Đỉnh Lưu Say Rượu Phát Điên, Cả Showbiz Đều Cười Phun!

Chương 1. Cái miệng bôi mật, dizz cả đám minh tinh đến đỏ mặt tía tai!

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhà Nấm.

Trong bầu không khí náo nhiệt, một đám lưu lượng tiểu sinh mặt hoa da phấn tụ tập đông đủ.

Đến tiết mục gọi món, Lý Xương Phong - người có địa vị lớn nhất trong đám khách mời lên tiếng đầu tiên: "Thầy Hoàng, em muốn ăn thịt thăn chua ngọt!"

"Tôi gọi một phần Cửu Chuyển Đại Trường nhé." Lưu lượng tiểu sinh có địa vị xếp thứ hai là Ngô Thiên tiếp lời: "Ở bán đảo quá lâu rồi, đã lâu lắm tôi không được ăn món ngon quê nhà."

Những khách mời còn lại đều là thực tập sinh chẳng mấy tên tuổi, tự nhiên không dám đưa ra yêu cầu trước mặt các tiền bối, chỉ dám nói "Em tùy ý", "Em sao cũng được".

Trên người Lữ Minh tỏa ra mùi rượu thoang thoảng, vốn dĩ anh đang rũ mi mắt dựa vào ghế nghỉ ngơi, nhưng tiếng ồn ào xung quanh làm anh tỉnh giấc. Cảm nhận được có người bên cạnh huých tay ra hiệu tiếp lời, Lữ Minh đành phải nương theo chủ đề mà nói:

"Tôi có thể gọi một phần đậu cô ve cà tím không?"

Mọi người xung quanh lập tức quay phắt lại nhìn chằm chằm. Dám nhắc đến "đậu" trước mặt Thầy Hoàng, chán sống rồi hả!

Cho dù trước đây cậu là đỉnh lưu mới nổi đang lên như diều gặp gió của làng giải trí Trung Quốc, nhưng sông có khúc người có lúc, bây giờ cậu đã “hồ” (chìm nghỉm) đến mức coi như sập phòng rồi, còn tưởng mình vẫn là đỉnh lưu chắc?

Ngồi ở vị trí chủ tọa, Thầy Hoàng tỏ vẻ không vui. Cho dù xung quanh đều là máy quay đang phát trực tiếp, ông vẫn không hề che giấu mà bày ra dáng vẻ bề trên của tiền bối:

"Tôi nói thật nhé, cả một đám người các cậu đến đây, tôi ấy mà, cũng chẳng có cảm giác gì. Bởi vì tôi với các cậu cũng chẳng thân, tôi không cần thiết phải cố chém gió với người lạ. Cho nên các cậu vào chào hỏi tôi, tôi cũng không nhiệt tình lắm đâu. Nhất là các cậu còn gọi cả một bàn đầy thức ăn thế này, định làm mệt chết ông già này à..."

Lời của Thầy Hoàng làm sắc mặt mọi người có mặt tại đó thay đổi.

Ngay cả đạn mạc trên mạng cũng trở nên dày đặc trong nháy mắt.

[Thầy Hoàng đúng là nhìn người mà dọn món nhỉ.]

[Thế này chẳng phải là quá thiếu tôn trọng khách mời sao?]

[Một đám idol lưu lượng ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng được tích sự gì, địa vị như Thầy Hoàng cho bọn họ lên hình đã là nể mặt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa?]

[Cảm giác là do tên Lữ Minh "hồ" kia nhắc đến đậu nên mới chọc giận Thầy Hoàng đấy.]

[Có hiểu cái gì gọi là EQ không hả!]

[Một vụ tai nạn phát sóng trực tiếp đã để lại bóng ma tâm lý cả đời cho Thầy Hoàng, người ngang vai vế lôi ra trêu chọc thì thôi đi, một thằng đỉnh lưu đã sập phòng mà cũng đòi kiếm chút fame ở đây à?]

[Đậu đũa cà tím là món ăn thường ngày mà, người ta có nhắc trực tiếp đến đậu độc đâu, có cần nhạy cảm thế không?]

[Mấy người biết cái gì, từ sau "Sự biến đậu độc", món đậu cô ve sống đã trở thành vảy ngược của Thầy Hoàng rồi!]

[Các anh trai bị thằng liếm cẩu này hại chết rồi!]

[Họa do Lữ Minh "hồ" gây ra, khách mời chịu chung số phận, đúng là sao chổi!]

[Nếu hắn mà có EQ thì đã chẳng nói những lời đó với chị Trịnh, vừa xem xong lịch sử trò chuyện, da đầu đang tê rần đây...]

[Vụ #Trịnh Minh chia tay# lại có diễn biến mới à?]

[Phòng làm việc của chị Trịnh lại tung ra cả 1GB ảnh chụp màn hình tin nhắn kìa, ai chưa hóng cái dưa này thì mau đi xem đi, xem xong sẽ hiểu tại sao cả mạng xã hội đều mong thằng Lữ Minh "liếm" này chết quách đi cho xong!]

[...]

Ngô Thiên chỉ vào Lữ Minh: "Tuổi trẻ sức dài vai rộng, có tay có chân, cậu muốn ăn gì chẳng lẽ không biết tự làm à?"

"Đúng đấy, Thầy Hoàng nấu ăn cho mọi người đã đủ bận rồi, cậu có thể tinh ý một chút, suy nghĩ cho Thầy Hoàng nhiều hơn được không? Gọi nhiều món như thế, một mình Thầy Hoàng làm sao làm hết được?" Lý Xương Phong chỉ trích không thương tiếc: "Cậu không biết thương lượng, thông cảm cho Thầy Hoàng à?"

Đám idol mới cũng nhao nhao hùa theo lên án:

"Xin lỗi Thầy Hoàng đi!"

"Ai chẳng biết cậu nhắc đến đậu là muốn kiếm fame, muốn lên hình?"

"Xưa nay Thầy Hoàng làm người khoan dung, sao cậu có thể chọc Thầy Hoàng giận đến mức này chứ!"

"Cậu có xứng với sự chăm sóc của Thầy Hoàng dành cho cậu không?"

"Thầy Hoàng, con xem phim của thầy mà lớn lên đấy ạ, thầy cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa bọn con nấu cơm xong sẽ gọi thầy."

Tuy Lữ Minh mới không lâu trước đây vẫn là đỉnh lưu đang hot mà bọn họ chỉ có thể ngước nhìn, nhưng hiện tại trên mạng đầy rẫy phốt đen về anh. Đối mặt với lượng truy cập khổng lồ này, ai còn quan tâm cái gì mà đỉnh lưu hay không, bên ngoài có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn vào, tranh thủ kiếm chút lưu lượng nóng hổi chắc chắn là chuyện tốt!

Lữ Minh: "Tôi cười chết mất!"

Lý Xương Phong: ?

Ngô Thiên: ?

"Cậu cười cái gì?" Hai người đồng thanh.

Chương sau