Diêm Vương Hạ Sơn

Chương 54. Thiên Lập Bồi Huấn Ban, Kẻ Sang Người Hèn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thành phố Kim Lăng, lớp bồi huấn Thiên Lập.

Nơi này còn được gọi là nơi tụ tập của những kẻ hám tiền. Bởi vì không ít nữ sinh viên mới tốt nghiệp sẽ dốc hết vốn liếng để đến đây học tập, từ đó làm quen với những nhân vật thành đạt. Dù sao Ngân Giáp Văn cũng là loại chữ rất kén người học ở tỉnh Giang Nam, người bình thường sẽ không học, đa số đều là người có tiền mới tìm hiểu.

Cố Mạn Mạn chính là mang theo ý niệm làm quen với các phú nhị đại mà đến lớp Thiên Lập này. Cách đây không lâu, bạn của cô ta đã quen được một người giàu có ở đây, kết quả không lâu sau, người đó đã đưa bạn cô ta vào làm quản lý ở một công ty niêm yết, khiến Cố Mạn Mạn ghen tị đến phát điên.

Chỉ tiếc là... khi Cố Mạn Mạn đến lớp Thiên Lập, cô ta lại kinh ngạc phát hiện ra trong lớp có 13 người thì đều là nữ giới. Không có lấy một mống đàn ông nào! Điều này khiến cô ta vô cùng thất vọng. Bởi vì ngày kia là khóa học của cô ta kết thúc rồi, nếu vẫn không thể quen được người đàn ông giàu có nào, chẳng phải là phí tiền học phí sao?

Ngay khi Cố Mạn Mạn đang sốt ruột như lửa đốt thì...

Cộp, cộp.

Một người phụ nữ mặc đồng phục công sở, đi giày cao gót đen, mang tất chân màu xám quyến rũ bước vào: “Giới thiệu với mọi người một bạn học mới, Tô Văn. Cậu ấy đến để học Ngân Giáp Văn.”

“Đàn ông!” Nhìn thấy Tô Văn đứng sau lưng Chu lão sư, mắt Cố Mạn Mạn lập tức sáng lên. Mong sao trăng sao bấy lâu nay, cuối cùng cũng mong được một người đàn ông tới rồi.

“Trong các em ai tình nguyện ngồi cùng với bạn Tô Văn?” Lúc này Chu lão sư lại hỏi.

“Chu lão sư, em! Em tình nguyện!” Cố Mạn Mạn lập tức giơ tay.

“Vậy được, Tô Văn, em cứ ngồi cạnh Cố Mạn Mạn trước đi.” Chu lão sư nói với Tô Văn.

Sau khi Tô Văn vào chỗ ngồi, Chu lão sư mới bắt đầu giảng giải về lịch sử của Ngân Giáp Văn. Tô Văn nghe rất chăm chú, nhưng Cố Mạn Mạn bên cạnh lại không tâm trí đâu mà nghe giảng, cô ta trái lại còn cố ý để lộ đôi chân dài thon thả của mình ra, thỉnh thoảng còn chạm vào Tô Văn hai cái, rồi vội vàng nói lời xin lỗi.

Đối với chuyện này, Tô Văn chỉ nói một câu không sao, rồi lại tiếp tục nghe giảng.

Đợi đến giờ nghỉ giải lao, Cố Mạn Mạn đi ra ngoài mua 2 ly trà sữa, cô ta đưa một ly cho Tô Văn, rồi hào phóng tự giới thiệu: “Chào anh, em tên là Cố Mạn Mạn, sinh viên tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật Kim Lăng.”

“Tô Văn.” Tô Văn trả lời rất ngắn gọn.

“Anh Tô Văn, sao anh lại học Ngân Giáp Văn vậy?” Cố Mạn Mạn hai tay chống cằm, giống như cô em gái nhà bên, lông mi cong vút hỏi Tô Văn, vẻ mặt đầy ý cười.

“Không vì sao cả, chỉ đơn giản là muốn học thôi.” Tô Văn tuyệt đối không nhắc đến chuyện Cửu Sát Chúc Long Kiếp.

“Vậy anh Tô Văn làm việc ở đâu ạ?” Cố Mạn Mạn truy hỏi thêm một câu.

“Ở Lộ Nguyệt thương hội.” Tô Văn không hề giấu giếm.

“Lộ Nguyệt thương hội? Một trong tứ đại thương hội của Giang Nam sao? Anh Tô Văn giỏi quá đi.” Cố Mạn Mạn thầm nghĩ Tô Văn quả nhiên là người có tiền, ánh mắt cô ta nhìn hắn càng thêm rực lửa, bèn giả vờ ra vẻ đáng thương: “Anh Tô Văn, nhà em ở ngay gần tòa nhà Lộ Nguyệt thương hội, khi nào rảnh em có thể tới tìm anh chơi không? Em vẫn chưa được vào đại sảnh của thương hội bao giờ.”

“Được chứ.” Tô Văn nghĩ bụng dù sao cũng là bạn học, bèn không từ chối.

“Cảm ơn anh, anh Tô Văn, anh thật tốt.” Cố Mạn Mạn vẻ mặt đầy vui mừng: “Từ nhỏ em đã ước có một người anh trai yêu thương mình, thấy anh, em cảm giác mình sắp chạm tới ước mơ rồi. Nếu anh không chê, em... em có thể làm em gái nuôi của anh không? Em ngoan lắm. Nếu anh thấy cô đơn, em còn có thể...”

Cô ta đang nói thì Chu lão sư lại dẫn theo một người đàn ông tóc xoăn đi vào lớp Thiên Lập.

“Giới thiệu với mọi người một bạn học mới, Trình Vũ Dương.”

Sau khi Chu lão sư giới thiệu xong, Trình Vũ Dương liền nhìn Tô Văn trong lớp với vẻ không thể tin nổi: “Tô, Tô Văn? Ngươi vậy mà cũng ở đây?”

Lúc trước khi Tô Văn và Gia Cát Thần thi bắn tên, hắn cũng có mặt! Nói cách khác, lai lịch của Tô Văn, Trình Vũ Dương nắm rõ như lòng bàn tay!

“Anh Vũ Dương, anh quen Tô Văn sao? Hắn chẳng lẽ cũng là phú nhị đại của thành phố Kim Lăng?” Thấy Trình Vũ Dương và Tô Văn quen biết, một cô gái trẻ tuổi ném tới ánh mắt tò mò.

Cô ta biết Trình Vũ Dương. Công tử của Tập đoàn Bách hóa Vạn Trình ở Kim Lăng, một phú nhị đại ngậm thìa vàng từ khi mới lọt lòng, là bạn thân của Lục Tuyên Nghi nhà họ Lục và Gia Cát Thần nhà Gia Cát.

“Phú nhị đại? Hừ hừ, hắn mà là phú nhị đại cái nỗi gì!” Nghe thấy lời cô gái kia, Trình Vũ Dương châm chọc không thôi: “Tô Văn chỉ là một tên nhà quê từ trong núi ra, mưu đồ dùng một tờ hôn thư để trèo cao vào sự giàu sang của Lục Tuyên Nghi, kết quả là Lục Tuyên Nghi người ta không thèm nhìn trúng hắn.”

Trình Vũ Dương vừa nói vừa đi tới trước mặt Tô Văn: “Tên nhà quê kia, ngươi tới lớp Thiên Lập làm gì? Đây là nơi ngươi có thể tới sao?”

“Ta ở nơi nào dường như không có quan hệ gì với một nhân vật nhỏ bé như ngươi nhỉ?” Tô Văn hỏi ngược lại Trình Vũ Dương.

“Ta? Nhân vật nhỏ bé?” Nhìn Tô Văn với vẻ mặt nghiêm túc, Trình Vũ Dương lập tức bật cười: “Không phải chứ, mẹ kiếp một tên nhà quê như ngươi lấy đâu ra tự tin mà nói ta là nhân vật nhỏ bé? Ngươi bắn tên thắng Gia Cát Thần thì ghê gớm lắm sao? Ngươi có là quán quân bắn tên của Cửu Châu thì cũng có ích gì. Ra ngoài xã hội, cái cần là nhân mạch, là bối cảnh, xin hỏi ngươi có cái gì? Ngươi có 3 mẫu ruộng hay là có 2 con lợn hả?”

Nghe thấy lời Trình Vũ Dương, Cố Mạn Mạn vừa nãy còn nịnh nọt Tô Văn cũng ngây người: “Trình... Trình thiếu, anh nói Tô Văn là người nhà quê sao?”

“Nói nhảm, Tô Văn không phải nhà quê thì chẳng lẽ lão tử là nhà quê chắc?” Trình Vũ Dương hừ lạnh một tiếng.

“Chuyện này...” Cố Mạn Mạn trực tiếp im bặt. Cô ta đương nhiên biết Trình Vũ Dương không phải nhà quê, cách đây không lâu cô ta còn thấy đối phương ở tiệc tất niên của Tập đoàn Bách hóa Vạn Trình. Trình Vũ Dương chính là một đại thiếu gia thực thụ ở Kim Lăng!

“Được rồi, các em trật tự một chút, đến giờ lên lớp rồi.” Thấy Trình Vũ Dương đang đối đầu gay gắt với Tô Văn, Chu lão sư cau mày quát khẽ.

Rất nhanh, một tiết học mới bắt đầu. Tiết này Chu lão sư giảng về phát âm và nét bút của Ngân Giáp Văn. Đợi đến khi tan học, Tô Văn tuy đã hiểu sơ qua về Ngân Giáp Văn nhưng hắn vẫn không cách nào phá giải được văn tự trên Mộc Long Cọc.

Bất đắc dĩ, Tô Văn đành phải khiêm tốn thỉnh giáo bạn cùng bàn Cố Mạn Mạn: “Cố Mạn Mạn, chữ Ngân Giáp Văn này cô có nhận ra không?” Tô Văn không lấy Mộc Long Cọc ra mà viết một chữ trên đó lên giấy.

“Không biết.” Kết quả, Cố Mạn Mạn lúc trước còn nhiệt tình đủ kiểu, đòi làm em gái nuôi của Tô Văn, giờ đây lại tỏ ra vô cùng lạnh lùng: “Ít nói chuyện với tôi đi!”

“Hửm?” Nhìn Cố Mạn Mạn thay đổi thái độ 180 độ, Tô Văn trong nhất thời cũng sững sờ.

Lúc này Chu lão sư nghe một cuộc điện thoại, sau đó cô cười nói: “Lát nữa cô giáo phải ra ngoài một chút, giao cho các em một bài tập, hai người một nhóm hoàn thành việc chú thích cho một đoạn Ngân Giáp Văn.”

Nói xong, Chu lão sư bắt đầu chia nhóm. Mà Tô Văn vừa vặn được xếp cùng nhóm với Cố Mạn Mạn.

Đợi Chu lão sư đi rồi, Tô Văn nói với Cố Mạn Mạn bên cạnh: “Chúng ta bắt đầu chú thích thôi.”

“Hừ, ai thèm cùng nhóm với ngươi? Tô Văn, ngươi tự mình đi mà chú thích!” Cố Mạn Mạn không chút khách khí khinh bỉ nói: “Một tên nhà quê như ngươi học Ngân Giáp Văn làm gì? Đúng là có bệnh! Làm tôi lãng phí tình cảm, đúng là đồ hề!”