Đi Săn Tiên Ma

Chương 27. Chịu Đòn Quá Kém (1).

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 27: Chịu Đòn Quá Kém (1).

Gã đàn ông trung niên gầy gò cũng đeo trên lưng một cây cung sắt, bộ dạng đúng chất thợ săn vùng rừng núi. 

Vừa chạm mặt Lục Ngôn, gã rõ ràng có chút bất ngờ, nhưng chỉ tích tắc sau, bao nhiêu sự chú ý của gã đều bị bụi Lá Xích Đao đỏ như máu kia hút hồn mất sạch.

“Nhiều lá Xích Đao thế này cơ à?”

Hắn thốt lên, trong mắt loé lên tia nhìn tham lam cực độ, nhưng rất nhanh đã bị gã che giấu đi.

Lục Ngôn tay nắm chặt cây cung sắt, mắt dán chặt vào đối phương, toàn thân ở tư thế sẵn sàng phát nổ.

Gã này tuy gầy gò nhưng bước chân lại uyển chuyển nhẹ nhàng, hơi thở thu liễm kín kẽ, tỏa ra một cảm giác nguy hiểm khôn lường, so với mãnh thú còn đáng sợ hơn nhiều.

Đây đích thị là một võ giả phá hạn.

“Ha ha, tiểu huynh đệ đừng có căng thẳng thế, ta không có ác ý gì đâu.”

Gã gầy gò cười xòa, giơ hai tay lên ra hiệu vô hại rồi lùi lại phía sau, nói tiếp: “Tiểu huynh đệ đúng là tay nghề cao cường, bí ẩn như cái khe núi này mà cũng tìm ra được lá Xích Đao. Yên tâm đi, làm nghề gì cũng có luật lệ, dân tìm lá chúng ta cũng có quy củ riêng. Ai tìm thấy trước thì người đó hưởng, ta đi đây.”

Nói đoạn, gã lùi lại mười mấy mét, sau đó dứt khoát xoay người rời đi.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc quay lưng lại, gã đột ngột tháo phắt cây cung sắt trên lưng, rút tên đặt vào dây cung. 

Động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, gã xoay người định bắn một mũi tên chí mạng về phía Lục Ngôn.

Chỉ tiếc là tên của gã còn chưa kịp rời dây, đã thấy một mũi tên khác xé gió lao thẳng tới yết hầu mình.

Gã trung niên kinh hãi, vội vàng đổ người sang một bên thực hiện một cú nhào lộn chật vật mới né được đòn hiểm.

“Khốn kiếp! Thằng ranh con này thâm hiểm thật!”

Gã thợ săn chửi rủa đầy cay cú, ánh mắt lúc này đã hiện rõ vẻ hung ác và sát ý ngút trời, gã lập tức bắn trả một mũi tên về phía Lục Ngôn.

“Cũng kẻ tám lạng người nửa cân cả thôi.”

Lục Ngôn lạnh lùng đáp trả, tay cũng không ngừng nghỉ mà nã thêm một tiễn.

Chỗ lá Xích Đao này ít nhất cũng đáng giá ba trăm lượng bạc ròng. 

Một món hời lớn như thế, mà đối phương lại là một võ giả phá hạn mạnh mẽ, nếu gã chịu rút lui dễ dàng vậy thì đúng là chuyện lạ đời.

Chẳng có gì là tự nhiên cả, chắc chắn là có âm mưu quỷ kế mới lui bước như thế. 

Thế nên Lục Ngôn quyết định ra tay trước để chiếm lấy tiên cơ.

Hai mũi tên va chạm ngay giữa không trung rồi rơi rụng xuống đất.

Cả hai nhanh chóng bắn ra mũi tên thứ hai, nhưng tốc độ của Lục Ngôn rõ ràng nhanh hơn một bậc. 

Mũi tên của hắn lao đi như sao băng, khóa chặt yết hầu đối thủ, khiến phát bắn của gã gầy gò bị chệch hướng hoàn toàn.

Đối phương chỉ còn cách dùng cung sắt để gạt mũi tên của Lục Ngôn ra.

“Khá lắm thằng nhóc! Tuổi còn trẻ mà tài bắn cung không tồi chút nào!”

Gã trung niên thầm rủa một câu, dứt khoát vứt luôn cây cung sắt sang một bên. 

Thân hình gã nhún người một cái, lao thẳng về phía Lục Ngôn như một con báo săn mồi.

Lục Ngôn mặt không đổi sắc, tiếp tục giương cung lắp tên. 

Chỉ trong chớp mắt, hắn liên tiếp bắn ra ba mũi tên cực nhanh.

Ba mũi tên xé gió lao đi liên tiếp không một kẽ hở, mũi sau gối đầu mũi trước nhanh như chớp giật, khóa chặt lấy ba tử huyệt: giữa trán, yết hầu và tim của đối thủ.

“Đao Phủ Chưởng!”

Gã trung niên quát khẽ một tiếng, bàn tay gã bỗng chốc trở nên đen kịt như sắt thép, liên tiếp chém ra ba chưởng.

Bộp! Bộp! Bộp!

Cả ba mũi tên đều bị gã chém trúng, gãy vụn thành mấy khúc rơi xuống đất.

Tài bắn cung thông thường suy cho cùng cũng chỉ là kỹ năng của người phàm, mũi tên không có khí huyết rót vào thì đối đầu với võ giả phá hạn đúng là chẳng bõ bèn gì.

Lục Ngôn thầm thở dài.

Nếu đây là cung thuật nằm trong hệ thống võ học thì hiệu quả đã khác hẳn. 

Hắn vẫn nhớ như in những mũi tên từ Võ Quân nhà họ Lưu bắn ra tối qua, ngay đến con Võ Linh quái dị, đáng sợ kia còn bị bắn thủng lỗ chỗ. 

Uy lực đó đúng là xuyên thủng sắt thép, đập nát đá tảng.

“Thằng ranh, chết đi cho ta!”

Sau khi gạt được ba mũi tên, gã gầy gò đã áp sát được Lục Ngôn. 

Gã tung người nhảy vọt lên cao, từ trên không giáng một chưởng xuống đỉnh đầu hắn.

Gã cực kỳ tự tin vào đòn đánh này.

Đao Phủ Chưởng vốn là môn võ học hạng ba, luyện tới nơi tới chốn thì bàn tay sẽ cứng ngắc như sắt nguội, chém xuống chẳng khác gì đao búa. 

Gã đã mài giũa chiêu này suốt ba mươi năm ròng, dù thiên phú có hạn không thể chạm tới cảnh giới tối cao, nhưng trình độ cũng đã đạt đến mức có chút thành tựu.

Với ngần ấy năm khổ luyện, gã không tin một thằng nhóc miệng còn hôi sữa lại có thể cản nổi đòn hiểm của mình.

Một chưởng này giáng xuống, chắc chắn sẽ bổ đôi đầu oắt con đó. 

Phá hạn lần thứ hai ư?

Lục Ngôn giật mình thầm nhận định.

Đối phương đã dốc toàn lực ra tay, khí huyết cuồn cuộn kích động, không khó để nhận ra tu vi thực sự.

Đây là lần đầu tiên Lục Ngôn đối đầu trực diện với một võ giả phá hạn cùng cấp, hắn đương nhiên không dám chủ quan, lập tức vận dụng toàn bộ khí huyết, dồn hết sức lực vào bộ Thiết Tuyến Quyền.

Khí huyết trong người Lục Ngôn cuồn cuộn đổ dồn về đôi tay, tràn qua 288 nhánh mạch nhỏ. Trên mu bàn tay hắn lập tức nổi lên những đường gân đen kịt, trông cực kỳ đáng sợ.

Đoàng!

Một quyền toàn lực tung ra, đập thẳng vào chưởng đao của đối phương.

Rắc rắc!

Chỉ trong chớp mắt, bàn tay cứng như sắt đá của gã trung niên đã biến dạng hoàn toàn, vặn vẹo thảm hại, xương cốt vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.

Gã gầy gò lảo đảo lùi lại, cơn đau thấu xương tủy khiến khuôn mặt gã nhăn nhó, méo xệch đi vì kinh hãi. 

Thừa thắng xông lên, Lục Ngôn tựa như mãnh hổ xuống núi, tung ra một quyền toàn lực quét thẳng về phía đối phương không cho gã kịp phản đòn.

“Ngươi không thể giết ta, ta là...”

Gã trung niên hốt hoảng hét lên thất thanh.

Phập!

Quyền của Lục Ngôn đấm thẳng vào ngực gã, nắm tay trực tiếp xuyên thấu qua lồng ngực ra sau lưng, máu thịt và vụn xương bắn tung tóe khắp nơi.

Gã gầy gò co giật vài cái rồi hoàn toàn mất mạng.

“Ta biết chứ, ngươi là người chết.”