Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xích Uyên Ma Tôn đuổi theo không bỏ, mà tòa bảo tháp kia đã sớm biến mất không còn bóng dáng. Đột nhiên lại có một luồng hơi thở ào đến, Ma Tôn quay đầu nhìn thì thấy hàng rào giữa Thiên giới và ba nghìn thế giới đột nhiên vỡ ra, những thân hình giống như một con kiến vô cùng nhỏ chen nhau chui ra.
Trong số này Vu Hoàng chiếm phần đông, nhưng cũng không thiếu hơi thở Thánh Hoàng, thậm chí Xích Uyên Ma Tôn còn cảm giác được hơi thở khủng bố của Vu Tổ truyền đến.
"Hư ảnh món bảo vật này thế nhưng kinh động đến cả Vu Tổ!"
Xích Uyên Ma Tôn khiếp sợ vô cùng, Vu Tổ đã đạt tới bước đánh vỡ đạo môn, nhảy ra bên ngoài, có rất ít thứ có thể làm bọn họ kích động.
Mà nay, bậc cường giả này lại vì hư ảnh một món bảo vật đuổi theo từ Thiên giới đến, có thể thấy được món bảo vật đó hấp dẫn cỡ nào.
"Thứ Tây Hoàng Công triệu hoán rốt cuộc là bảo bối gì nhỉ? Tên tiểu tử này nhất định phải rơi vào tay ta, nghiêm hình tra tấn, moi ra hết bí mật nhỏ của y…"
Xích Uyên Ma Tôn liếm liếm môi, nhe răng khẽ nói: "Đám Thiên giới kia chưa chắc đã biết được lai lịch của tên tiểu tử Tây Hoàng Công này, nhưng ta lại biết rõ, y chẳng thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay ta!"
Tốc độ hư ảnh của Di La Thiên Địa Tháp thật sự rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã biến mất, dù là Vu Tổ cũng không thể theo kịp, chỉ có thể nhờ vào hơi thở mà món bảo vật này tản ra để xác định hướng nó đi.
Diệp Húc chỉ cảm thấy tu vi mình nhanh chóng giảm xuống, hắn từng triệu hồi Di La Thiên Địa Tháp một thần, lúc ấy tu vi hắn chính là Nguyên Thần kỳ, kém tu vi Nhân Hoàng hiện nay cả mấy vạn thậm chí là mấy chục vạn lần. Lần đó, hắn chỉ gọi một chớp mắt đã hao hết sạch tu vi, sau không dám triệu hồi tiếp nữa.
Mà lần này, thời gian triệu hồi kia dài hơn không biết bao nhiêu lần, hơn nữa năng lượng tu vi Nhân Hoàng của hắn cũng lớn hơn không biết bao nhiêu lần.
Năng lượng trong cơ thể hắn nhanh chóng mất đi, thậm chí hắn còn hoài nghi là không biết mình có thể triệu hồi hư ảnh tòa bảo tháp này đến đây không.
"Thân thể của ta cuối cùng cũng tới!"
Hạng tông chủ đột nhiên mừng rỡ, chỉ thấy một khối thân thể Vu Hoàng ầm ầm bay tới, so với thân thể ban đầu của ông mạnh hơn nhiều. Ông lập tức thoát ra khỏi thân thể tàn phá kia, nhập chủ vào thân thể mới.
"Thiếu Bảo, ngươi hãy lập tức rời đi!"
Hạng tông chủ nhập chủ thân thể mình rồi lập tức đứng lên, điềm nhiên nói: "Hoàng Tuyền Thánh Tông ta chỉ còn có ngươi là có thể làm tông chủ! Lần này ta đi hẳn phải chết chứ không thể nghi ngờ, nhưng dù thế cũng phải đi, xem có cứu được Tông Đạo không…"
Ông quyết chí sinh tử, gào thét bay tới Đằng Hầu, hô to: "Nếu ta không thể cứu hắn, Hoàng Tuyền Thánh Tông tất sẽ bị Đằng Hầu phá hủy. Nhiệm vụ phục hưng Thánh Tông nhờ cả vào ngươi, vạn vạn không thể để cơ nghiệp tổ tông bị hủy đi chỉ trong chốc lát…"
Hạng tông chủ đột nhiên dừng bước lại, vị nhã sĩ trung niên này trợn tròn mắt, miệng mở to suýt trật khớp, tuôn ra một câu thô tục: "Con mẹ nó chứ, đó là cái gì vậy?"
Trước mắt ông ta, một tòa bảo tháp với phong cách cổ xưa ầm ầm giáng đến. Tòa bảo tháp này cổ kính như hằng cổ vĩnh tồn, không biết đã tồn tại được bao nhiêu năm.
Bảo tháp tràn ngập ra đế uy trùng điệp, cách không biết bao nhiêu năm rồi nhưng Thiên Đế uy vẫn tồn tại trong tòa bảo tháp này, cho dù là hư ảnh mang theo một tia đế uy cũng đủ làm cho Vu Hoàng hoàn toàn đánh mất ý chí chiến đấu.
Ầm!
Thế giới cấm pháp của Đằng Hầu ngừng vận chuyển đầu tiên, tiếp theo là Thập Phương U Minh Ma Thổ của Ma Hoàng, Thế giới Tiên Thổ của Ứng Tông Đạo, Tinh Hà Trụ Quang của Tinh Đế, tất cả đều ngừng vận hành, thậm chí Hạng tông chủ bị định giữa không trung, không thể động đậy.
Năm vị Vu Hoàng này ai cũng không thể chống cự dù chỉ nửa phần, đã bị áp chế tu vi.
Đông!
Hư ảnh bảo tháp rơi xuống, trấn áp tới Đằng Hầu.
"Kẻ nào dám đánh lén Giám Thiên Sứ?"
Đằng Hầu vừa sợ vừa giận, cưỡng ép vận chuyển pháp lực. Tu vi lão đã đạt tới Vu Hoàng đỉnh phong, bắt đầu vận hành, cưỡng ép tế cấm bảo của mình lên. Kim trì, kim liên, bảo tượng, bạo vượn, ngọc bàn, lô bồng chen nhau dựng lên, nghênh đón hư ảnh tòa bảo tháp kia.
Lão phẫn nộ quát: "Ta không biết ngươi đến tột cùng là ai, nhưng ngươi đây là nghịch thiên mà đi, đối nghịch với trời, đối nghịch với Thiên triều, cho dù ngươi có bản sự lớn thế nào thì cũng chỉ có đường chết!"
Oành!
Lô bồng vỡ nát, hư ảnh Di La Thiên Địa Tháp áp chế xuống khiến ngọc bàn rầm rầm dập nát, vô thượng thần ma quốc trong ngọc bàn kia hóa thành tro tàn, tiếp theo là bạo vượn bị đè nát, bảo tượng hóa thành thịt nát, kim liên suy tàn, kim trì bốc hơi.
Cấm bảo mà lão khổ cực luyện thành quả thực chẳng thể ngăn cản nổi hư ảnh Di La Thiên Địa Tháp chút nào, đã bị đánh nát hoàn toàn.
Đằng Hầu hoảng sợ dị thường, lập tức cưỡng ép đề pháp lực, ra sức chạy ra ngoài để tránh né sự trấn sát của hư ảnh tòa bảo tháp này. Lão chính là Vu Hoàng đỉnh phong, tận lực bỏ chạy thì tốc độ phải nói là kinh người, ngay lập tức đi được trăm vạn dặm, giống như một cây cầu vồng vắt ngang qua vũ trụ.
Nhưng tốc độ lão có nhanh đến mấy cũng chẳng thể chạy khỏi phạm vi bao phủ của Di La Thiên Địa Tháp.
Tòa bảo tháp này bóp méo không biết bao nhiêu thời không, vô số thời không lộn xộn, nối vào nhau. Đăng Hầu lao đi trăm vạn dặm chỉ trong chớp mắt, xuyên qua vô số cương vực, nhưng cũng chỉ là xuyên qua một thời không này đến một thời không khác, ở trong mắt người khác thì lão chỉ đang chạy đi tại chỗ, có động nữa thì cũng không di chuyển được chút nào.
Loại phong ấn ở trình độ này làm cho lão chỉ có thể đối mặt với sự đánh giết của Di La Thiên Địa Tháp.
"Ngươi đây là đối nghịch với Thiên triều, chỉ có một con đường chết…" Nguồn truyện: Tienvuc
Lão giận dữ ngẩng đầu quát mắng, đón lấy bảo tháp áp chế. Vị Vu Hoàng này nổ bung ngay tại chỗ, bị nghiền nát ngay cả cặn cũng không còn.
Di La Thiên Địa Tháp tiếp tục rơi xuống, hư ảnh tòa bảo tháp này bắt đầu tan rã, chính là pháp lực của Diệp Húc cuối cùng cũng khô cạn, không thể chống đỡ uy năng tòa bảo tháp này.
Oành!
Dư quanh bảo tháp rơi xuống, đánh lên đạo ánh sáng ở nơi vô cực kia, chỉ thấy ánh sáng để lại khi thế giới kia va chạm bị bẻ gãy lập tức, phân thành hai nửa. Ngay sau đó hai đạo ánh sáng gãy kia bị hư ảnh kia ép cho nén lại thành hai viên tinh châu nhỏ bằng nắm tay.
Răng rắc!
Một viên tinh châu trong đó không chịu nổi dư uy của bảo tháp, vỡ tung tại chỗ. Nơi vô cực kia như có một trận nổ kinh khủng xảy ra, trăm triệu dặm hư không bị hủy diệt lập tức.
Bề ngoài một viên tinh châu khác cũng kín đầy vết rạn nứt, trở nên cực kỳ không ổn định.
Hư ảnh Di La Thiên Địa Tháp cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu tan, giống như chưa từng tồn tại, chỉ còn một hiện trường đầy hỗn độn.
Trên Dao Trì thiên thuyền, Diệp Húc ngẩn ngơ, nhìn đôi bàn tay mình với vẻ khó có thể tin nổi, không thể tin được cảnh tượng hùng vĩ bao la kia chính là từ đôi bàn tay mình mà ra.
Đột nhiên sắc mặt hắn tái nhợt, đôi mắt biến đen, thân thể lung lay như sắp bất tỉnh, hắn vội khoanh chân ngồi xuống, tế lên ngọc lâu, luyện hóa tiên linh khí khôi phục tu vi.
Triệu hồi hư ảnh tòa Di La Thiên Địa Tháp này khiến tu vi hắn tiêu hao sạch sẽ, toàn thân không còn chút pháp lực nào.
"Tu vi ta đã đến rất gần Vu Hoàng rồi, thế nhưng chỉ đủ triệu hồi hư ảnh Di La Thiên Địa Tháp đến nơi vô cực này không đến một hơi thời gian, thật quá tiêu hao pháp lực."
Diệp Húc vừa khôi phục tu vi vừa nghĩ: "Nếu có thể thoải mái triệu hồi nó, cho dù là vị Thánh Hoàng như Xích Uyên Ma Tôn có đến, ta cũng có thể ra sức tra tấn y đến chết!"
Dư uy của Di La Thiên Địa Tháp hoàn toàn tiêu tan, đám người Ma Hoàng, Hạng Tịch mới phục hồi tinh thần, hết nhìn đông lại ngó tây.
Ma Hoàng chắp tay với hư không rồi nói: "Không biết là vị tiền bối nào âm thầm ra tay cứu chúng ta một mạng, kính xin hiện thân, Ma La Thiên vô cùng cảm kích!"
Hạng tông chủ cũng cao giọng nói: "Tiền bối ra tay cứu giúp, Tịch khắc trong tâm khảm, mong tiền bối hãy hiện thân!"
Ứng Tông Đạo và Tinh Đế liếc nhau, đều lộ ra vẻ kinh hãi.
Hai người bọn họ rất tinh tường về Di La Thiên Địa Tháp của Diệp Húc, từng mấy lần thấy Diệp Húc tế lên tòa bảo tháp này, so với tòa bảo tháp vừa xuất hiện kia khác về số tầng, nhưng cấu tạo lại giống hệt nhau, trong lòng nhất thời có phần hiểu ra.
Nhưng Ma Hoàng lại không hiểu biết Diệp Húc mấy, chỉ khi đối phó Đế Tuệ thì thấy Diệp Húc tế lên một tòa bảo tháp thu đi tiên linh khí của Đế Tuệ từ xa, gã chỉ nhìn thoáng qua nhưng cũng không để ý lắm.
Dù sao thì khi đó tu vi Diệp Húc còn yếu, ở trong mắt Ma Hoàng thì hắn chỉ là một con kiến cỡ vừa, nên vu bảo mà hắn luyện ra, Ma Hoàng đương nhiên là lười chú ý.
Mà Hạng tông chủ thì chưa từng thấy bảo tháp của Diệp Húc nên không đoán được tòa bảo tháp kia chính là do Diệp Húc triệu tập từ trên chín tầng trời tới. '
"Vị tiền bối này đúng là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, ngài ấy cứu chúng ta một mạng chắc chỉ là tiện tay mà thôi, giờ này e là đã rời đi rồi." Hạng tông chủ cảm khái nói.
Tinh quang lóe lên trong mắt Ma Hoàng, lộ ra vẻ say mê, gã nhẹ giọng nói: "Thế gian vẫn còn bậc cao nhân thế này, trước khi bản hoàng luôn khinh thường anh hùng trong thiên hạ, nhưng vị tiền bối này tu vi cao đến đáng sợ. Trong mắt ngài ấy, e chúng ta chính là những con kiến, cứu mạng mấy con kiến nhỏ bé, ngài ấy đương nhiên sẽ không chờ kiến đi cảm ơn, đã sớm rời đi rồi."
Ứng Tông Đạo lắc lắc đầu, bật cười, vươn tay nắm lấy viên tinh châu hình thành từ ánh sáng thế giới lực kia. Ma Hoàng thấy thế, sát khí tràn ngập trên mặt, hiển nhiên là gã thèm nhỏ dãi viên tinh châu này, nhưng lại nhịn xuống, cười lạnh một tiếng ra vẻ ta đây chẳng thèm.
"Sư đệ, viên tinh châu này là bảo vật của đệ."
Ứng Tông Đạo đi lên Dao Trì thiên thuyền, đem viên tinh châu do ánh sáng kia ngưng tụ thành giao cho Diệp Húc, lập tức cao giọng nói: "Các vị, nếu Giám Thiên Sứ đã bị diệt trừ, vậy chúng ta hãy nhanh chóng rời khỏi nơi đây, tu dưỡng một phen."
Tinh Đế, Ma Hoàng và Hạng tông chủ lên thuyền, Dao Trì thiên thuyền nhanh chóng chạy khỏi nơi đây, đi về thế giới Vu Hoang. Lần này vì diệt trừ hai vị Giám Thiên Sứ là Đằng Hầu và Diêu Công Đỉnh kia, ai nấy đều bị thương nặng, thảm hơn là cấm bảo của bọn họ gần như bị đánh vỡ, đánh nát, có thể nói là tổn thất thảm trọng.
Ai nấy đều tự khoanh chân ngồi xuống, cố gắng chữa trị tổn thương của cấm pháp mình, yên lặng không nói gì. Dao Trì thiên thuyền ầm ầm lái vào thế giới Vu Hoang.
Bọn họ đi không lâu thì những luồng hơi thở mạnh mẽ đến cực điểm xông thẳng tới nơi Di La Thiên Địa Tháp hạ xuống, nhìn đông rồi nhìn tây nhưng thấy nơi đây chẳng còn gì cả, chỉ còn dấu vết một trận huyết chiến giữa Vu Hoàng.
"Người triệu hồi chứng đạo chi bảo kia đã rời đi rồi?" Nhiều vị Vu Hoàng Thiên giới quét mắt khắp nơi, nhưng không phát hiện tung tích gì.
Đột nhiên, những thần niệm vô cùng mạnh mẽ bắn tới mọi nơi, tràn ngập tới trăm triệu dặm, tra xét xung quanh, chính là Thánh Hoàng, Vu Tổ ra tay tìm kiếm tung tích đám người Diệp Húc.
Xích Uyên Ma Tôn xen lẫn trong đám người này, cười lạnh không thôi, thầm nghĩ: "Tên tiểu tử Tây Hoàng Công kia tất nhiên đã về tới thế giới Vu Hoang rồi. Nay ta còn chưa hoàn toàn khôi phục tu vi thực lực, nếu y lại triệu hồi món bảo vật kia thì ta khó có thể ngăn cản. Chi bằng khôi phục tu vi thực lực rồi hẵng bắt lấ, tra tấn một phen…"
"Người này ắt hẳn ở trong ba nghìn thế giới, lục soát khắp nơi xem, ta không tin không tìm ra kẻ này!" Một vị Vu Tổ đột nhiên ra lệnh.
Các Vu Tổ khác thấy thế đều cho cường giả dưới trướng đi ra, tìm kiếm tung tích Diệp Húc. Xích Uyên Ma Tôn trong lòng máy động, cường giả Thiên giới có nhân số đông đúc, có khi có thể thật sự tìm ra Diệp Húc từ trong ba nghìn thế giới.
Lại đúng lúc này, trời đất bỗng trở nên yên lặng, không có bất kỳ âm thanh tiếng động nào. Trước mắt biến thành một mảng trắng đen, dường như màu sắc đều biến mất hết. Ba nghìn thế giới ở bốn phía nơi vô cực kia như dừng lại ở thời khắc này, cả ánh sáng không ngừng qua lại kia cũng yên lặng bất động.
Đám cường giả chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, một cảm giác cực kỳ bi thương bỗng xông lên, không biết bao nhiêu người giơ tay khẽ vuốt hai gò má, mới phát hiện ra cả khuôn mặt đều là nước mắt.
Trời đất bỗng nhiên đỏ tươi như máu, ở nơi vô cực lặng ngắt như tờ này lại nổi lên một trận mưa máu.
Mọi người đứng ở trong cơn mưa máu kia nhìn lên vòm trời, một gã Vu Tổ lẩm bẩm: "Thiên Đế, mất rồi…"
Ngày này, Thương Thiên Đế Tôn mất, tại vị hơn hai mươi vạn năm.
Chương 751-52: Khai đàn giảng phápỞ ngoài chín tầng trời, những nhân vật cực kỳ hùng mạnh tìm kiếm tung tích Di La Thiên Địa Tháp khắp nơi. Tốc độ bọn họ chậm một bậc, đương kim Thiên Đế rời đi rồi bọn họ mới dám lên đường, đến khi ra khỏi chín tầng trời thì đã không thấy bóng dáng Thiên Đế đâu.
Không qua bao lâu, trước mắt những nhân vật hùng mạnh này cũng biến thành màu đỏ máu, trời giáng mưa máu.
“Đế Tôn đã chết…” Một vị Thần Vương ngẩng đầu, lẩm bẩm.
“Thương Thiên Đế Tôn, cuối cùng cũng chết…” Một vị Thần Vương khác lộ ra ý cười trên mặt.
Các vị Thần Vương Đế Quân đều chấn động, Thương Thiên đã chết, đế vị trống không, nay Thiên giới tất lâm vào một trận rung chuyển lớn. Kho báu Nguyên Thủy Thiên Vương để lại, e là không dễ tìm được như vậy.
Mà giờ khắc này, tranh đoạt đế vị là chuyện quan trọng nhất.
Có thể tưởng tượng, Thiên giới tất sẽ có một trận gió tanh mưa máu!
Bọn lập tức trở về Thiên giới, những Thần Vương, Đế Quân đó trong lòng lại cực kỳ nghi hoặc: “Thương Thiên Đế Tôn còn thọ nguyên hơn trăm năm nữa, sao có thể chết lúc này cơ chứ? Chẳng lẽ trong chúng ta có người âm thầm đánh lén, tru sát Thiên Đế?”
Mà ở nơi vô cực, những vị Vu Hoàng, Thánh Hoàng và Vu Tổ đến từ Thiên giới đều trở về. Thương Thiên đã chết, đây là chuyện vô cùng tốt cho bất cứ kẻ nào, nếu có thể quật khởi trong thời kỳ Thiên giới rung chuyển này, bọn họ hẳn là sẽ có cơ hội xưng đế!
Nhưng vẫn còn một đám Vu Hoàng lựa chọn ở lại, tiếp tục tìm kiếm người đã triệu hồi hư ảnh Di La Thiên Địa Tháp kia.
Sau một lúc lâu, Xích Uyên Ma Tôn hiển lộ thân hình, nhìn đám cường giả Thiên giới đó rời đi, trong lòng vô cùng chấn động, lẩm bẩm nói: “Thiên Đế đã chết, e là Thiên giới sắp đại loạn rồi. Trận bạo loạn này có khi còn lan tràn đến ba nghìn thế giới…”
Thế giới Vu Hoang, đám người Diệp Húc điều khiển thiên thuyền đi đến di chỉ Hoàng Tuyền Ma Tông, đột nhiên thấy màu sắc mất hết, chỉ còn lại hai màu đen và trắng, không bao lâu sau trời đất đỏ tươi như máu, mưa máu từ trên trời giáng xuống.
Đám người Ứng Tông Đạo, Ma Hoàng ngẩn ra, không hiểu tại sao lại xuất hiện loại dị tượng này.
Tinh Đế giơ tay đón lấy vài giọt mưa máu, cẩn thận nhìn thì thấy chúng cũng không phải là máu tươi thật sự, chỉ là hiện ra màu đỏ nhìn trông như mưa máu.
Bên trong giọt mưa, từng luồng từng luồng linh khí mang theo hoa văn độc đáo kỳ dị phát ra, làm cho người ta phải chậc chậc lấy làm ngạc nhiên.
“Trời cao đổi màu, mưa máu giáng xuống, đây là dị triệu chỉ xuất hiện khi Thiên Đế băng hà…” Hạng tông chủ nhìn lên vòm trời, lẩm bẩm.
Ma Hoàng trầm giọng nói: “Đúng vậy! Ta từng thấy điển tịch trong Sâm La Thần Điện ghi lại, nghe nói khi Thiên Đế chết, trời đất khóc thương, tu vi toàn thân Đại đế tiêu tan, rót vào trong thiên địa. Những linh khí mà ông ta hấp thu khi còn sống sẽ trả hết cho hậu thế, tu vi ông phân tán sẽ hình thành mưa máu. Cảnh tượng này chỉ có thể nói rõ, Thiên Đế Thiên giới kia, e là đột nhiên chết!”
Ứng Tông Đạo lặng lẽ gật đầu, hắn cũng những ghi chép liên quan ở trong điển tịch khác, cảnh tượng này đúng là dấu hiệu Thiên Đế băng hà.
Hắn nhẹ giọng nói: “Nhưng đương kim Thiên Đế chắc là không phải hao hết thọ nguyên chứ?”
“Đúng là rất kỳ quái!”
Diệp Húc đã khôi phục một phần tu vi, trong lòng cũng buồn bực không thôi. Trước đó không lâu đương kim Thiên Đế còn tuyển chọn tú nữ để ông ta để lại con cháu, vị Tây Vương Mẫu trong Hoa Tư thiên quốc bị chọn, bất đắc dĩ, vị Tây Vương Mẫu này lựa chọn đồng quy vu tận với đứa con Thiên Đế ở trong bụng.
Nếu Thiên Đế thật sự không thể sống được vài ngày nữa thì chắc đã sớm để lại người kế vị, làm cho con mình xuất thế sớm trăm năm, bồi dưỡng cẩn thận để ông ta chết rồi thì đứa con đó có thể tranh đoạt đế vị cùng những cường giả khác.
Từ điểm đó có thể thấy, đương kim Thiên Đế còn ít nhất một trăm năm thọ nguyên, còn phải sống thêm trăm năm nữa thì hồn mới quy thiên được. Nếu ông ta để lại người kế vị trước khi chết thì chẳng có ý nghĩa gì cả, các vị Thần Vương, Đế Quân khác chưa chắc đã làm cho con ông ta thuận lợi trưởng thành.
Tỷ như Đế Khốc Thần Vương, từ thời Đại Thương đã bắt đầu bố trí đường lui, thẳng đến cách đây không lâu, Đế Tuệ xuất thế. Loại thủ đoạn này, là mưu lược của nhân vật cấp Đế Quân.
Đương kim Thiên Đế chắc chắn sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy.
“Chẳng lẽ ở Thiên giới có kẻ mưu phản, noi theo Thanh Đế giết Hạo Thiên, thí đế đoạt vị sao?” Diệp Húc suy đoán.
Ma Hoàng cười ha ha, hào khí vạn trượng, bễ nghễ bốn phương: “Thiên Đế lão già này chết thì cũng chết rồi, mặc kệ là chết trong tay ai! Lão chết rồi đúng là lúc quần hùng nổi lên bốn phía, tranh đoạt đế vị! Lúc này Thiên giới chắc là đại loạn rồi, rất thích hợp cho bổn hoàng đục nước béo cò, quật khởi trong thời hỗn loạn này!”
Gã đột nhiên ho khan dữ dội rồi hộc máu, cũng là bị thương nặng sau trận chiến với hai vị Giám Thiên Sứ, lúc này tâm tình kích động nên không thể trấn áp được thương thế.
“Ma Hoàng nói rất đúng! Thiên giới đại loạn, chính là thời khắc cho anh hùng vùng lên!”
Hạng tông chủ cười ha ha, nói: “Cấm bảo của chúng ta gần như bị hủy hết, không bằng nhân cơ hội đến Thiên giới cướp đoạt bảo vật, tìm kiếm ít kỳ trân luyện chế lại cấm bảo, thậm chí là cướp đoạt tiên linh mạch, lập cơ nghiệp trên Thiên giới, xưng hoàng làm tổ cũng là không chơi!”
“Đây là cơ hội tốt trời ban.”
Ánh mắt Ứng Tông Đạo chớp động, mỉm cười nói: “Ta vốn tính trở thành Vu Hoàng, tiêu diệt Giám Thiên Sứ rồi sẽ rời khỏi thế giới Vu Hoang đến Thiên giới, theo đuổi cảnh giới cao hơn. Thạch huynh, ý huynh thế nào?”
Tinh Đế ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn vào những giọt mưa máu trong tay, lạnh nhạt nói: “Ngươi đi rồi, nếu ta ở lại thì phải đi đâu để tìm đối thủ cả đời đây?”
Bốn vị Vu Hoàng hưng phấn không thôi, xoa tay chuẩn bị đi Thiên giới quậy phá một trận.
Ma Hoàng cười ha ha nói: “Thiên giới kia, Ma Hoàng đến đây, các người hãy run rẩy quỳ dưới chân trẫm đi…”
Đúng lúc này, một bàn tay đặt lên bờ vai gã, ấn cho vị Vu Hoàng Ma tộc này phải ngồi xuống, Ma Hoàng quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Húc.
“Được rồi được rồi! Bốn người các ngài ai cũng đều bị thương, tu vi gần như bị phế, cấm bảo đều bị đánh nát, mười cái mạng thì cũng mất đi chín rồi.”
Diệp Húc khẽ nhíu mày, trách cứ đám người này: “Giờ đừng có nghĩ đến chuyện đi Thiên giới nữa, trước tiên dưỡng khỏi thương thế rồi hẵng nói. Hiện giờ các ngài đừng nói là đến Thiên giới dời sông lấp bể, cho dù một mình ta thôi cũng đủ đánh ngã các ngài rồi! Hãy ngoan ngoãn dưỡng thương đi, khỏi rồi hẵng mưu đồ đại kế.”
“Tiểu tử thối, ngươi lại dám giáo huấn bổn hoàng? Chờ bổn hoàng trở thành Thiên Đế tiếp theo…” Ma Hoàng giãy dụa vài cái, nhưng lại chẳng thể giãy khỏi một tay Diệp Húc trấn áp, cả giận quát.
“Một tay là đủ để đánh ngã bốn vị Vu Hoàng bọn ta?”
Hạng tông chủ cười lạnh: “Diệp tiểu tử, khẩu khí lớn quá rồi đấy! Bọn ta tuy chỉ còn nửa cái mạng nhưng vẫn là Vu Hoàng, không thể khinh thường…”
Ông vừa nói xong thì Diệp Húc lập tức giơ tay kia đặt lên bờ vai ông ta, Hạng tông chủ giãy dụa một lát nhưng chỉ phải chán nản ngồi im. Trong tất cả mọi người, ông bị thương nặng nhất, tu vi gần như bị diệt đi chín thành, chỉ còn lại có một thành, mà cấm bảo lại hư hại không thành một hệ thống.
Nay, ông ta ngoài có được thân thể Vu Hoàng thì những thứ khác đều ở trong trạng thái tàn phế.
Những người khác cũng là như vậy, chỉ có Diệp Húc là không bị tổn thương gì mấy, ngoài triệu hồi hư ảnh Di La Thiên Địa Tháp hao hết sạch tu vi, nhưng với tốc độ khôi phục của hắn kia, thực có thể bổ sung hết tu vi đã tiêu hao kia.
Diệp Húc liếc nhìn Ứng Tông Đạo và Tinh Đế, thấy hai người này nóng lòng muốn thử, tựa như muốn xem một mình Diệp Húc có thể trấn áp hết bọn họ không, nhưng lại không có dị động, cũng là sợ bị Diệp Húc trấn áp khiến cho mặt mũi Vu Hoàng mất hết.
“Trận mưa máu này thật lớn…” Tinh Đế quay đầu nhìn ra ngoài thuyền, lẩm bẩm nói.
“Thương Thiên đã chết, long xà vùng lên, hào kiệt đều đứng dậy. Thiên hạ hôm nay, ai mới là người có thể trèo lên đế vị…” Ứng Tông Đạo nhìn Ma Hoàng và Hạng tông chủ bị áp chế cho không thể động đậy kia, cười nói.
Diệp Húc thu tay lại, đứng ở đầu thuyền nhìn về thế giới Vu Hoang bên dưới. Mưa máu rơi xuống thấm nhuần mặt đất, sinh cơ dào dạt nảy mầm từ trong đất, vạn vật sinh trưởng. Vô luận là vu sĩ hay phàm nhân, là chim bay hay thú chạy, hay hoa cỏ cây cối đều được linh khí trong mưa máu tưới nhuần, có thứ mở ra linh khí hóa thành yêu ma, lại có kẻ tư chất bay vọt trở thành vu sĩ.
Thiên Đế chết làm cho Thiên giới thậm chí là ba nghìn thế giới được tu vi ông ta thấm nhuần, trở thành một đại thế lớn.
Một thời đại mới sắp đến, có thể tưởng tượng, đây tất là một hồi thịnh thế khó gặp trong bao nhiêu vạn năm nay, không biết sẽ tạo nên bao nhiêu cường giả!
Trận mưa máu này rơi trong ba ngày rồi ngừng, màu sắc trong trời đất trở lại bình thường, không còn hai màu đen trắng như trước nữa.
Trên di chỉ Hoàng Tuyền Ma Tông, Diệp Húc đã khôi phục tu vi, hắn tế ngọc lâu lên, lấy ra những đầu Thuần Dương linh mạch bậc chín dài hẹp đưa vào trong đất. Mặt đất ầm ầm dựng lên những ngọn núi cao, hóa thành linh sơn thánh địa, sản sinh ra vô số Thuần Dương linh khí, có thể cung cấp cho người tu luyện.
Diệp Húc lại cùng đám người Tô Kiều Kiều, Phượng Yên Nhu, Triều Công Thiều đồng loạt ra tay giam cầm đám linh mạch này lại để tạo nên những ngọn thánh sơn, khiến cho Hoàng Tuyền Ma Tông chẳng những khôi phục sự thịnh vượng ngày xưa, thậm chí so với thánh địa, Thập Vạn Đại Sơn xưa kia còn hùng vĩ bao la gấp trăm lần!
Bốn vị Vu Hoàng là Ma Hoàng, Tinh Đế, Ứng Tông Đạo và Hạng Tịch tọa trấn Hoàng Tuyền Ma Tông, khôi phục nguyên khí, nghỉ ngơi dưỡng sức, cố gắng khôi phục đến trạng thái toàn thịnh.
Hơi thở bốn vị Vu Hoàng bốc thẳng trời cao, diễn biến ra những dị tượng Ma quốc, Thiên Đình, Địa Ngục, tinh không trên không trung Hoàng Tuyền Ma Tông, sự thịnh vượng này là thời viễn cổ không có.
Ở thế hệ này, Hoàng Tuyền Ma Tông trở nên vô cùng hưng thịnh, thậm chí còn vượt qua cả thời tổ sư khai phái!
“Giám Thiên Sứ đã chết nhưng mối thù lớn của Thủy hoàng đế vẫn còn, ta vẫn chưa hoàn thành lời hứa…” Diệp Húc nhìn đến Hoàng thành Đại Tần ở phía bắc xa xôi, chỉ thấy nơi đó long khí quấn quanh, hoàng uy không giảm, hắn thầm nhủ trong lòng.
Hắn đi ra Hoàng Tuyền Ma Tông, Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu đi theo hai bên hắn. Ba người bước vài bước liền đến Hoàng thành Đại Tần, giáng lâm đến hoàng cung. Đám cường giả Đại Tần nhất thời bị kinh động, đều gầm lên rồi xung phong liều chết. Trong mắt Phượng Yên Nhu hiện lên sát khí, nàng đang định tế Hư Không ngọc bội lên thì thấy Diệp Húc khẽ lắc đầu.
Ba người đi thẳng về phía trước, cường giả Đại Tần lao tới nhưng chẳng thể đến gần người, đều bị hơi thở của Diệp Húc trấn áp, tất cả đều trông như những bức tượng gỗ đứng im tại chỗ.
Diệp Húc đi vào tong triều đình, chỉ thấy Tần Hoàng trông vô cùng oai phong ngồi trên long đình, Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân rình sẵn bốn phía, đám quần thần dưới triều đằng đằng sát khí, chăm chú nhìn ba người Diệp Húc đến.
“Diệp Thiếu Bảo, ngươi liên tục xông vào hoàng cung Đại Tần ta, chẳng lẽ không sợ chết sao?”
Sắc mặt Tần Hoàng uy nghiêm, gã thúc giục Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân khiến hơi thở cấm bảo tràn ngập ra, trầm giọng nói: “Trẫm nhận mệnh trời…”
“Chết!”
Diệp Húc giơ tay lướt qua triều đình, xuyên qua Đô Thiên Thập Nhị Thần Sát đại trận, bắt lấy Tần Hoàng nhấc khỏi long ỷ, cười lạnh nói: “Đằng Quân Xương, phụ thân ngươi đã bị ta tru sát, ngươi cũng đi theo lão đi!”
Bùm!
Tần Hoàng nổ bung, hóa thành một đám sương máu.
Diệp Húc bóp chết Tần Hoàng rồi nhìn về phía Lã đại tướng quốc, điềm nhiên nói: “Lã tướng quốc, ông tạm thời nắm giữ triều cương, giết hết huyết mạch Đằng Hầu cho ta, một tên cũng không tha, báo thù rửa hận cho Thủy hoàng đế!”
Đế đô Hàm Dương nay đã biến thành một Hoàng thành được chín mươi chín con rồng bảo vệ xung quanh, mà ở trên không trung, ngoài ra chín con Tổ Long ý chí bất tử của Đại Tần còn có một con Phách Hạ cùng cửu đỉnh của Đại Hạ.
Từ khi bị Thánh Hoàng phân thân đánh cho trọng thương, Phách Hạ lão tổ luôn ngủ say, được linh khí của linh mạch thấm nhuần nên từ từ sống lại, lại được Diệp Húc an bài trong đế đô, vừa hấp thu linh khí trưởng thành, vừa giúp hắn trấn thủ Đại Tần.
Đằng Hầu nhất mạch đã bị hắn giết hết sạch, mà trong hoàng thất Đại Tần kia, tuy còn có huyết mạch của Đông Lê bộ tộc, như đám người Ngọc Sanh quận chúa, nhưng lại không phải là huyết thống trực hệ của Thủy hoàng đế, mà tu vi lại quá kém, nếu chưởng quản một quốc gia thì sớm muộn gì sẽ dẫn tới đại họa.
Ý của Lã Xuân Thu đại tướng quốc là cho Diệp Húc đăng cơ, trở thành hoàng đế Đại Tần chứ không thay đổi quốc hiệu, sau đó Diệp Húc cưới nữ tử Đông Lê làm vợ sinh hạ con cháu để kế thừa đế vị, nhưng bị Diệp Húc bác bỏ.
Cuối cùng, Phách Hạ lão tổ lên tiếng, để Diệp Húc đăng cơ xưng đế, nhưng chỉ là mang hư danh, sau đó ra sức sinh một đứa trẻ rồi truyền đế vị cho đứa bé đó.
Con cháu Diệp Húc tương lai nhất định phải dung hợp huyết thống của Chuyên Húc Thần Vương, mà còn phải cưới nữ tử Đông Lê làm vợ, như vậy thì Đại Hạ và Đại Tần sẽ hợp làm một, tất cả đều vui vẻ.
Diệp Húc cũng gắng gượng đồng ý, để cho Lã tướng quốc nắm toàn bộ triều cương như trước còn mình thì chỉ làm hoàng đế trên danh nghĩa. Ý chí hắn không ở nơi đây, cho dù có thống nhất thế giới Vu Hoang thì cũng sẽ không cố thủ giang sơn.
Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu thì lại thầm oán, con còn chưa kịp sinh thì đã bị cha nó bán đi mất.
Hai cô gái thì thà thì thầm, bàn bạc xem con của ai sẽ làm hoàng đế tương lai của Đại Tần, lại nghe Tây Vương Mẫu trẻ tuổi đỏ mặt cười nói: “Tô tỷ tỷ, con của muội sớm đã bị sư huynh bán, tương lai phải đi Côn Luân thế giới Hoa Tư thiên quốc làm Tây Hoàng, cho nên chỉ có con của tỷ tỷ có thể làm Tần Hoàng thôi.”
Tô Kiều Kiều hung hăng liếc Diệp Húc một cái, dở khóc dở cười: “Bát tự còn chưa xong, tướng công đã bán sạch con mình rồi…”
“Thiếu Bảo này, ngươi phải cố gắng, sinh Thái tử càng sớm càng tốt!”
Phách Hạ lão tổ dặn dò: “Thái tử vừa ra đời thì hãy ôm thằng bé để lão tổ nuôi nấng thay ngươi, nhất định sẽ dạy cho nó thành một vị minh quân anh minh thần võ!”
Diệp Húc rùng mình một cái, đồng ý không ngừng rồi vội mang theo Phượng Yên Nhu và Tô Kiều Kiều chạy khỏi đế đô.
Đến khi rời khỏi phạm vi nhĩ lực của Phách Hạ lão tổ, Diệp Húc trịnh trọng nói với Tô Kiều Kiều: “Phu nhân, nếu sinh ra Thái tử thì không thể để Phách Hạ lão tổ nuôi nấng, nếu không thì chẳng biết Thái tử nhà chúng ta sẽ biến thành cái đức hạnh gì nữa, có khi lại khiêng một cái bia lớn, trên ghi ‘Hôm nay ta lại vào triều rồi, ta thật chuyên cần’…”
Hai cô gái nhớ tới những gì Phách Hạ lão tổ làm liền thấy buồn cười, cùng hắn trở về Hoàng Tuyền Ma Tông.
Lúc này, Hoàng Tuyền Ma Tông vô cùng náo nhiệt. Ở trong Thập Vạn Đại Sơn tập trung các vu sĩ đại vu các đại thánh địa từ các châu lục, thậm chí có cả Nhân Hoàng Thánh chủ.
Đây là việc quan trọng của thế giới Vu Hoang, thậm chí so với Ứng Tông Đạo và Tinh Đế độ Vu Hoàng nhân kiếp còn đồ sộ hơn nhiều.
Mọi người ngồi ngay ngắn và cẩn thận lắng nghe. Lúc này bốn vị Vu Hoàng Ứng Tông Đạo, Tinh Đế, Ma Hoàng và Hạng tông chủ khoanh chân ngồi giữa trung tâm, đều tự phân ra cấm pháp phân thân cùng ngồi xung quanh, cùng mở miệng giảng ra tâm đắc Vu Hoàng.
Bản tôn bọn họ cùng với cấm pháp phân thân là có tất cả ba mươi lăm tôn, Ứng Tông Đạo và Ma Hoàng mỗi người có mười phân thân, Tinh Đế hai phân thân và Hạng tông chủ chín phân thân. Ai nấy đều tự giảng giải ra sự ảo diệu của Vu Hoàng, trong lúc nhất thời thiên hoa tung bay, thiên ma phi vũ, long giao bơi lượn, tinh quang sáng chói, muôn hình vạn trạng, làm cho người ta say mê nghe.
Đây là chủ ý của Diệp Húc, trước khi để bốn vị Vu Hoàng đi Thiên giới thì để họ khai đàng giảng pháp cho mọi người trong thế giới Vu Hoang, giảng các loại lĩnh ngộ khi mình trở thành Vu Hoàng, mở ra cánh cửa trí tuệ cho tất cả sinh linh của thế giới Vu Hoang, làm cho bọn họ có thể nhìn thấy con đường tiến lên Vu Hoàng.
Chuyện này, ốn vị Vu Hoàng thuyết pháp, mở ra linh trí, trực tiếp bỏ đi lốt thú hóa thành hình người, yêu khí tràn ngập quanh thân, trở thành vu sĩ yêu tộc!
Nghe xong lần giảng pháp này, không biết bao nhiêu người vốn nghi hoặc đã lâu bỗng thấy sáng tỏ thông suốt, tu vi tiến nhanh, trực tiếp nhảy ra khỏi trở ngại, tiến lên cảnh giới cao hơn.
Ngay cả Thánh chủ các đại thánh địa cũng có thu hoạch, tu vi tinh tiến hơn xa trước đây.
Cho dù lúc trước Ứng Tông Đạo và Diệp Húc có đắc tội bao nhiêu người, bao nhiêu thánh địa, việc thiện lần này đã đủ để tuyệt đại đa số người quên đi chuyện ác họ đã làm, chỉ nhớ kỹ lần truyền đạo thụ nghiệp này.
Trận khai đàn giảng pháp này kéo dài liên tục hơn ba tháng, đám người Ứng Tông Đạo mới ngừng lại, tự thu hồi phân thân.
Bốn vị Vu Hoàng giảng pháp ba tháng đủ để tạo ra một thời thịnh thế cho thế giới Vu Hoang, có thể nói là trước nay chưa từng có, làm cho thế giới Vu Hoang vốn yên lặng đã lâu nghênh đón thời đại các lớp cao thủ xuất hiện, hào kiệt tập hợp.
Có thể tưởng tượng, trong một thời gian rất dài sau này, cường giả ở thế giới Vu Hoang nhất định như nấm mọc sau mưa, thậm chí là không ít Vu Hoàng, thực lực toàn bộ Vu Hoang sẽ tăng lên trong phạm vi lớn.
“Các vị, Ứng mỗ đã trở thành Vu Hoàng, diệt trừ Giám Thiên Sứ khiến cho thiên hạ thái bình. Nay Ứng mỗ tuyên bố một thay đổi, mong các vị thánh chủ hãy hủy bỏ Vu Hoàng nhân kiếp!”
Ứng Tông Đạo nhẹ giọng nói khiến cho đám đông đang ngộ đạo chợt bừng tỉnh: “Từ nay về sau sẽ không còn nhân kiếp nữa, ai cũng có thể trở thành Vu Hoàng! Bốn vị Vu Hoàng ta sắp đi lên Thiên giới, có thể cam đoan với các vị, nếu có Vu Hoàng xuất hiện áp bức các thánh địa, bọn ta tất sẽ trở về từ Thiên giới, tru sát kẻ đó!”
Vu Hoàng nhân kiếp là ác mộng của tất cả Thánh chủ, nhưng sở dĩ xuất hiện thói xấu này chính là các đại thánh địa lo lắng có người trở thành Vu Hoàng, sẽ thống nhất thế giới Vu Hoang, áp bức không gian sinh tồn của các đại thánh địa.
Nhưng nếu có bốn vị Vu Hoàng Ứng Tông Đạo, Tinh Đế, Hạng Tịch và Ma Hoàng cùng cam kết, loại ác tục thói xấu Vu Hoàng nhân kiếp này sẽ tan thành mây khói.
Vu Hoàng nhân kiếp là chướng ngại vật cuối cùng của một thế giới Vu Hoang phục hưng, nay nó đã thành lịch sử.
“Các vị, giảng pháp xong rồi, đi Thiên giới thôi!” Hạng tông chủ trầm giọng nói.
Tinh Đế và Ma Hoàng gật đầu, đều tự để lại một tôn Vu Hoàng phân thân, một tọa trấn Chu Thiên Tinh Cung, một tọa trấn Hằng Cổ Ma Vực. Bốn người vươn người đứng dậy, đánh phá hư không làm lộ ra không gian vô ngần ở nơi vô cực kia, tính lấy vô cực làm ván cầu mở ra hàng rào Thiên giới, tiến vào Thiên giới.
“Diệp Thiếu Bảo, ngươi liên tục đối nghịch với bổn hoàng, tiếc là bổn hoàng vẫn không thể giết ngươi, nhưng Nhân Vực con ta thì nhớ ngươi mãi không quên đó!”
Ma Hoàng quay đầu, cười to nói: “Ngươi hãy cẩn thận! Sau khi bổn hoàng rời đi rồi, nó sẽ thay thế bổn hoàng làm chủ Sâm La Thần Điện, tất sẽ cùng ngươi có một trận long tranh hổ đấu!”
“Ma Hoàng lại giỡn rồi.”
Diệp Húc vẫy tay đưa tiễn, cười nói: “Lệnh lang cùng ta tranh chấp thật đúng là buồn cười, hãy chờ con ta xuất thế rồi để nó quyết hơn thua cùng lệnh lang thôi.”
“Tiểu tử thối, lại kiêu ngạo như vậy…” Sắc mặt Ma Hoàng trầm xuống, bước vào nơi vô cực.
Ứng Tông Đạo, Tinh Đế và Hạng tông chủ cũng rời khỏi thế giới Vu Hoang, biến mất không thấy gì nữa.
“Các vị, qua không lâu nữa ta cũng sẽ đi Thiên giới tìm các ngài…” Diệp Húc nhìn bọn họ rời đi, trong lòng thầm nói.
Bốn vị Vu Hoàng đã đi, thế giới Vu Hoang lâm vào trong an tĩnh. Hiếm khi được thanh nhàn, Diệp Húc quyết tâm, sở dĩ hắn chưa đi theo đám người Ứng Tông Đạo lên Thiên giới là vì tục sự chưa xong, lấy thủ đoạn của hắn thì có thể dễ dàng ra vào Thiên giới.
Đầu tiên là hắn và Phượng Yên Nhu đi đến Thiên Yêu cung, hai người chính thức thành vợ chồng.
Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu cũng biết không lâu nữa hắn sẽ rời khỏi Vu Hoang, cho nên hai nàng đều rất quý trọng những ngày bình thản khó có được này. Hắn mang theo hai vị phu nhân đi thăm bạn cũ. Trong lúc đó, Diệp Húc lại mở ra ngọc lâu tầng thứ chín, tìm được tâm pháp trong đó.
Tâm pháp xuất hiện trong ngọc lâu là tâm pháp Tam Hoàng cảnh, bao gồm Di La Thiên Nguyên Thủy bảo quyển, Hồng Mông Thanh Liên kinh, Hạo Thiên Đại Đạo chân kinh, ngoài ba loại tâm pháp đế cấp này thì chẳng còn gì khác.
Mà tầng thứ mười, tầng thứ mười một cũng bị hắn mở ra, bên trong không có vật gì.
Tòa ngọc lâu này so với ngọc lâu trời ban giống nhau, chỉ cung cấp tâm pháp chín tầng, cũng đủ làm cho hắn tiến vào Tam Hoàng cảnh, tu thành Vu Hoàng. Nhưng nếu muốn tu thành Thánh Hoàng thì cần dựa vào lĩnh ngộ của mình, chỉ dựa vào tâm pháp thôi thì không thể làm được.
Nhưng môn cấm pháp Bàn Vương Khai Thiên Kinh mà Diệp Húc sáng tạo ra càng ngày càng hoàn thiện, cần tâm pháp khác cũng ngày càng ít đi, cho dù là tâm pháp đế cấp, hắn chỉ lĩnh ngộ tinh túy bên trong rồi vứt bỏ.
Có được ba tâm pháp đế cấp này, Bàn Vương Khai Thiên Kinh của hắn càng thêm hoàn thiện, càng thêm sung mãn, thành tựu của hắn cũng ngày càng cao.
“Sư huynh, muội vẫn không thể suy tính ra nơi số mệnh hưng thịnh của ba nghìn thế giới là ở nơi nào.”
Phượng Yên Nhu nhíu đôi lông mày lá liễu lại, bụng nàng hơi gồ lên, hiển nhiên là đang mang thai, có phần chán nản nói: “Muội suy tính đến mặt sau thì cảm giác nơi đó như là không ở Trung Thổ Thần Châu, thậm chí cũng không ở thế giới Vu Hoang, luôn cảm thấy sắp suy tính ra thì lại thiếu một vài thứ…”
“Thiếu gì vậy?” Diệp Húc tâm khẽ động, dò hỏi.
“Thế giới Vu Hoang ta dù nói là có ba nghìn đại lục, nhưng trên thực tế lại chỉ có hai nghìn chín trăm chín mươi mốt đại lục. Chín đại lục khác đã bị Vũ Hoàng luyện hóa thành cửu đỉnh, bởi vậy số mệnh ba nghìn thế giới đã thiếu đi chín đạo, làm cho muội không thể từ quỹ tích ba nghìn thế giới vận hành mà suy tính ra Đế Hưng chi địa. Nếu trả lại chín lục địa này thì có thể dễ dàng suy tính ra Đế Hưng chi địa là ở nơi nào…”
“Một khi đã như vậy, ta luyện ra chín tòa lục địa, làm cho chúng tiếp nhận số mệnh của chín thế giới.”
Diệp Húc cười nói, hắn lập tức tỉnh ngộ, trong lòng chấn động, hiểu ra tại sao Vũ Hoàng phải luyện chế cửu đỉnh, trấn áp số mệnh thế giới Vu Hoang!
“Ba nghìn lục địa đối ứng với ba nghìn thế giới, thiếu đi chín lục địa thì không thể nào biết Đế Hưng chi địa ở nơi nào. Đế Hưng chi địa sẽ bị vùi lấp hoàn toàn, từ nay về sau Vu Hoàng sinh ra từ thế giới Vu Hoang không ai còn có thể tiếp lấy số mệnh của ba nghìn thế giới… Loại thủ đoạn này không thể là Vũ Hoàng có thể làm ra. Ông ta luyện chế chín lục địa thành cửu đỉnh nhất định là được kẻ khác bày mưu đặt kế.”
Diệp Húc từ từ phun ra một hơi trọc khí, thầm nghĩ: “Mà kẻ này chỉ có thể là Hiên Viên Thiên Đế! Thật tài ba, Hiên Viên Thiên Đế đúng là vị Đại Đế tài ba, loại thủ đoạn này làm cho người ta theo không kịp!”