Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đạo diễn: "..."
Đạo diễn thực sự sợ Thầy Hoàng làm ra hành động gì quá khích, cứ kéo Thầy Hoàng mãi, không cho đi đâu cả.
Đồng thời, nhân viên công tác của tổ chương trình Nhà Nấm cũng đều đến trước ống kính, phụ trách trông chừng Lý Xương Phong và Ngô Thiên đang bị ảo giác, đề phòng bọn họ tiếp tục phát điên.
Tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên không biết lần thứ mấy, đạo diễn thậm chí bỏ qua sự tồn tại của ống kính, ấn nghe.
"Cái tên khốn kiếp nhà anh, mau giúp tôi tìm chồng đi!" Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gầm của phụ nữ.
Đạo diễn ngơ ngác: "Không phải, bà chị, bà là ai thế? Tìm chồng sang Bạn Muốn Hẹn Hò bên cạnh ấy, chúng tôi ở đây không có nghiệp vụ này."
"Bà... Bà chị? Tôi là Tôn Lệ!"
Đạo diễn vỗ mạnh đùi, lúc này mới nhớ ra anh Siêu còn ở trong núi không ai quan tâm, vội vàng nói: "Ây da, chị Lệ, cục diện thực sự quá hỗn loạn, chị xem tôi sơ ý một cái đến giọng của chị cũng không nghe ra, xin lỗi xin lỗi, tôi lập tức phái thêm nhân lực đi giúp chị tìm chồng a!"
Tôn Lệ cạn lời một hồi lâu.
Lời này chị nghe sao mà thấy chối tai thế nhỉ?
Tuy người đàn ông mất mặt xấu hổ nhà mình làm mình mất hết mặt mũi trên mạng, nhưng nghĩ đến những hành vi khó hiểu này của Đặng Siêu đều là do ăn phải nấm độc xuất hiện ảo giác mà ra, cộng thêm người cứ thế trần truồng chạy vào trong núi, Tôn Lệ cũng hiểu rõ sự việc nặng nhẹ nhanh chậm, liên tục giục đạo diễn giúp mình tìm chồng là quan trọng nhất.
Đạo diễn thực sự rất muốn phái thêm nhân lực vào núi giúp tìm người về, nhưng khổ nỗi Ngô Thiên và Lý Xương Phong mạc danh kỳ diệu lại lên cơn điên...
Tổ chương trình tổng cộng chỉ có ngần ấy nhân sự, ông ta thực sự không rút người ra giúp được. Bất đắc dĩ, đành phải giao cái cảnh tượng rối tung rối mù này cho người trẻ tuổi khống chế. Bản thân thì đi chuồng lợn giúp hai anh chàng PD thoát khốn trước, sau khi vứt anh Xích ở trong sân cùng phát điên với hai vị idol kia, ông ta liền dẫn theo hai anh chàng kia soi đèn pin, vội vội vàng vàng xông vào trong núi.
"Anh Siêu! Về đi..."
"Anh Siêu! Về đi..."
"Anh Siêu! Mau về đi..."
Tôn Lệ ở sau màn hình nghe mà đầy đầu vạch đen, nhìn sang trợ lý nhỏ: "Bọn họ đây là đang gọi hồn à?"
"Chị, đừng quản gọi thế nào, bây giờ trời tối rồi, trong núi tối om, nhiệt độ còn thấp như vậy. Anh Siêu nếu may mắn thì đi loanh quanh gần đó, cùng lắm là bị cảm lạnh, nếu không may, không biết chừng gặp phải sói hay hổ báo gì đó, hoặc là dứt khoát ngã vào cái hang nào..."
Trợ lý nhỏ vẻ mặt lo lắng.
Cô bé nói thế, Tôn Lệ lập tức rối tinh rối mù, chắp tay trước ngực, thành tâm cầu nguyện: "Ông trời phù hộ, chồng con tuyệt đối không thể xảy ra chuyện a!"
...
Cùng lúc đó.
Bình luận của phòng livestream, có thể nói là đang cuồng loạn một khắc cũng không ngừng nghỉ.
[Kỳ này của Nhà Nấm quả thực có thể gọi là, mãnh tướng như mây, quần anh hội tụ!]
[Sân khấu lớn Hướng Về Cuộc Sống, có nghề thì bạn cứ đến!]
[Tham gia show khác kiếm tiền, tham gia show Nhà Nấm này, phí thông cáo còn không đủ rửa ruột!]
[Rửa ruột là chuyện nhỏ, danh tiếng là chuyện lớn a, idol đang hot ăn một miếng Cửu Chuyển Đại Trường vị phân, hãng xa xỉ nào còn dám tìm anh ta đại diện nữa a?]
[Nhỏ nhen, tầm nhìn nhỏ nhen rồi, vàng bạc đều là vật ngoài thân, có thể giữ được cái mạng trong tay Thầy Hoàng, đã là một chuyện đại may mắn của đời người rồi.]
[Nhà Nấm chúng ta cũng có Ngũ hổ thượng tướng của riêng mình!]
[Đại tướng quân Lữ Minh, Nhị tướng quân Ngô Thiên, Tam tướng quân Lý Xương Phong, Tứ tướng quân Đặng Siêu, Ngũ tướng quân Trần Xích Xích, Ngũ hổ thượng tướng Bắc phạt Hoàng Dược Sư, hiệu ứng chương trình bùng nổ đến mức nào?]
[Tiếc là Lữ tướng quân không đến, nếu không hôm nay đúng là kết thúc sớm rồi!]
[...]
Lúc này, trong sân lớn Nhà Nấm, Thầy Hoàng liếc mắt cái đã nhìn thấy người bạn già đang trốn trong góc đứng xem.
Bởi vì trước đó cảnh tượng thực sự quá hỗn loạn, trừ anh Siêu ra tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm ông mà phát điên, bao gồm cả nhân viên công tác của cả tổ chương trình đều không chú ý tới tình trạng của Thầy Hà. Lúc này cục diện được kiểm soát, Thầy Hoàng đã bị tàn hại đến thương tích đầy mình nhìn người bạn già đang ngồi yên lặng trong góc ngẩn người, nỗi uất ức không ai giãi bày trong lòng, lập tức không kìm được nữa!
Thầy Hoàng ba bước thành hai bước đi về phía Thầy Hà:
"Người anh em, người anh em, người anh em a!"
Thầy Hà thần tình đờ đẫn.
Thầy Hoàng một tay đè lên vai Thầy Hà, giọng nghẹn ngào:
"Ông phải làm chủ cho tôi a."
"Tôi, ông già này ngon lành cành đào chiêu đãi bọn họ, kết quả vừa bị gặm, vừa bị quất, còn ăn mấy chục cái tát tai, đây đâu phải đến ăn cơm? Đây là đến đập quán mà!"