Gặp Mạnh Liền Mạnh, Tu Vi Của Ta Không Giới Hạn

Chương 317. Các Tiên Đế Bị Dọa Đến Ngây Người!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ai… Các ngươi đoán sai cả rồi.” Lưu Hoàng Sơ cười khổ.

Vừa rồi hắn nhận được toàn bộ tin tức từ tia thần niệm kia, chẳng khác nào đích thân chứng kiến toàn bộ hành trình vượt ải của Diệp Quân Lâm, thậm chí còn trò chuyện mặt đối mặt.

Kết quả khiến hắn ta vẫn chưa thể bình tĩnh.

Tốt lắm, đây đúng là một tên yêu nghiệt chân chính!

Khiến hắn ta mở rộng tầm mắt!

“Ồ? Ngài nói vậy là sao?” Tiên Đế thiếu niên nhướng mày.

“Người đó mang vận khí nghịch thiên, là kẻ may mắn nhất mà ta từng gặp trong đời. Hắn dễ dàng vượt qua ba ải thí luyện do ta thiết kế. Mà thiên phú tinh thần lực của hắn thì…” Lưu Hoàng Sơ nói đến đây, sắc mặt trở nên phức tạp, chậm rãi thốt ra vài chữ: “Còn mạnh hơn ta!”

Vừa dứt lời, toàn trường im phăng phắc, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiên Đế thiếu niên ngẩn ra một lúc rồi cười phá lên, cười đến chảy cả nước mắt.

Mấy vị Tiên Đế khác cũng cười rộ lên, có người ôm bụng, có kẻ bá vai nhau, bầu không khí tràn ngập sự vui vẻ.

“Lưu Thái Thượng, không hổ là ngài! Trong tình thế căng thẳng mà vẫn có thể chọc chúng ta cười, không hổ là người khôi hài nhất!”

Một sinh linh thân người đầu rồng giơ ngón cái.

“Ha ha, bao lâu rồi lão phu chưa được cười sảng khoái thế này? Đa tạ Lưu Thái Thượng, tâm ý của ngài chúng ta xin nhận.”

Một lão giả râu tóc bạc phơ chống gậy, vừa cười vừa lau nước mắt.

Lưu Hoàng Sơ: “…”

Hắn ta lắc đầu, thở dài: “Đáng tiếc, ta nói thật, không phải đùa.”

Tiếng cười tức khắc tắt ngúm.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt tràn ngập chấn động.

Chuyện này… lại là thật sao?

“Thiên phú tinh thần lực mạnh hơn ngươi? Mạnh hơn bao nhiêu? Chắc cũng chỉ hơn chút xíu thôi đi?” Tiên Đế thiếu niên hồi hộp truy hỏi.

“Mạnh hơn rất rất nhiều, mạnh đến mức ta còn thấy tự ti.” Lưu Hoàng Sơ chua chát nói.

“Xì!” Nghe xong, Tiên Đế thiếu niên hít sâu một hơi.

Phải biết rằng thiên phú tinh thần lực của Lưu Hoàng Sơ năm xưa từng là truyền kỳ bất bại, vậy mà nay lại bị một tiểu bối vượt qua!

“Ta nhớ lúc ngươi chưa thành tiên, tinh thần lực đã đạt tới ba mươi giai rồi phải không? Nếu tiểu tử đó mạnh hơn ngươi, vậy là ba mươi lăm? Hay bốn mươi?” Một người chau mày hỏi.

“Khụ khụ.”

Lưu Hoàng Sơ giơ một ngón tay, vẻ mặt phức tạp: “Một trăm giai.”

Mọi người: “!!!”

Một trăm giai?

Chẳng phải đã sánh ngang với Tiên Vương rồi sao?

“Các ngươi không cần nghi ngờ gì cả, cảnh giới của hắn chỉ ở Độ Kiếp, nhưng thức hải của hắn chứa đựng tinh thần lực được ta cảm ứng chính xác là một trăm giai!” Lưu Hoàng Sơ cười khổ.

Mọi người cảm thấy cổ họng khô khốc, như nghe chuyện hoang đường.

Nếu không phải chính miệng Trận Pháp Thái Thượng thừa nhận, đổi lại là người khác nói ra chắc chắn sẽ bị coi là yêu ngôn, bị vung tay đánh chết ngay tại chỗ!

“Tốt rồi! Côn Luân Giới cứu được rồi! Với thiên phú tinh thần lực đáng sợ như vậy, nếu có thêm trận pháp chi thuật do ngươi truyền dạy, xuất phát điểm đã là Thiên Trận Sư rồi! Với tính cách của ngươi, chắc chắn sẽ tận tâm tận lực truyền thụ hết mình!” Tiên Đế thiếu niên kích động, hai mắt sáng rực.

“Nói rất đúng!” Mọi người vỗ tay đồng tình, ánh mắt như tắm gió xuân.

Lưu Hoàng Sơ: “Vấn đề là… ta chưa dạy cái gì cả.”

“A?”

Mấy ánh mắt không mấy thân thiện lập tức dồn lên người hắn ta như muốn trở mặt ngay tại chỗ.

“Khụ, cái đó... các ngươi nghe ta giải thích, lý do ta không dạy là vì hắn từ chối rồi…” Giọng Lưu Hoàng Sơ càng nói càng nhỏ, trong lòng tràn ngập uất ức.

“Chẳng lẽ ngài không nói với hắn mình là Trận Pháp Sư mạnh nhất Côn Luân Giới? Là Trận Pháp Thái Thượng duy nhất?” Tiên Đế thiếu niên kinh ngạc.

“Ta có tiết lộ thân phận, nhưng hắn từ chối rất dứt khoát! Cuối cùng ta suýt quỳ xuống cầu xin rồi mà người ta vẫn không đoái hoài!” Lưu Hoàng Sơ dang hai tay ra, tỏ vẻ oan ức.

“Còn có chuyện như vậy sao…”

Các vị cường giả Tiên Đế hiện tại đều sững người.

Một vị Trận Pháp Thái Thượng đích thân chủ động truyền thụ trận đạo vậy mà lại bị đối phương từ chối thẳng thừng. Nếu chuyện này lan truyền trong nội bộ Tiên Giới, chắc chắn sẽ gây chấn động to lớn!

Chuyện này chẳng khác nào ông trời cầm bát cơm đuổi theo đút tận miệng, ngươi lại hất tung bát đi, quay lại vả cho mấy cái, mắng lớn: “Cút! Ta không ăn!”

“Ai… Nói chung Vẫn Tiên Đảo thuộc về hắn rồi, cứ để tiểu tử đó tùy ý. Với vận khí nghịch thiên như vậy, người tốt trời độ, không cần quá lo nghĩ.” Lưu Hoàng Sơ lắc đầu, ôm trán thở dài.

“Đáng tiếc là gần đây thông đạo phi thăng ở Côn Luân Giới đã bị kẻ địch phá hoại. Chưa kịp sửa lại nên chúng ta không thể hạ phàm. Nếu không, ta nhất định phải xuống đó xem thử, rốt cuộc là kẻ như thế nào mà đến cả ngươi cũng bất lực.” Tiên Đế thiếu niên đầy hứng thú.

“Nói đến chuyện đó việc thông đạo phi thăng bị phá rõ ràng là địch nhân muốn cắt đứt mọi hỗ trợ từ Tiên Giới, khiến Côn Luân Giới bị cô lập, từ đó dễ dàng thực thi kế hoạch thâm nhập.” Sinh linh đầu rồng thân người nghiêm nghị nói.

“Đúng vậy, lúc trước ta còn lo lắng, nhưng bây giờ…” Lưu Hoàng Sơ nở nụ cười rạng rỡ: “Mặc kệ bọn chúng đi!”