Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mắt Lý Xương Phong sáng rực lên: "Tươi, tươi quá!"
"Nấm trưa nay mới hái từ trong núi về đúng là khác bọt thật, bát canh nấm này quả thực là bát canh nấm ngon nhất đời này em từng uống!"
Ngô Thiên vẻ mặt khiếp sợ!
Người anh em, chúng ta làm màu tí là được rồi, mày trực tiếp uống thật là có ý gì đấy?
Hôm qua mới đi bệnh viện rửa ruột, hôm nay đã dám ở trước mặt Thầy Hoàng ăn uống kiểu này, mày không muốn sống nữa à?!
Lý Xương Phong không để ý đến ánh mắt kinh hãi của Ngô Thiên, anh ta bưng bát một hơi uống cạn sạch canh nấm trong bát!
"Ngon, ngon quá, Thầy Hà, cho em thêm bát nữa!"
Thầy Hà: "..."
Ông trợn trắng mắt, có chút luống cuống nhìn Lý Xương Phong đang hưng phấn.
Con à, tay nghề của Thầy Hoàng rốt cuộc là trình độ gì, người khác không rõ, thầy còn không rõ sao? Con diễn hơi lố rồi đấy nhé!
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng Thầy Hà vẫn cười híp mắt múc cho Lý Xương Phong một bát.
[Phụt ha ha ha ha!]
[Biểu cảm khiếp sợ của Ngô Thiên cười chết tôi rồi.]
[Bộ combo quyền này của ổng tung ra, trực tiếp làm Thầy Hà bó tay luôn.]
[Diễn viên gạo cội lăn lộn bao năm suýt chút nữa không đỡ được miếng diễn của anh ấy, đây chính là diễn xuất của ứng cử viên nặng ký cho Tứ đại tiểu sinh năm nay!]
[Diễn xuất đáng được khẳng định, nhưng ai cho anh dũng khí dám ăn thùng uống vại trước mặt Thầy Hoàng thế hả?]
[Không muốn sống nữa à!]
[Phong Phong, nếu anh bị đe dọa thì chớp chớp mắt đi!]
[Tôi nghi ngờ tối qua hắn giết người phi tang xác bị Thầy Hoàng nhìn thấy rồi.]
[Cái đó thì không đến mức, tối qua ăn đống phân, cả nhà lập team đi bệnh viện rửa ruột, tôi nhìn thấy rõ mồn một trên livestream!]
[Ha ha ha ha, ông nói một câu phân, tôi lại nhớ đến cảnh tượng Lữ Minh tắm máu Nhà Nấm rồi.]
[...]
Dân mạng đang vui vẻ.
Lý Xương Phong nhận lấy canh nấm Thầy Hà đưa tới, một hơi cạn sạch, ngay sau đó, anh ta hào phóng đưa bát ra: "Mỹ vị! Quá mỹ vị! Cho em thêm bát nữa đi!"
Ngô Thiên: "???"
Thầy Hà: "!!!"
Thật hay giả đấy!
Ngay cả bếp trưởng Thầy Hoàng lúc này cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, hôm nay mình phát huy tốt thế sao?
Thái độ của Lý Xương Phong thực sự quá khác thường. Nếu là diễn trò, cũng không đến mức một bát tiếp một bát, ăn như liều mạng thế chứ?
Hơn nữa biểu cảm của anh ta cũng rất tự nhiên, hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết diễn xuất nào.
Tuy có chút khó tin, nhưng mấy vị diễn viên gạo cội có mặt ở đó cũng lập tức phản ứng lại, có lẽ tay nghề hôm nay của Thầy Hoàng thực sự xuất thần nhập hóa?
Ngô Thiên mắt thấy ngay cả PD cũng sán lại gần quay cận mặt Lý Xương Phong, rõ ràng là hành vi này của anh ta gây ra phản ứng kịch liệt từ khán giả livestream. Nghĩ vậy, Ngô Thiên lập tức cảm thấy không thể để người anh em tốt ăn trọn lưu lượng một mình được.
Cậu ta trở tay cầm lấy bát, một hơi cạn sạch canh nấm bên trong!
"Hả?"
Lý Xương Phong bộ dạng như đã đoán trước được: "Ngon chứ?"
"Ngon!" Ngô Thiên gật đầu lia lịa: "Thầy Hoàng không hổ là Thầy Hoàng, tay nghề này đúng là không còn gì để nói! Canh nấm này ngon quá đi mất!"
"Cho em thêm một bát nữa!"
Thầy Hà thấy thế, không màng đến chuyện múc canh giúp mà bưng bát lên nếm thử một ngụm canh nấm trong bát mình. Nước canh vào miệng, mùi vị thanh mát, hơi ngọt nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng, nhất là vị tươi ngon đặc trưng của nấm lại càng nồng đậm.
Lần này, ngay cả mắt Thầy Hà cũng sáng lên.
"Thật không ngờ nha Thầy Hoàng, nồi lẩu nấm này ông làm, tuyệt! Quá tuyệt vời!"
Lời thoại vẫn là lời thoại đó.
Nhưng nhìn sự tán thưởng không hề che giấu trên mặt Thầy Hà, Thầy Hoàng có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của đối phương hoàn toàn khác biệt với sự qua loa lấy lệ khi khen ngợi ông trong quá khứ.
Nhất thời, lão Hoàng cười sảng khoái, cả người dường như trẻ ra vài tuổi trong khoảnh khắc này: "Nào, nếm thử, đều nếm thử đi!"
Đặng Siêu và Trần Xích Xích cũng động lòng rồi.
Hai người đi đường cả ngày, vốn đã đói meo. Sở dĩ chần chừ mãi không chịu động đũa là vì kiêng dè uy danh của Thầy Hoàng, nhưng mắt thấy mấy vị khách mời khác đều bắt đầu ăn thùng uống vại, ngay cả Thầy Hà cũng uống canh ừng ực, hai người bọn họ cũng buông bỏ cảnh giác, bưng bát lên nếm thử.
Trần Xích Xích mắt sáng lên: "Woa! Canh nấm này quả nhiên tươi ngon vô cùng!"
"Đó là đương nhiên, tôi còn lừa cậu được chắc? Được ăn món ngon Thầy Hoàng làm tốt thế này, các cậu tuyệt đối là khách mời may mắn nhất trong lịch sử Nhà Nấm đấy!" Thầy Hà cười nói.
Thầy Hoàng không vui: "Thầy Hà, ý ông là đồ tôi làm trước kia không ngon?"
"Đâu có đâu, ý tôi là món làm lần này ngon hơn trước kia nhiều!" Khát vọng sống sót của Thầy Hà căng đét.
Đặng Siêu cạn một bát canh, trực tiếp cầm muôi múc hết nấm bên trong vào bát mình, đồng thời còn không quên khen ngợi: "Ai bảo Thầy Hoàng nấu ăn khó nuốt? Thầy Hoàng nấu ăn quá đỉnh luôn!"