Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Rất khó sao?” Lan Lăng hỏi.
Tác Ninh Băng nói: “Kỳ thi tốt nghiệp bốn môn đạt điểm chuẩn là được, chỉ cần người học tập bình thường sáu năm, đều có thể thuận lợi vượt qua. Nhưng, đệ dù sao cũng không phải là Tác Luân, chưa từng học một ngày nào, cho nên sẽ rất khó… cho nên, đại khái đệ cần gia hạn một năm mới có thể thuận lợi tốt nghiệp.”
Lan Lăng nói: “Nhưng mà, không phải chúng ta vô cùng khẩn cấp rồi sao? Gia thần trên phong địa đã rục rịch ngóc đầu dậy rồi.”
Tác Ninh Băng nói: “Vậy cũng hết cách a, cửa ải này là bắt buộc phải qua. Hơn nữa mấy chục năm nay vương thất đã nới lỏng rất nhiều rồi, theo chế độ trước đây, bắt buộc phải đạt thành tích xuất sắc nhất trong kỳ thi lớn, đồng thời nhận được Quý Tộc Võ Sĩ Huân Chương mới có thể kế thừa tước vị.”
Lan Lăng nói: “Vậy có khả năng nào, đệ không gia hạn một năm, mà tốt nghiệp bình thường không?”
Tác Ninh Băng còn chưa mở miệng, Dạ Kinh Vũ nói: “Không có khả năng đâu, cách kỳ thi tốt nghiệp của Vương Thành Học Viện, chỉ còn chưa đầy năm tháng nữa, tổng cộng bốn môn ngươi đều phải bắt đầu từ con số không. Tiểu thư nói gia hạn một năm, đã vô cùng đề cao thiên phú của ngươi rồi, theo cái đức hạnh của Tác Luân thiếu gia, gia hạn ba năm cũng chưa chắc đã tốt nghiệp được.”
Lan Lăng quả thực là không biết thì không sợ, những con em quý tộc này mặc dù thời gian học tập ở Vương Thành Học Viện chỉ có sáu năm, nhưng từ lúc bốn năm tuổi, gia tộc của bọn họ đã bắt đầu bồi dưỡng toàn diện rồi. Cho nên, thời gian học tập của bọn họ đã vượt quá mười mấy năm.
Mà Lan Lăng mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số không, chỉ trong chưa đầy nửa năm, muốn hoàn thành việc học văn võ mười mấy năm của người khác, hoàn toàn chẳng khác nào kẻ ngốc nằm mơ.
……
Trong suốt một tháng tiếp theo, Lan Lăng đều lấy danh nghĩa để tang ở lỳ trong niệm đường của Tác Long bá tước, thậm chí ăn uống đều ở bên trong, biểu thị sự bù đắp cho lỗi lầm bất hiếu trước đây.
Mà trên thực tế, là Tác Ninh Băng mượn khoảng thời gian này để bổ túc cho hắn. Về kiến thức văn minh cơ bản của thế giới này, còn có về những người giao tiếp của Tác Luân, tránh để Lan Lăng sau khi bước ra khỏi bá tước phủ gặp người quen lại hoàn toàn không nhận ra mà lộ tẩy, hoặc là sau khi vào Vương Thành Học Viện, lại hoàn toàn mù tịt về kiến thức của thế giới này.
“Tác Luân không chịu cố gắng, không học vấn không nghề nghiệp, văn võ đều không thành tài, điều duy nhất giỏi chính là lấy lòng con gái.” Tác Ninh Băng nói: “Cho nên, ở Vương Thành Học Viện cho dù thành tích của đệ thể hiện kém một chút cũng không sao.”
Lan Lăng nói: “Vậy, vậy bạn gái của hắn có phải là rất nhiều không?”
Tác Ninh Băng gật đầu nói: “Là… rất nhiều.”
Lan Lăng nói: “Vậy đại khái có mấy người?”
Tác Ninh Băng đỏ mặt, nói: “Có lẽ có hai con số, thậm chí… còn nhiều hơn một chút.”
Hai con số? Thậm chí còn nhiều hơn? Lan Lăng thực sự sắp phát điên rồi, da đầu tê rần từng đợt.
“Tỷ tỷ, đệ… từ nhỏ đến lớn đều chưa từng yêu đương, Tác Luân hắn tình sử phong phú như vậy, nhỡ đâu những tình nhân đó của hắn tìm đến tận cửa, đệ chắc chắn sẽ lộ tẩy mất.” Lan Lăng nói.
Tác Ninh Băng ngại ngùng nói: “Tác Luân có mới nới cũ, đa số nữ tử đều chỉ là vui chơi qua đường, cho nên chắc là sẽ không tìm đến tận cửa đâu. Tuy nhiên… có vài nữ tử, đệ vẫn nên chú ý một chút.”
Lan Lăng căng thẳng nói: “Tỷ tỷ tỷ nói đi.”
Tác Ninh Băng nói: “Người thứ nhất tên là Quy Cần Thược, là vị hôn thê của Tác Luân, nàng là con gái của thành chủ Lâm Hải, văn võ song toàn, danh tiếng rất lớn, đối với Tác Luân rất coi thường. Gặp nàng ấy thì không cần quá lo lắng, bởi vì nàng ấy sẽ chủ động tránh mặt Tác Luân.”
Vậy thì tốt, Lan Lăng gật đầu.
Tác Ninh Băng nói: “Người thứ hai tên là Chi Ninh quận chúa, đây là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, vô cùng thông minh, được mệnh danh là đệ nhất tài nữ vương thất. Tác Luân đối với nàng vô cùng si mê, từng không biết trời cao đất dày đi theo đuổi nàng, kết quả phải chịu sự sỉ nhục và đả kích to lớn. Hắn sở dĩ đi Thiên Ma đồi núi, cũng là vì nghe nói Chi Ninh quận chúa rất khao khát có được Thượng Cổ Long Ấn Thác Bản, mà thác bản này truyền thuyết nằm trong Thiên Ma đồi núi. Cho nên Tác Luân mới đi mạo hiểm, hy vọng tìm được Long Ấn Thác Bản để Chi Ninh nhìn bằng con mắt khác.”
Nghe xong đoạn này, Lan Lăng bản năng đánh hơi thấy một mùi âm mưu. Cái chết của Tác Luân, có lẽ là xuất phát từ mưu đồ của một số người.
Tác Ninh Băng nói: “Chi Ninh rất thông minh, cho nên nhỡ đâu gặp nàng, đệ nhất định phải thể hiện vô cùng hợp lý, nếu không nàng nhất định sẽ phát hiện ra sơ hở.”
Lan Lăng gật đầu nói: “Đệ biết, đối với loại phụ nữ này, đệ chắc là sẽ biết phải làm sao.”
Lan Lăng đây không phải là nói bừa, hắn từ nhỏ đã nương tựa vào tỷ tỷ mà sống, nhìn thấu thói đời nóng lạnh, mặc dù trong lòng lương thiện, nhưng chưa bao giờ ngại dùng ác ý lớn nhất để suy đoán người khác. Đối với việc đối phó với kẻ xấu hắn vẫn có đủ khả năng.
Tác Ninh Băng tiếp tục nói: “Người nữ tử thứ ba đệ phải đặc biệt đặc biệt chú ý, nàng tên là Nghiêm Nại Nhi. Lớn lên vô cùng vô cùng xinh đẹp, võ công cũng rất cao, tính cách đặc biệt quyết liệt. Tác Luân vì theo đuổi nàng, đã tốn rất nhiều tâm huyết, cũng không biết đã bị nàng đánh bao nhiêu lần. Đại khái trải qua hơn một năm, Tác Luân mới theo đuổi được nàng. Cô gái này tâm tư đơn thuần, tính cách quyết liệt, một khi đã yêu thì vô cùng chuyên tâm si tình, không phải Tác Luân thì không gả.”
Lan Lăng đại khái đã đoán được kết cục của đoạn tình cảm này rồi, Tác Luân tên khốn này chắc chắn sẽ không vì một cái cây mà từ bỏ cả khu rừng.