Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Văn Vân, chuyện này rốt cuộc là sao? Tại sao Chu Tước của Long Đô Hội lại chết ở đây?”
Nhìn thi thể của Chu Tước, linh hồn Ngô Bắc Phong run rẩy, vẻ mặt không dám tin.
Phải biết rằng trong Tứ đại hộ pháp của Long Đô Hội.
Chu Tước chính là Thất phẩm Võ đạo đại sư tọa trấn tỉnh Giang Nam.
Đại nhân vật bực này, cho dù là Trần tư sử của Giang Nam Phủ, cũng sẽ không tùy tiện mạt sát. Bởi vì đằng sau liên quan đến quá nhiều lợi ích.
Lẽ nào.
Là Chúc Lăng Thiên của Chúc gia Nam Lăng?
Nghĩ đến vị truyền kỳ Tông sư mới đến tỉnh Giang Nam cách đây không lâu, Ngô Bắc Phong vội vàng gặng hỏi cháu ngoại: “Văn Vân, có phải Chúc Lăng Thiên tiền bối ban nãy đã tới đây không?”
“Không có.”
Lý Văn Vân lắc đầu.
“Không phải Chúc Lăng Thiên, vậy toàn bộ tỉnh Giang Nam, còn ai có thể giết được Chu Tước?” Ngô Bắc Phong hít sâu một ngụm khí lạnh.
“Ông ngoại, người giết chết Chu Tước, là một người thanh niên.”
Lý Văn Vân không hề giấu giếm.
Bởi vì cái chết của Chu Tước liên quan quá lớn, cô có muốn giấu cũng không giấu được.
“Một người thanh niên đã giết Chu Tước? Người thanh niên đó trông như thế nào? Sao ông không biết, tỉnh Giang Nam còn có Võ đạo tông sư trẻ tuổi như vậy?”
Ngô Bắc Phong khó tin gặng hỏi.
“Anh ta dáng người không cao, tính tình cũng hơi kỳ quái, còn ngoại hình thì...”
Lý Văn Vân miêu tả lại ngoại hình của Tô Văn cho Ngô Bắc Phong nghe. Kết quả Ngô Bắc Phong càng nghe càng hoảng.
“Ông ngoại, ông sao vậy? Sao sắc mặt ông khó coi thế?”
Nhận ra sắc mặt Ngô Bắc Phong không đúng, Lý Văn Vân cũng ý thức được điều gì đó, liền thấy cô kinh nghi bất định hỏi: “Ông ngoại, có phải người thanh niên đó, lai lịch rất lớn không?”
“...”
Ngô Bắc Phong không nói gì, mà nhớ tới một tin đồn gần đây ở tỉnh Giang Nam.
“Không lẽ thật sự là vị gia kia trong miệng Trần tư sử sao?”
Tự lẩm bẩm một câu, Ngô Bắc Phong túc nhiên khởi kính nói với Lý Văn Vân: “Văn Vân, bắt đầu từ bây giờ, cháu không được nhắc đến chuyện của người thanh niên đó với bất kỳ ai!”
“Ông ngoại, ông biết người thanh niên đó sao?”
Thấy thái độ của Ngô Bắc Phong thay đổi 180 độ, Lý Văn Vân cẩn thận dè dặt hỏi.
“Đừng hỏi. Tên của vị gia kia, không phải là thứ mà ông cháu ta có tư cách nhắc tới đâu.”
Ngô Bắc Phong lắc đầu, tiếp đó ông lại trịnh trọng nói: “Văn Vân, cháu hãy kể lại chi tiết quá trình cháu và người thanh niên đó gặp nhau cho ông nghe, nói không chừng, Ngô gia chúng ta sau này, sẽ quật khởi ở tỉnh Giang Nam đấy.”
“Vâng...”
Lý Văn Vân kể lại ngọn ngành quá trình mình và Tô Văn gặp nhau cho Ngô Bắc Phong nghe.
“Chuyện này? Cháu bắt cậu ta nói cảm ơn?”
“Cháu cứu cậu ta?”
Biết được cháu ngoại lo chuyện bao đồng cứu Tô Văn, Ngô Bắc Phong vừa bực mình vừa buồn cười.
Và khi Ngô Bắc Phong nghe nói, Khương bá muốn Lý Văn Vân lấy thân báo đáp, ông càng thầm ảo não: “Văn Vân, cháu à, đã bỏ lỡ một mối phú quý trời ban rồi. Cháu có biết, ở Cửu Châu có bao nhiêu công chúa, quận chúa muốn bám lấy vị gia kia không? Vậy mà cháu còn không chịu tranh thủ một chút?”
“Nhưng anh ấy nói mình đã có vợ rồi mà.”
Lý Văn Vân tủi thân nói.
“Đối với đại nhân vật như vậy, vợ, cũng chỉ là tạm thời mà thôi.”
“Toàn bộ Cửu Châu, cho đến nay, vẫn chưa có người phụ nữ nào có thể đồng hành cùng cậu ta cả đời, cháu không hiểu đâu.”
Ngô Bắc Phong lắc đầu, ngừng một lát, ông lại nghiêm khắc nói: “Văn Vân, nếu sau này, cháu gặp lại người thanh niên đó ở thành phố An Dương, bất luận thế nào, cũng phải dùng nghi lễ cao nhất của Ngô gia để đối đãi với cậu ta.”
“Cháu biết rồi, ông ngoại.”
Lý Văn Vân nặng nề gật đầu...
Không biết cuộc trò chuyện của đám người Ngô gia.
Lúc này Tô Văn đã bước ra khỏi nhà ga thành phố An Dương.
“Anh rể, bên này, nhìn bên này.”
Đột nhiên, một giọng nói mềm mại nũng nịu vang lên từ phía xa.
“Hửm?”
Tô Văn quay đầu nhìn sang, ngay sau đó, hắn nhìn thấy Vương Mộng San mặc váy liền thân, đi tất chân màu trắng qua đầu gối, ăn mặc theo phong cách thanh tân tươi mát.
Hôm nay Vương Mộng San trang điểm nhẹ nhàng, vừa thuần khiết, lại mang theo vài phần quyến rũ và gợi cảm của thiếu nữ.
“Không để em đợi lâu chứ?”
Tô Văn bước đến trước mặt cô em vợ Vương Mộng San.
“Làm gì có? Người ta biết anh rể sắp đến, nên đã ra ga đợi anh từ sớm rồi đấy.”
Vương Mộng San vừa nói, cô vừa cười hì hì khoác lấy cánh tay Tô Văn: “Anh rể, ở thành phố Kim Lăng anh có nhớ em không?”
“Nhớ.”
Tô Văn trả lời qua loa một câu.
“Hứ, anh lừa người, lúc anh nói chuyện, mắt còn chẳng thèm nhìn em, chắc chắn là anh không nhớ em rồi!”
Vương Mộng San bĩu môi giậm chân, cô tỏ vẻ vô cùng tủi thân và bất lực.
“Anh thực sự nhớ mà.”
Tô Văn nghiêm túc nhìn Vương Mộng San.
Không nhìn thì thôi.
Nhìn kỹ một cái.
Tô Văn mới phát hiện, dưới lớp váy dài của Vương Mộng San, vậy mà chỉ mặc một bộ đồ lót ren mỏng manh. Vô cùng thu hút ánh nhìn.
“Vậy... anh rể nhớ em ở điểm nào? Là nhớ chân em, hay là nhớ vóc dáng của em vậy?”
Vương Mộng San cười xấu xa duỗi thẳng chân, tạo một tư thế đầy khiêu gợi trước mặt Tô Văn.
“Khụ khụ, em đứng đắn một chút đi.”
Tô Văn bực dọc nói: “Bao nhiêu người đang nhìn kìa, lỡ người khác coi anh là kẻ biến thái thì sao?”
“Chẳng lẽ anh rể không muốn làm kẻ biến thái sao?”
Vương Mộng San xúi giục: “Bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ phải sống chung dưới một mái nhà với cô em vợ của mình đấy, đến lúc đó bố mẹ em đi làm, trong nhà chỉ còn lại hai chúng ta, lẽ nào anh không muốn...”
“Anh! Không! Muốn!”
Tô Văn nghiêm túc ngắt lời Vương Mộng San, đồng thời hắn giơ tay lên, gõ một cái vào đầu Vương Mộng San: “Tuổi còn nhỏ, suốt ngày nghĩ cái gì vậy? Anh rể em là chính nhân quân tử đấy! Đừng có đi lung tung nói bậy bạ.”
“Em hiểu, em đều hiểu mà, anh rể là đại ma vương của chính nhân quân tử, Kim Lăng loạn hay không, là do anh rể quyết định, đúng rồi anh rể, khi nào anh lại đưa em đến thành phố Kim Lăng chơi nữa? Em cũng muốn Dương Võ Bưu làm chó cho em.”
Vương Mộng San chớp chớp hai mắt, trong mắt cô bé tràn đầy sự khao khát.
“... Em đừng có nhắc tới mấy chuyện đó nữa, anh căn bản không phải đại ma vương gì cả, anh chỉ là một người dân đen bình thường thôi. Hơn nữa, anh căn bản không quen biết Dương Võ Bưu.”
Tô Văn trợn ngược mắt.
“Xì, em mới không tin.”
Vương Mộng San đang lắc đầu, đột nhiên, cô lại nghĩ ra điều gì đó, lập tức nóng lòng gặng hỏi Tô Văn: “Anh rể, còn một chuyện nữa, em muốn hỏi anh.”
“Em nói đi.”
Tô Văn cảnh giác nhìn cô.
“Anh là Võ đạo đại sư sao?”
Vương Mộng San chớp mắt hỏi, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
“Anh không phải.”
Tô Văn không cần suy nghĩ liền lắc đầu.
“Vậy anh thề đi, lừa em là cún con.”
Vương Mộng San cắn chặt môi mỏng nói. Dường như không tin lời Tô Văn.
“Được, được, anh thề, anh không phải Võ đạo đại sư, nếu không sẽ là cún con.”
Tô Văn vừa dứt lời, liền thấy sắc mặt Vương Mộng San xẹt qua vài phần lạc lõng.
Trước đó cô vốn tưởng rằng, Tô Văn là Võ đạo đại sư. Nếu được như vậy, nguy cơ của Vương gia, sẽ có cách giải quyết.
Nhưng bây giờ xem ra...
Quả nhiên là cô đã mơ mộng hão huyền rồi, Võ đạo đại sư, quả thực là nhân vật hiếm như lông phượng sừng lân ở tỉnh Giang Nam. Cho dù là đại ma vương thành phố Kim Lăng lợi hại như anh rể, cũng không phải là Võ đạo đại sư...
Nửa giờ sau.
Vương Mộng San đưa Tô Văn về đến nhà.
“Mẹ, con đưa anh rể về rồi đây.”