Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thật là một lũ ngu muội!”
Nhìn từng người Vương gia vội vã rạch ròi quan hệ với Tô Văn, trong biệt thự Vương gia, trên mặt Chu Đức An thoáng hiện lên vẻ mỉa mai và khinh bỉ tột độ. Theo ông ta thấy, những người Vương gia này vốn có lợi thế “gần quan được ban lộc”, lẽ ra phải tạo dựng quan hệ tốt với Tô Văn. Chẳng nói đâu xa, ít nhất Vương gia cũng có thể dễ dàng trở thành 1 trong 3 thế lực lớn nhất thành phố An Dương.
Nhưng kết quả thì sao? Những người Vương gia này lại ngu xuẩn đứng về phía đối lập với Tô Văn, dâng hiến cơ hội trở thành đại gia tộc cho ông ta. Như vậy cũng đành đi, dù Vương gia không thể trở thành 1 trong 3 thế lực lớn, nhưng dựa vào quan hệ với Tô Văn, họ vẫn có thể sống rất sung túc ở An Dương, ít nhất là trở thành tài phiệt số 1 cũng không thành vấn đề.
Thế nhưng vạn lần không ngờ tới... những người này lại muốn đoạn tuyệt quan hệ, không còn dính dáng gì nữa. Ngay cả chút phú quý cuối cùng cũng tự tay đá văng đi. Loại ngu xuẩn này, Chu Đức An sống ở tỉnh Giang Nam bao nhiêu năm nay mới thấy lần đầu.
“Chu Đức An, ông cười cái gì? Chúng tôi không giống ông, chúng tôi không bị Tô Văn tẩy não. Hiện tại chúng tôi đoạn tuyệt quan hệ với hắn là thượng sách. Còn ông? Đứng cùng thuyền với Tô Văn, lát nữa Ngô đại sư tiêu diệt hắn, ông cũng khó thoát khỏi cái chết!” Trong biệt thự, có người Vương gia thấy Chu Đức An cười nhạo mình liền đỏ mặt gào lên.
“Đồ ngu!” Đối với tiếng gào thét đó, Chu Đức An chỉ đơn giản đáp lại bằng 2 chữ ngắn gọn.
“Ngươi... ngươi nói cái gì? Ngươi...”
Không đợi người Vương gia đó nổi giận, Ngô Bắc Phong bên cạnh lại nhíu mày hỏi: “Các ngươi vừa nói Chu Đức An và tiểu tử giết người Ngô gia ta đứng cùng một thuyền? Chuyện này là sao?”
“Ngô đại sư, ngài không biết đó thôi, Chu lão bản bị Tô Văn tẩy não rồi. Tô Văn nói sẽ để Chu lão bản thay thế Bạch Trần thương hội, trở thành 1 trong 3 thế lực lớn nhất An Dương, kết quả Chu lão bản lại tin sái cổ.” Vương Ngữ Đình vội vàng tranh lời.
“Ồ? Còn có chuyện như vậy sao?” Nghe câu trả lời của Vương Ngữ Đình, không chỉ Ngô Bắc Phong sững sờ, mà ngay cả Ngô Ngũ gia và Ngô Hinh Nhi cũng ngẩn người.
“Để Chu Đức An thay thế Bạch Trần thương hội? Trở thành 1 trong 3 thế lực lớn? Tô Văn này sao dám thốt ra những lời nực cười như vậy chứ?”
“Hắn tưởng mình là ai?”
“Ngay cả Võ đạo tông sư cũng không dễ dàng đến tỉnh Giang Nam chúng ta để thay đổi cục diện của một thành phố đâu nhỉ?”
“Mẹ kiếp, đúng là một tên thanh niên không biết lượng sức mình, hèn gì dám giết người Ngô gia ta.”
Biết được Tô Văn vọng tưởng ảnh hưởng đến thế chân kiềng của thành phố An Dương, từng người Ngô gia không khỏi lộ vẻ khinh bỉ và giễu cợt.
“Theo ta thấy, Tô Văn này chắc là học phong thủy đến mức lú lẫn rồi.” Ngay cả mấy quý phụ Ngô gia từng chứng kiến Tô Văn trấn áp lời nguyền cũng chua ngoa mỉa mai.
Giữa lúc đám người Ngô gia đang bàn tán xôn xao, đột nhiên, Vương Ngữ Đình trừng mắt nhìn Vương Mộng San ở góc phòng, giận dữ quát: “Vương Mộng San, cả nhà các người còn không mau rạch ròi quan hệ với Tô Văn đi?”
Xoạt! Nghe thấy lời Vương Ngữ Đình, từng người Vương gia đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía đó. Bởi vì đến lúc này, cả Vương gia vẫn còn vài người chưa chịu cắt đứt quan hệ với Tô Văn. Đó chính là Vương Mộng San, Lý Quế Phương, cùng với Vương Đông Lâm và Vương Thư Hàm.
“Vương Thư Hàm? Cô điên rồi sao? Vương Mộng San chưa chịu rạch ròi vì cô ta là em vợ của Tô Văn, còn cô? Cô và Tô Văn chẳng thân chẳng thích, tại sao còn chưa chịu cắt đứt?” Một người Vương gia lạnh giọng quát mắng Vương Thư Hàm đang run rẩy vì sợ hãi.
“Phải đó, Vương Thư Hàm, sao cô còn chưa chịu rạch ròi? Chẳng lẽ cô cũng giống Chu lão bản, bị hắn tẩy não rồi? Lại đây, cô nói cho tôi nghe xem, lát nữa Tô Văn định nâng đỡ cô làm đại nhân vật gì ở An Dương?” Vương Đào nhìn Vương Thư Hàm với ánh mắt chế giễu, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai châm chọc.
“Tôi...” Thấy mọi người đều nhìn mình với vẻ không hài lòng và giận dữ, Vương Thư Hàm suy nghĩ hồi lâu mới lấy hết can đảm nói: “Cách đây không lâu tại biệt thự của Chu lão bản, Tô Văn đại ca đã cứu mạng tôi. Đối với tôi, anh ấy là ân nhân cứu mạng, tôi... tôi không thể rạch ròi quan hệ với anh ấy được. Nếu làm vậy, tôi khác gì kẻ vong ơn bội nghĩa? Tôi...”
“Đủ rồi, đừng nói nữa.” Không đợi Vương Thư Hàm nói hết câu, Vương Ngữ Đình đã lạnh lùng ngắt lời: “Vương Thư Hàm, nếu cô đã không muốn rạch ròi với Tô Văn thì tùy cô. Đừng nói Vương gia không cho cô cơ hội! Còn về cái gọi là vong ơn bội nghĩa? Hừ, Vương gia chúng tôi tốt bụng thu nhận Tô Văn, để hắn không phải lang thang ở An Dương, vậy mà hắn lại dám đi giết người Ngô gia, hại Vương gia suýt bị Ngô đại sư giận lây. Cô tự nói xem, ai mới là kẻ vong ơn?”
“Tôi... tôi...” Trước sự hung hăng của Vương Ngữ Đình, Vương Thư Hàm nhất thời không biết trả lời sao.
“Được rồi Ngữ Đình, em đừng để ý đến nó nữa, mẹ nó vốn là tai họa, giờ xem ra nó cũng chẳng khá hơn là bao.” Lúc này, một người phụ nữ Vương gia nói với Vương Ngữ Đình: “Vương Thư Hàm có chết cũng không đáng tiếc, nó chết rồi Vương gia chúng ta lại bớt đi một người chia gia sản!”
Nghe vậy, mắt Vương Ngữ Đình sáng lên. Đúng vậy, dù sao Vương Thư Hàm cũng mang họ Vương. Một khi Vương lão gia tử có mệnh hệ gì, chắc chắn cô ta cũng sẽ được chia tài sản. Nhưng nếu cô ta chết, họ sẽ không còn nỗi lo đó nữa.
“Vương Mộng San, Vương Thư Hàm muốn chết không chịu rạch ròi với Tô Văn, còn cô? Cả nhà các người có phải cũng muốn giống nó không?” Ánh mắt lạnh lùng và âm hiểm lại rơi lên người Vương Mộng San, Vương Ngữ Đình vô cảm chất vấn.
“Mộng San, mau lên, mau rạch ròi quan hệ với anh rể em đi, đừng làm chuyện dại dột.” Thấy Vương Mộng San do dự, Vương Ngữ Yên bên cạnh vội vàng thúc giục. Bởi vì trong cả Vương gia, người em họ thân thiết nhất với Vương Ngữ Yên chính là Vương Mộng San, sâu trong lòng, nàng cũng không muốn em mình chết trong tay Ngô gia.
“Ngữ Yên tỷ, xin lỗi, em không thể rạch ròi quan hệ với anh rể.” Thấy ánh mắt lo lắng của Vương Ngữ Yên, Vương Mộng San hít sâu một hơi, kiên quyết nói: “Tô Văn là anh rể em, nếu em không còn dính dáng gì đến anh ấy, chị họ em chắc chắn sẽ rất tức giận. Vương Mộng San em tuy bình thường ham chơi, nhưng em không muốn làm kẻ xấu. Anh rể đối xử với em rất tốt, là người rất quan trọng với em, cho nên dù thế nào đi nữa, em cũng không muốn rạch ròi quan hệ với anh ấy.”
Vương Mộng San nói xong liền nặn ra nụ cười nhìn Lý Quế Phương và Vương Đông Lâm: “Mẹ, cha, xin lỗi, con lại tự ý quyết định rồi. Nếu cha mẹ muốn rạch ròi với anh rể, con không ép buộc.”