng lúc này, tiếng kinh hô của Vương Thúy vang lên: “A! Ngươi là ai? Có trộm!”

Vút!

Ngay khi vừa xông ra sân, Lục Ngôn đã thấy một bóng đen tay cầm dao phay, đang bổ thẳng về phía cổ Vương Thúy.