Đỉnh Lưu Say Rượu Phát Điên, Cả Showbiz Đều Cười Phun!

Chương 3. Cái miệng bôi mật, dizz cả đám minh tinh đến đỏ mặt tía tai! 3

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất cả mọi người đều nhìn Lữ Minh với vẻ mặt không thể tin nổi. Hắn, một kẻ hết thời, sao dám ăn nói với hai vị tai to mặt lớn như thế chứ!

Tổ đạo diễn đang theo dõi số liệu ở hậu trường đều kinh ngạc.

Bọn họ làm show giải trí đương nhiên mong muốn có nhiều hiệu ứng chương trình hơn.

Nhưng mà...

Mức độ này có phải hơi vượt quá giới hạn rồi không!

Mắt thấy hai vị lưu lượng tiểu sinh đang hot bị Lữ Minh dizz cho không xuống đài được, fan hai bên càng điên cuồng tố cáo trên kênh chat trực tiếp, đạo diễn vội vàng gọi qua tai nghe mời Thầy Hà đang hóng chuyện ở xa ra mặt.

...

"Được rồi được rồi, người đến là khách, Thầy Hoàng cũng chỉ nói đùa thôi, sao có thể không nấu cơm cho mọi người được chứ." Thầy Hà vội vội vàng vàng chạy tới, liên tục nháy mắt ra hiệu với Thầy Hoàng đang xanh mét mặt mày.

Thầy Hoàng không tình nguyện nói: "Cửu Chuyển Đại Trường là món danh bất hư truyền, công đoạn chế biến cực kỳ phức tạp, giờ cũng không còn sớm nữa, một mình tôi chắc chắn làm không xuể, Tiểu Minh vào phụ một tay đi."

Phụ bếp thì phụ bếp, còn hơn là ở chung với đám người muốn ăn "máu" của mình.

Anh cầm lấy một chai rượu trắng do tổ chương trình đại diện trên bàn, sau đó cùng Thầy Hoàng đi vào bếp sau bận rộn.

Có điều làm Lữ Minh không ngờ là, Thầy Hoàng hoàn toàn không có ý định động tay, sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu thì làm bộ muốn đi.

Lữ Minh sững sờ: "Thầy Hoàng, không phải nói là phụ thầy sao, thầy đi đâu đấy?"

"Hai hôm nay tôi bị đau thắt lưng, không đứng lâu được, hơn nữa tôi là người già cả rồi, cũng không hiểu khẩu vị của giới trẻ các cậu." Thầy Hoàng nói với vẻ mặt đương nhiên: "Cậu bây giờ đang ở giai đoạn quan trọng của sự nghiệp, người trẻ tuổi phải biết nắm bắt cơ hội, rèn luyện nhiều hơn!"

"Giới trẻ bây giờ ấy mà, đều quá nóng vội..."

Thầy Hoàng lập tức trưng ra bộ mặt thấm thía, bắt đầu giáo huấn anh.

Lữ Minh sao lại không nghe ra lão già này muốn buông xuôi lừa mình làm việc chứ.

Anh thuận tay kéo một cái ghế từ trong góc ra: "Thầy Hoàng, thầy có thể ngồi xào rau mà!"

Mặt Thầy Hoàng sầm xuống.

Không nghe hiểu tiếng người hả?!

Đây là vấn đề đứng hay ngồi sao?

"Tôi ngồi dễ bị dầu bắn vào người!"

"Không sao đâu Thầy Hoàng, em che cho thầy!"

"Tôi ngửi mùi dầu mỡ dễ bị ho, tôi già cả lớn tuổi thế này rồi, nhỡ hít phải khí độc gây ra bệnh nặng gì thì cậu có chịu trách nhiệm nổi không?" Thầy Hoàng rõ ràng đã mất kiên nhẫn.

Lữ Minh trầm ngâm 3 giây, bỗng nhiên nói: "Thật không ngờ."

"Không ngờ cái gì?"

"Không ngờ Thầy Hoàng lại yểu điệu thế, già đầu rồi mà sống cứ như Vương Hạo ấy."

"Vương Hạo là ai?" Thầy Hoàng nghi hoặc.

"À, đó là bạn học hồi cấp hai của tôi. Bố mẹ ly dị từ nhỏ, tính tình ích kỷ tư lợi, bình thường hay đánh đập bạn học, bắt nạt kẻ yếu, có thể nói là chuyện ác nào cũng làm. Ông đừng thấy lúc nó trêu ghẹo nam nữ thì ra vẻ oai phong lắm, có lần ngón tay nó bị xước chút da thôi mà đã kêu gào như sắp chết đến nơi rồi!"

"Lúc cả lớp đưa nó xuống phòng y tế, bác sĩ bảo may mà đến kịp, nếu đến muộn chút nữa thì... vết thương lành mất rồi..."

"Mấy hôm trước tôi thấy trong nhóm lớp bảo, nó chết yểu rồi!"

Thầy Hoàng: "..."

Ai mẹ nó muốn nghe cậu kể mấy chuyện tào lao này hả!

Khoan đã, thằng ranh con này đang đá đểu mình đấy phỏng!

"Ý cậu là người xấu thì đoản mệnh?"

"Không, ý của tôi là, những kẻ mệnh hèn thì hay làm màu!"

"Tiện nhân, chính là hay làm màu!"

Thầy Hoàng: "?!"

Ông thậm chí còn nghi ngờ có phải tai mình có vấn đề rồi không.

Nhìn chằm chằm Lữ Minh im lặng một lát, Thầy Hoàng bỗng nhiên cười sảng khoái.

Điên rồi, thằng nhãi ranh trước mặt này chắc chắn là vì gần đây sập phòng bị bạo lực mạng, áp lực quá lớn nên thần kinh có vấn đề rồi!

"Người trẻ tuổi, tận hưởng cho tốt quãng thời gian cuối cùng của cậu trong làng giải trí Trung Quốc đi!" Thầy Hoàng lạnh lùng nói một câu, sau đó liền sang phòng bên cạnh nằm lên cái giường đất lớn ngủ khò.

Lữ Minh thấy lão già này sống chết muốn đẩy cục nợ cho mình, đương nhiên cũng chẳng muốn đi nấu cơm phục vụ đám người bên ngoài đang chực chờ dẫm đạp mình để kiếm phốt đen.

Anh mở chai rượu trắng tiện tay cầm từ bên ngoài vào, tu một ngụm.

Dòng rượu cay nồng xộc thẳng qua cổ họng xuống bụng, lồng ngực truyền đến cảm giác nóng rực, khiến Lữ Minh chỉ cảm thấy như mình vừa nuốt phải một khối sắt nung đỏ...

【Ting! Phát hiện ký chủ đang uống rượu 'Lão Thôn Trưởng', 「Khí chất」 +1!】

Lữ Minh không nói gì, lại tu mạnh một ngụm rượu trắng nữa.

【Ting! Phát hiện ký chủ đang uống rượu 'Lão Thôn Trưởng', 「Thể chất」 +1!】

【Ting! Phát hiện ký chủ đang uống rượu, 「Nền tảng thanh nhạc」 +10!】

【[Nền tảng thanh nhạc] thăng cấp: Lv3!】

【Phát hiện ký chủ tiến vào trạng thái say nhẹ, kích hoạt rút thưởng năng lực ——】