Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cho dù là cả đời Tây hoàng cũng chưa từng đem Thiên Đình hoàn toàn luyện chế thành công. Khi thấy việc xây lại Thiên Đình này quả là một công trình rất lớn làm cho Diệp Húc không khỏi suy sụp.
Hắn không muốn bản thân giống gã Tây Hoàng kia, đem sinh lực cả đời mình đi vơ vét tài liệu luyện chế cái này.
Và hơn hết, hiện tại tu vi của Diệp Húc không thể đem Nam Thiên Môn luyện chế thành Nhân Hoàng chi bảo, tuy thực lực của hắn rất mạnh mẽ nhưng tu vi bản thân chưa luyện tới Nhân Hoàng kỳ. Chỉ có tu luyện đến Nhân Hoàng Kỳ thì hắn mới có thể đem một đạo cấm pháp Nhân Hoàng đánh vào trong Nam Thiên Môn, lúc đó mới đem cái cổng đó luyện hóa thành nhân hoàng chi bảo.
Cả Di La Thiên Địa Tháp, ngọc lâu và đỉnh Càn Khôn của Diệp Húc cũng chỉ là bất diệt chi bảo chứ không phải nhân hoàng chi bảo. Nguyên nhân là do Phách Hạ lão tổ trong đỉnh Càn Khôn chỉ đánh vào một đạo pháp lực của Nhân Hoàng mà không có dùng Nhân Hoàng cấm pháp, vì thế cái đỉnh bự này cũng không thể nào thăng cấp thành Nhân Hoàng chi bảo được cho dù nó có uy lực của Nhân Hoàng chi bảo.
" Nhân Hoàng! "
" Trong vòng mười năm ta nhất định phải tu luyện thành cảnh giới Nhân Hoàng, nếu không Vu hàng nhân kiếp của Ứng sư huynh ta tuyệt không thể đỡ được!"
Diệp Húc dẫn mọi người rời khỏi Nam Thiên Môn, lập tức thu hồi lại cái cổng này, một thân một mình đi vào tầng thứ tám của ngọc lâu.
Cho tới lúc này, Diệp Húc đã đả thông bảy tầng trước của Ngọc Lâu, lấy được bảy lần truyền thừa, mỗi lần như thế đều không giống nhau.
Tầng thứ tám Ngọc Lâu đại biểu chính là tâm pháp Tam Bất Diệt cảnh, mà tầng thứ chín đại biểu cho tâm pháp còn lại của Tam Hoàng cảnh, bao gồm cả cấm pháp hoàn chỉnh.
Mà ngọc lâu của hắn đã muốn trưởng thành tầng thứ mười lăm, nhưng Diệp Húc cũng không nghĩ rằng mình đả thông tầng thứ mười sẽ xuất hiện cấm pháp cao cấp gì cả.
Ngọc lâu của những kẻ khác chỉ có chín tầng là cực hạn, mà ngọc lâu của hắn là một món vu bảo kỳ lạ đã từ lâu không còn bị hạn chế của chín tầng ngọc lâu rồi. Nhưng tâm pháp trong thiên hạ có hạn, ngọc lâu của hắn cũng không thể từ không khí mà sáng tạo ra được, cho dù là tâm pháp vượt qua cảnh giới Thần Vương hay thậm chí vượt qua cả Tam Thần Vương cảnh cũng chưa chắc sẽ có.
Vì vậy, mấy tầng Ngọc Lâu sau này chắc chắn sẽ không có vật gì cả, tất cả chỉ là một mảnh hư vô mà thôi.
Diệp Húc tế lên Thiên Địa Pháp Tướng, dễ dàng phá tan lá chắn hư không của tầng thứ tám này, tiến vào bên trong.
Trước mặt hắn chính là một mảnh thế giới giống như thần tiên huyền ảo, nơi nơi tràn ngập tiên khí, nhưng mà Diệp Húc đưa tay ra sờ sờ thử lại phát hiện hóa ra đây chỉ là ảo cảnh mà thôi.
Ngoài phía xa xa có một vùng trời rộng lớn với nhiều bóng người chợt ẩn chợt hiện, bên trong Thiên cung có một gốc cây cổ thụ đứng sừng sững dưới vòm trời, cao không biết bao nhiêu mà kể.
Ảo cảnh này chính là cảnh tượng kỳ lạ sau khi hắn mở ra tầng thứ tám của Ngọc Lâu, phảng phất như đang tái diễn lại một đoạn lịch sử đẹp đẽ của Thiên Giới vậy.
Diệp Húc đi vào trong Thiên cung, phát hiện một đám người từ bên cạnh đi ngang qua mình, bản thân hắn giống như người vô hình, không ai phát hiện ra hắn ở đây cả.
Hắn đi vào phía trong cùng của Thiên cung, ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy đứng sừng sững ở trung tâm Thiên Cung, phía trên viết " Di La Thiên Ngọc Hư Cung ", trong lòng liền không khỏi chấn động: "Hóa ra đây chính là nơi cư trú của Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương hồi còn thống trị Thiên giới! "
Di La Thiên Ngọc Hư Cung đứng trơ trọi, Diệp Húc liền bước vào bên trong, không hiểu ma đưa lối quỷ đưa đường thế nào hắn đi tới một tòa đại diện phía trong Ngọc Hư Cung, chỉ thấy tòa điện này hệt như một phòng bảo tàng, có các loại vu bảo được trưng bày, mỗi cái đều mạnh mẽ khủng bố làm cho lòng người dậy sóng mà.
Tòa đại điện này là một không gian khác, vô cùng rộng lớn bát ngát, liếc mắt nhìn cũng không thấy rõ điểm tận cùng, chỉ thấy trời đất là một mảnh mênh mông.
Vu bảo trong tòa điện này đang phiêu phù, một tòa vu bảo giống như đại lục Trung Thổ Thần Châu, thậm chí có cái còn lớn hơn hệt như một tinh cầu đang trôi lơ lững giữa không trung.
Bảo vật cấp thất nhất có uy lực mạnh hơn gấp trăm ngàn lần cấm bảo, tùy tiện lấy ra một món cũng đủ hủy thiên diệt địa, không biết bảo vật này tốt cùng có cấp bậc gì!
Diệp Húc ở bên trong phóng tầm mắt nhìn nhiều loại vu bảo bay qua, có nhiều hoa văn họa tiết kỳ lạ giống như thiên thư, tuy rằng hắn xem cũng không hiểu nhưng có thể cảm giác được tri thức ẩn chứa bên trong nó, ắt hẳn đây là một loại pháp môn vô cùng cao thâm.
" Đáng tiếc nơi này chỉ là ảo cảnh, nếu không thì bảo vật ở đây ta tùy tiện lấy ra một món cũng đủ vô địch ở thế giới Vu Hoang rồi! "
Hắn đi đến chỗ sâu nhất của bảo tàng đại điện, chỉ thấy trước mặt một mảnh vỡ bảo vật cao chót vót giống như một tinh cầu thật lớn, hắn liền ngừng lại. Bảo vật này có rất nhiều mảnh nhỏ, có thể tính đến đơn vị hàng nghìn, hệt như hơn mười vạn ánh sao đều tập trung cùng một chỗ vậy.
" Những mảnh nhỏ này đều có chưa một tia khí tức giống nhau, nhất định do cùng một món vu bảo bị vỡ nát mà thành! "
Trong lòng hắn cực kỳ khiếp sợ, một mảnh tàn phiến đã to như thế này vậy thì bản thể của bảo vật chẳng phải càng thêm kinh người ư, giống như một thế giới sao?!
Diệp Húc hít vào một hơi thật dài, bảo vật này thật kinh khủng, không ai có thể tưởng tượng nổi.
Hắn cẩn thận đánh giá, chỉ thấy vô số mảnh nhỏ của bảo vật chậm rãi lưu chuyển, hoa văn ở trên mặt giống như từ thiên nhiên hình thành, tạo thành một đám ký hiệu kỳ diệu, giống như mỗi cái đều ẩn chứa một pháp lý bên trong, cũng có thể diễn biến ra vô số vu pháp, tâm pháp, thậm chí là cấm pháp!
Nó rất là thâm ảo, đừng nói Diệp Húc xem mà không hiểu, chỉ sợ đem Ứng Tông Đạo hoặc Ma Hoàng đến đây nhìn những ký hiệu của bảo vật này cũng phải trừng trừng hai mắt, hết đường xoay sở.
Từng mảnh nhỏ của bảo vật từ từ lưu động, ngẫu nhiên va chạm vào nhau liền tổ hợp lại, cuối cùng chỉ thấy bảo vật tàn phiến giữa không trung càng ngày càng ít, vô số tàn phiến khổng lồ như tinh cầu đang từ từ khép lại, các mảnh nhỏ lẻ tẻ liền tụ lại cùng một chỗ.
Cuối cùng tất cả mảnh nhỏ đều biến mất, trên không trung chỉ còn lại một bánh xe luân hồi hư hao tới mức không chịu nổi.
" Lục đạo luân hồi?! " Diệp Húc nghẹn họng nhìn trân trân, chỉ thấy trên bề mặt của Lục Đạo Luân Hồi bị phá hủy giống như một cái bánh nóng bị vô vàn tổ kiến chia chác với nhau vậy, khắp nơi đâu đâu cũng là lỗ hổng, phỏng chừng như bị một vật gì đó đánh nát ra!
Hiển nhiên, Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương lập chí khôi phục thế giới xa xưa khi mà viễn cổ tiên nhân còn thống trị, dùng thời gian cả đời mình tìm kiếm những mảnh vỡ của Lục Đạo Luân Hồi, nhưng cuối cùng vẫn không thể tìm lại toàn bộ chúng, không thể nào đem bảo vật to lớn khổng lồ này sửa chữa thành công.
Nhưng cứ cho Lục Đạo Luân Hồi bị hư hao không chịu nổi đi chăng nữa, nhưng chỉ cần để cho người xem qua một lần dường như ngộ ra một đạo lý to lớn vô cùng vô tận.
Diệp Húc đứng trước mặt Lục Đạo Luân Hồi, chỉ cảm thấy một đại đạo khổng lồ chợt xông vào tâm trí, phảng phất có đủ loại minh ngộ, ngộ ra Lục đạo, ngộ ra Luân hồi, ngộ ra đạo lý hàng tỉ chúng sinh bất diệt.
" Kẻ nào?! Dám can đảm rình rập bảo vật Ngọc Hư Cung ta?! "
Một tiếng hét lớn bỗng nhiên vang lên, làm cho Diệp Húc đang chìm trong trạng thái ngộ đạo liền giật mình tỉnh giấc, vội vàng quay đầu nhìn lại phía sau, chợt thấy một bóng người từ trong hư không đi tới bên trong tòa đại điện này, bỗng nhiên không gian đột nhiên sụp đổ, vô số bảo vật đang trôi nổi liền biến mất không còn nhìn thấy gì nữa.
" Mẹ nó! Không lẽ Lục Đạo Luân Hồi tàn phá này cũng sẽ biến mất! "
Diệp Húc quay đầu nhìn lại chỉ thấy Lục Đạo Luân Hồi không ngừng sụp đổ, cuối cùng biến mất không còn một hạt bụi nào nữa.
Bóng người nọ mang theo vô vàn uy nghiêm hướng Diệp Húc mà tới, hắn cười lạnh nói: " Ngươi tột cùng là ai?! Vì sao dám xông vào bảo khố của Đế quân.... "
Hắn cũng dần dần biến mất, không còn chút tăm hơi nào.
Chỉ trong chớp mắt tòa đại điện cùng cả thiên giới, thiên cung liền hoàn toàn biến mất, chỉ còn mỗi mình Diệp Húc đứng trên mặt đất mà thôi.
Sau khi Thiên giới biến mất liền hóa thành một hàng văn tự cuồn cuộn tiến vào mi tâm Diệp Húc.
Diệp Húc thở dài một hơi không suy nghĩ gì thêm về tỉnh cảnh vừa rồi, tinh tế kiểm tra tâm pháp Ngọc Lâu mang cho hắn. Tâm pháp trong tầng lầu này của Ngọc Lâu có cấm pháp đại tiểu Chu Thiên Tinh Đấu, có Hạo Thiên Đại Đạo chân kinh, có Hồng Mông Thanh Liên kinh cùng với bốn loại cấm pháp của Di La Thiên Nguyên Thủy quyển Tam Bất Diệt!
Ngoại trừ mấy cái đó ra, còn có một cấm pháp kỳ lạ: Cấm pháp Luân Hồi Kinh! T.r.u.y.ệtienvuc.vn
" Luân Hồi Kinh này không biết do ai sáng chế, so với cấm điển Lục Đạo tan biến của Hoàng Tuyền Ma Tông cùng với Lục Đạo Luân Hồi bảo quyển của Luân Hồi thần điện cao minh hơn không biết bao nhiêu lần! Có được cấm pháp này trong tay thì Bàn Vương Khai Thiên Kinh của ta càng thêm hoàn thiện! "
Luân Hồi Kinh thật sự thâm sâu huyền ảo, giống như Thiên Thư, Diệp Dúc suy tính trước tiên đem quyển kinh văn này để qua một bên, rồi lấy bốn loại cấm pháp của Di La Thiên Nguyên Thủy Bảo quyển ngộ hết một lần, rồi lập tức rời khỏi ngọc lâu. Ngay lập tức hắn liền bắt tay vào làm, đem cấm pháp đó dung nhập vào bên trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh nhằm hoàn thiện Bàn Vương bất diệt thân.
Trong ngọc lâu, đủ loại Thiên địa pháp tướng của Diệp Húc bây giờ đã đem cấm pháp cuốn Tam Bất Diệt của Hằng Cổ Ma Vực suy diễn được bảy tám phần rồi, cũng bị Diệp Húc hợp lại dung nhập vào bên trong Bàn Vương bất diệt thân.
Trong đầu của hắn, các loại tâm pháp cấm pháp không ngừng suy diễn, sắp xếp sửa sang lại, thời gian một con trăng rốt cuộc cũng đem toàn bộ đạo lý trong cấm pháp hiểu rõ, chỉ thiếu Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh liền có thể hoàn thiện hoàn toàn Bàn Vương Bất Diệt thân trong Bàn Vương Khai Thiên kinh!
Chương 666-67Đông Hoàng Phủ Tung với nét mặt già nua âm trầm, quay đầu lại liếc mắt nhìn Hoàng Tuyền Ma tông một cái, lắc đầu nói: " Lấy thực lực hai người chúng ta, thêm cấm bảo Thái Dương Thần Lô của Thái Dương Thần Cung để đối phó với một mình Diệp Thiếu Bảo tự nhiên dễ dàng, thậm chí không cần xài tới Thái Dương Thần Lô lão tổ ta cũng đủ tự tin đánh chết hắn! Nhưng mà, giết hắn đi sẽ làm kinh động đến Hoàng Tuyền Ma tông. Người khác thì cũng không sao nhưng chỉ có Ứng Tông Đạo làm cho Lão tổ ta có vài phần kiêng kỵ. Tuy rằng lão tổ ta cũng không sợ Ứng Tông Đạo nhưng nếu như bị hắn cuốn lấy thì bản thân ngươi sẽ bị nguy hiểm ngay! "
Hắn ta chính là thái thượng trưởng lão của Thái Dương Thần Cung cực kỳ xa xưa, so về vai vế chỉ có hơn chứ không kém Ứng Tông Đạo, cùng triều đại đồng lứa với Nhân Hoàng đứng đầu. Vì vậy luôn tự cho rằng bản thân cực cao, đối với Ứng Tông Đạo cùng Diệp Húc hai nhân tài vừa xuất đạo gần đây hắn vẫn luôn giữ tâm lý khinh thường.
"Bản thân ta rất muốn ở Hoàng Tuyền Ma Tông, làm trò trước mặt mọi người trong Ma tông đem Diệp Thiếu Bảo đánh chết! Để cho đám đồ đệ vô pháp vô thiên nhìn xem, đắc tội với Thái Dương Thần Cung sẽ có kết cục ra sao!!!"
Đông Hoàng Kỳ lộ ra vẻ mặt hưng phấn, liếm liếm miệng để lộ ra hàm răng nanh dày đặc trắng toát, cười ha ha nói: " Diệp Thiếu Bảo giết chết Đông Hoàng Việt, tội ác tày trời, lấy ý của ta không bằng đem Hoàng Tuyền Ma Tông diệt sạch mới có thể báo được thù cho Đông Hoàng Việt gia chủ! "
" Tiểu Kỳ, ngươi không được khinh thường Hoàng Tuyền Ma Tông, bên trong Hoàng Tuyền Ma Tông tuy rằng Nhân Hoàng không nhiều lắm nhưng thực lực cũng không yếu. "
Đông Hoàng Phủ Tung dẫn đầu truy đuổi theo Diệp Húc, ra vẻ nói: " Nhất là tên Ứng Tông Đạo này chính là nhân tài mới xuất hiện trong vu hoang thế giới, lão tổ ta nếu không sử dụng Thái Dương Thần Lô mà nói..., chỉ sợ đều không phải đối thủ của y. Đương nhiên, nếu ta vận dụng Thái Dương Thần Lô thì hắn cũng vận dụng cấm bảo của Hoàng Tuyền Ma Tông, khà khà, lão tổ ta nhiều lắm chỉ có thể áp chế hắn một bậc mà thôi. "
Đông Hoàng Kỳ thở dài, xấu hổ nói: " Dạ vâng, là do điệt nhi liên lụy lão tổ khiến lão nhân gia ngài càng thêm buồn bực, Thái Dương Thần Cung ta chính là thánh địa cực mạnh đương thời, lại có thánh hoàng chi bảo Thái Dương Thần Cung làm sao ngay cả Thánh chủ Ứng Tông Đạo cũng kiêng kỵ vài phần cơ chứ?! Theo như con nói, cao thủ thần cung không cần ra hết chỉ cần vài vị lão tổ cũng đủ san bằng Hoàng Tuyền Ma Tông thành bình địa rồi! "
" Thánh chủ tự nhiên có suy nghĩ của y, không được chê trách sau lưng người. " Text được lấy tại http://tienvuc.vn
Đông Hoàng Phủ Tung dừng lại một chút, thấp giọng nói: " Bất quá Thiên Thánh chủ cũng quá cẩn thận đi thôi! Chỉ cần lão phu cuốn lấy Ứng Tông Đạo kia, sau đó tiếp tục phái một gã thái thượng trưởng lão liền đủ san bằng Hoàng Tuyền Ma Tông rồi. Nhưng tiếc thay, Thiên thánh vhủ sau khi trở thành Thánh chủ thì lá gan củng nhỏ đi rất nhiều, ngược lại bị môn phái tam lưu Hoàng Tuyền Ma Tông bắt nạt đến tận cùng... "
Hắn nói xong liền lắc lắc đầu, hiển nhiên đối với biểu hiện gần đây của Đông Hoàng Thiên không được hài lòng cho lắm.
" Chủ công, chúng ta đây là muốn đi tới nơi nào?! " Bảo Hiền Minh Tôn hết nhìn đông ngó tây liền ồm ồm nói.
Diệp Húc trầm ngâm một lát, cười nói: " Trước tiên đi tìm mấy cái cửu giải Thuần Dương linh mạch sau đó đi Thiên Yêu cung tặng quà, cuồi cùng đi một chuyến tới Vạn Kiếp môn. "
" Thuần Dương linh mạch bậc chín?! "
Già La minh tôn thất thanh cười nói: " Loại linh mạch này chính là loại hiếm lạ nhất trên đời, há có thể nói kiếm là có ngay được sao?! "
Diệp Húc mỉm cười nói: " Tìm kiếm Thuần Dương linh mạch bậc chín đối với kẻ khác mà nói thì rất khó khăn nhưng đối với ta mà nói thì cực kỳ đơn giản hết mức. "
Đám người Già La minh tôn liếc mắt nhìn nhau, đều có chút không tin nhưng Diệp Húc cũng không giải thích, hắn đã sớm đem vị trí Thuần Dương linh mạch bậc chín ở Trung Thổ Thần Châu xác định rõ ràng rồi, tìm được Thuần Dương linh mạch bậc chín cũng không khó khăn.
Hắn có được Cẩm Tú Sơn Xuyên đồ, cái bản đồ này do Thang Hoàng thời Đại Thương vì muốn thống trị thế giới đã sáng tạo ra, đây là một vu bảo cực kỳ kỳ lạ. Trong bản đồ ghi lại đủ loại địa lý trên thế giới Vu Hoang, đối với bảo vật phân bố ở đâu trong thế giới Vu Hoang đều rõ như lòng bàn tay. Đối với kẻ khác mà nói thì tìm kiếm Thuần Dương linh mạch bậc chín có thể nói là khó càng thêm khó, nhưng đối với Diệp Húc thì lại là chuyện dễ dàng.
Giống như gần đây nhất có một cái Thuần Dương linh mạch bậc chín nằm tại cảnh nội Tây Thục. Tây Thục là vị trí giao thoa giữa Đại Đường cùng Tây Phương, chỗ này xa xôi tuy rằng cũng có thánh địa nhưng cao thủ không nhiều, đối với Diệp Húc mà nói đúng là chuyện dễ như trở bàn tay.
" Ta đã đáp ứng với Yên Nhu, sau khi tu luyện tới Tam Thần Cảnh thành tựu nguyên thần sẽ đi tới Thiên Yêu cung bái kiến yêu chủ, bất quá tạo hóa trêu người luôn luôn không thể thành công. Lần này nhất định phải đi Thiên Yêu cung một chuyến, nghe ngóng việc hôn nhân Ứng sư huynh thay ta đáp ứng! "
Ánh mắt Diệp Húc chớp động, thầm nghĩ: " Ta đã đáp ứng Yên Nhu, đem cho Yêu chủ cha nàng một phần lễ vật, nếu như đã đáp ứng thì phần lễ vật này phải quý trọng, càng quý trọng càng tốt! "
" Hình như có người theo dõi chúng ta.... "
Hao Thiên Khuyển hít một hơi không khí thật sau, hoài nghi nói.
" Ta đã cảm thấy được rời, xác thực có người đi theo chúng ta. "
Diệp Húc khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói: " Hai người này tu vi tuy rằng thâm hậu nhưng không một chút nào che dấu sát khí, vừa rồi trong nháy mắt bạn hắn đã động sát khí với ta liền để cho ta phát hiện ra hành tung của bọn họ. "
Vốn dĩ vừa nãy hai người Đông Hoàng Phủ Tung cùng Đông Hoàng Kỳ đối với Diệp Húc tâm động sát khí thì Diệp Húc trong lúc hoảng hốt chỉ cảm giác phía sau đại hỏa vô biên, hai luồn liệt hỏa chưa từng có dâng lên, hiển nhiên đây là hai tuyệt đỉnh cao thủ!
Nhưng cho dù có người theo dõi thì đã sao, Diệp Húc hắn cũng không hề lo lắng, nhất cử nhất động của hai tên này đều rõ như lòng bàn tay của y.
" Không biết là Nhân Hoàng của Đông Hoàng gia hay là cường giả của Thái Dương Thần Cung. Gia chủ Đông Hoàng Việt đã chết trên tay của ta, cao thủ còn lại tuy rằng có Nhân Hoàng nhưng lại không một người nào giống như hai kẻ phía sau có lực lượng mạnh khủng bố vậy. Bất quá dưới tay của ta có Tam đại minh tôn đều là Nhân Hoàng. Hao Thiên Khuyển tuy rằng không phải Nhân Hoàng mà chỉ là Tam Bất Diệt Cảnh đỉnh phong mà thôi, nhưng so với Nhân Hoàng không kém chút nào. Đám người của Thái Dương Thần Cung dám trêu chọc ta đúng là tự tìm đường chết, Thái Dương thần lô đem cho ta tăng vài phần chất dinh dưỡng! "
Diệp Húc một bên vừa đi tới Tây Thục, một bên vừa nghiên cứu Luân Hồi Kinh. Luân Hồi Kinh này thay vì nói là nhất môn cấm pháp thì chẳng bằng nói đúng hơn là một bản ghi chép tường tận về Lục Đạo Luân Hồi.
Môn tâm pháp này hẳn xuất thân từ tay Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương, Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương là vị đệ nhất thiên đế vu hoang, tìm kiếm bốn bề những mảnh vỡ của Lục Đạo Luân Hồi, lập chí chữa trị thành công Lục Đạo Luân Hồi, sau đó đem các loại cấu tạo của những mảnh vỡ Lục Đạo Luân Hồi thu thập được mà ghi chép xuống, cho nên cũng không thể xem đây là một một môn cấm pháp.
Bên trong Luân Hồi Kinh cũng chẳng có tâm pháp tu luyện gì cả, cũng không có vu pháp uy lực cường đại nào luôn, hơn nữa nó chỉ là một nhất môn cấm pháp không trọn vẹn, trong đó chỉ có một phù văn vô cùng thâm ảo.
Phù văn này cực kỳ phức tạp, mỗi một cái ký hiệu tựa như dung nạp đại đạo tối cao trong thiên địa!
Trong Luân Hồi kinh không có tâm pháp cực kỳ phù hợp với ý tưởng của Diệp Húc, Bàn Vương Khai Thiên Kinh của hắn cũng không phải là đạo pháp tu luyện gì, mà là hoàn thiện nội dung của Bàn Vương Khai Thiên Kinh để làm cho thế giới của mình càng ngày càng thêm hoàn mỹ.
Hắn liều mạng hấp thu tri thức bên trong Luân Hồi Kinh, mặc kệ là phù văn hay cái gì hắn đều hấp thu qua loa đại khái, cả đạo văn còn nguyên cũng hấp thu hoàn toàn.
Tri thức bên trong Luân Hồi Kinh vượt qua vốn hiểu biểu vốn có của hắn, vượt quả khỏi phạm trù lý giải của y. Lấy tri thức hiện tại của Diệp Húc hiển nhiên không thể nào đem đại đạo ẩn chứ thiên địa to lớn trong bảo vật Lục Đạo Luân Hồi này mà lĩnh ngộ triệt để.
Nếu như lĩnh ngộ đại đạo thiên địa trong Lục Đạo Luân Hồi thì hằn cũng không còn là một đại vu nữa, mà chính là Đế Quân, là Thiên Đế cao cao tại thượng kia!
Tất cả phù văn bên trong Lục Đạo Luân Hồi đều hóa thành đạo văn, từng bước dung nhập vào bên trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh. Càng về sau phù văn trên Lục Đạo Luân Hồi dần dần nhiều hơn, Bàn Vương Chân Thân của hắn càng lúc càng hoàn thiện, uy lực càng ngày càng mạnh.
Đây tuyệt đối so với tổ sư lập phái Hoàng Tuyền Ma Tông, Sâm La Đại Đế năm đó quan sát Lục Đạo tan biến mà triệt để hiệu ra được đạo lý, càng thêm khắc cốt minh tâm!
Hoàn toàn có thể nói rằng, vô luận là Sâm La Đại Đế hay là Ứng Tông Đạo, hoặc là người khai sáng Lục Đạo Luân Hồi bảo quyển Khai Sơn lão tổ của Chuyên Luân Vương thần điện, các triều đại điện chủ đều không có khả năng đạt được loại thể ngộ như Diệp Húc bây giờ!
Bọn họ đều quan sát Lục Đạo tan biến mà sáng chế ra cấm pháp, còn Diệp Húc thì lại trực tiếp nghiên cứu Lục Đạo Luân Hồi, đem cấu tạo của cái bảo vật thống ngự chư thiên thần phật vạn vật này mà ghi nhớ trong lòng, tự nhiên không cùng viết mà nói được.
Phía sau hắn, hóa ra sau khi hắn đã dung nạp rất nhiều phù văn thì Lục Đạo Luân Hồi cuối cùng cũng không chịu nổi gánh nặng mà sụp đổ ầm ầm xuống, biến thành một bánh xe rách nát, ong ong chuyển động.
Tuy rằng Bàn Vương Chân Thân ở phía sau Luân bàn đã trở nên tàn phá không chịu nổi, nhưng tu vi của Diệp Húc không chút nào dừng lại mà còn hát vang tiến mạnh, xảy ra biến hóa nghiên trời lệch đất, làm cho người ta có một loại cảm giác bao trùm chư thiên, bao trùm Thần vương, Đế quân, chính là cảm giác của Thiên Đế!
Có nghĩ là, cho dù là Thiên Đế cũng không có khả năng áp được khí thế của Diệp Húc, ngược lại cũng bị Diệp Húc áp chế!
Cái này giống hệt như huyết thống của vu sĩ, huyết thống càng cao thì thành tựu càng lớn, coi như người huyết thống thấp mà có tu vi cao nhưng thành tựu trong tương lai cũng bị người có huyết thống cao vượt qua mà thôi.
Khí thế của Diệp Húc tuy rằng không có khả năng mạnh hơn được với Thần Vương, Đế Quân, Thiên Đế nhưng bên trong khí thế của hắn có ẩn chứ một loại khí tức luân hồi chư thiên, vô cùng cao quý, cao quý hơn bất kể kẻ nào một bậc!
Chỉ cần Diệp Húc tiếp tục tu luyện thêm nữa, tiếp tục hoàn thiện Lục Đạo Luân Hồi cùng Bàn Vương Khai Thiên Kinh thì khí thế này của hắn sớm muộn cũng có một ngày khiến cho đám người thiên giới ăn trên ngồi trước khi cảm thấy hoảng sợ không thôi!
Cuối cùng bọn hắn cũng đã tới địa bàn Tây Thục, thẳng tiến đến vị trí ẩn mình của cửu giai Thuần Dương linh mạch. Tây Thục giống như một giếng trời khổng lồ, dãy núi bốn phía như những tòa kiếm cao vút sừng sững, ngay cả chim bay cũng khó lọt qua được. Nghe nói nơi này từ thời cổ xưa có hai vị Thánh Hoàng giao chiến với nhau, ở phía dưới lưu lại dấu vết không ít.
" Chủ công, nơi đây quả thật có một Thuần Dương linh mạch bậc chín! Bất quá đã có kẻ nhanh chân tới trước chúng ta, tìm ra vị trí Thuần Dương linh mạch bậc chín này trước một bước rồi! "
Bảo Hiền Minh Tôn hai mắt sáng ngời, hướng bên trong thâm cốc quét tới quét lui, chỉ thấy bên trong thâm cốc bị người ta khoét ra một động khẩu thật lớn, bên trong động có áng mây kim sắc không ngừng bay lên. Mây này chính là do Thuần Dương linh khí tạo thành, mà ở trong miệng động truyền đến từng tiếng rống buồn bực, giống như Cự Long trầm giọng vậy.
Oanh! Oanh! Oanh!
Phiến thâm cốc này giống như phát sinh một biến cố trọng đại, một dãy núi đột nhiên từ lòng đất chui thẳng lên, hẳn là có kẻ đã đem Thuần Dương linh mạch bậc chín ở bên trong ép ra, làm cho linh mạch khí hậu khác nhau từng khu vực sinh ra dị biến!
Mặt đất chấn động không ngừng, càng nhiều dãy núi phá đất trồi lên. Đột nhiên chỉ nghe thấy một tiếng lạnh lùng vang lên, một đầu kim sắc cự long phá vỡ mặt đất xông thẳng lên trời cao, lập tức một tiếng ầm vang lên hướng mặt đất đâm vào, một đầu đâm xuống mặt đất liền nhanh chóng chui vào sâu bên trong.
Đúng lúc này, một cự đỉnh phá vỡ mặt đất, từ sâu trong lòng đất phóng thẳng lên cao, chỉ nghe thấy một tiếng quát: " Cửu Đỉnh Trấn Thần Châu! "