Hắc Oa

Chương 25. Chương 25

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lại những lời như thế, lại đình chỉ, nhưng mà mấy câu nói trúng, gặp chuyện không báo, tự ý hành động là đại kỵ của cảnh sát.

Thành Cương cúi đầu lẩm bẩm:

- Đồn trưởng, chúng tôi vẫn đang bị đình chỉ mà.

- Thế thì càng không đúng, đang bị đình chỉ mà tự ý hành động, sai càng thêm sai. Tiếp tục đình chỉ, viết kiểm điểm, kiểm điểm năm ngày, mai nộp lên bàn tôi.

Giản Trung Thành quát tháo động đình, phát huy hết uy phong của đồn trưởng:

Giản Phàm trừng mắt với Thành Cương, Thành Cương hối hận không thôi, nói thêm một câu, lại viết thêm một bản kiểm điểm, lỗ lớn rồi.

Biểu dương thành quát tháo, tiền thưởng thành kiểm điểm, hai người cúi gằm mặt lén nhìn Giản Trung Thành bộ dạng hung ác, không dám ho he nửa câu. Nếu là Đài Thủy Tiên còn dám cãi, chứ vị đồn trưởng này thì không ai dám. Giản Phàm từ nhỏ đã sợ chú hai lúc này mặt cũng khó đăm đăm, còn Thành Cương càng sợ, vì đồn trưởng ngay trước mặt cậu hắn còn dám mắng hắn.

- Về ngoan ngoãn suy ngẫm lại xem sai ở đâu, vì sao sai? Đào sâu căn nguyên chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa cá nhân, kiểm điểm không tới được sai lầm thì tiếp tục đình chỉ, đi đi.

Giản Trung Thanh xưa nay nói chuyện không biết tới khách khí:

Hai người như hai còn gà trống bại trận, rầu rĩ rời khỏi phòng đồn trưởng, xuống lầu ...

Đài Thủy Tiên không đành lòng:

- Sở trưởng, anh giáo huấn chúng nặng lời quá rồi, dù sao chúng cũng lập công lớn.

Giản Trung Thành lắc đầu:

- Này chỉ đạo viên, sao cô không nhìn rõ, đây mà là công lao à? Huyện, thành phố huy động mấy trăm người lục soát, không tìm được một sợi tóc, để cho hai tên hiệp cảnh nhãi con bắt về, cô bảo bọn họ dấu mặt vào đâu? Chuyện này có thể khen thưởng được sao? Người lập công này nếu là cảnh sát, thế nào cũng là công lao hạng hai, hạng ba. Nhưng là hai hiệp cảnh thì báo lên thế nào? Không phải là làm khó lãnh đạo à? Vả lại hai cái thằng nhãi con này ba ngày không đánh chúng phá cả nhà, phải cảnh cáo chút, cô nói xem, đây có phải chuyện hiệp cảnh làm không? Tôi thấy bọn chúng ở Ô Long Trì Khẩu bỏ chạy tập thể mới là đúng, toàn là bọn trẻ con, chống lại thế nào, chẳng may bề gì, cô bảo chúng ta ăn nói làm sao với cha mẹ người ta?

Đài Thủy Tiên hiểu ra, lời này rất có lý, lại khó xử hỏi:

- Vậy báo cáo phải viết thế nào, cục trưởng Mao hỏi mấy lần rồi, đang sốt ruột thỉnh công cho người tham gia hành động.

- Quy củ cũ, nấu một nồi cơm lớn, cho mỗi người một bát, làm nổi bật tập thể, làm mờ cá nhân, nổi bật công tác tư tưởng của cấp trên, chúng ta làm việc dưới sự lãnh đạo của cấp trên, nên đây là chuyện hiển nhiên. Làm việc tốt, có thành tích là tất nhiên, có công lao là ngẫu nhiên. Bất kể lúc nào cũng không được ỷ công mà kiêu, cô nhắc tới tên hai đứa nó là đủ, chủ thể viết ra sao cô tự xem mà làm.

Giản Trung Thành thuận miệng nói:

Điều này trong dự liệu, xuất thân văn phòng, Đại Thủy Tiên không thể không phục tầm nhìn xa trông rộng của đồn trưởng, có điều vẫn nói đỡ:

- Đồn trưởng, hay đừng đình chỉ chúng nữa, vừa báo công lại vừa đình chỉ, kiểm điểm, có phải là là hơi ...

- Chẹp ... Không phải là tôi đình chỉ chúng, mà là không muốn chúng về đồn khoe khoang, chúng còn tâm tính trẻ con lắm, đồn thổi ra sẽ có nhiều chuyện không hay. Để chúng về nhà, đợi lãnh đạo bên trên định đoạt xong mới về. Cô làm công tác tư tưởng cho chúng, đừng nói linh tinh. Chỗ Thành Cương, cô đi cỗ vũ lẫn cảnh cáo, Giản Phàm thì để tôi.

Đồn trưởng Giản an bài:

- Chiêu này thật cao.

Đài Thủy Tiên vui mừng, nịnh một câu:

- Đồn trưởng, may mà anh hỏa hầu cao, anh vừa đi là cả đồn loạn hết, tôi thực sự không biết phải xử lý ra sao.

Giản Trung Thành chau mày không hài lòng:

- Có gì mà không xử lý được, đặt lãnh đạo lên trên cùng, tập thể lên trên cùng, chuyện gì cũng có thể xử lý. Cô đi làm việc đi, mau mau viết báo cáo.

- Vâng, tôi đi làm ngay.

..... ....

Những lời trong văn phòng đồn trưởng thì Thành Cương và Giản Phàm không nghe thấy, cả hai mặt sưng mày xỉa bỏ đi, còn khiến người ta nản chí hơn lần trước.

Thành Cương than vãn:

- Oa ca, anh hại thảm em rồi, nói gì tới phần thưởng.

Giản Phàm cũng chẳng hiểu ra làm sao, lòng ức lắm, cứ như thể thế giới này chỉ rình rập trút giận lên mình, động chút là sai là bị mắng, sừng cổ lên:

- Mày chẳng nói muốn nửa công lao à, vậy thì ăn chửi cũng phải nhận một nửa, trách cái gì, anh có ý tốt mới gọi mày theo đấy.

- Anh nói sao số chúng ta khổ như thế, chạy cũng sai, không chạy cũng sai, thả kẻ xấu đi là không đúng, bắt kẻ xấu cũng không đúng nốt. Sao chúng ta không đúng được một lần.

Thành Cương khịt mũi, lần này ức suýt khóc tại chỗ:

- Cái cuộc đời chó má này.

- Mày câm mồm lại thì chuyện gì cũng đúng. A, hỏng rồi, xe còn ở trong đồn, hôm nay lỡ chuyện làm ăn rồi ... Chó thật!

Giản Phàm ra tới cửa mới nhớ ra, bỏ Thành Cương lại chạy tới bên cái xe, tim đập thình thịch:

Có hai người chạy tới, dáng vẻ vội vã.

Mẹ chạy trước, cha chạy sau, trước kia mải chơi trong trường quên về nhà là chuyện cơm bữa, cha mẹ đều một trước một sau chạy đi tìm y như vậy.

Tích tắc Giản Phàm cảm xúc trào dâng, nghẹn lời không nói được một câu.

Lại làm cha mẹ lo rồi, mình đúng là đồ vô tích sự mà.

- Tiểu Phàm .. Con có làm sao không? Không bị thương chứ? Cho mẹ xem nào ...

Mai Vũ Vận kéo con trai tới gần, nhìn như nhìn bảo bối từ trên xuống dưới khắp lượt, nhìn mặt, lại xem chân tay có va chạm chỗ nào không, lo lắng viết rõ lên mặt, chỉ thiếu ôm con vào lòng:

- Mẹ, con không sao, còn cùng Thành Cương bắt hai kẻ xấu về.

Chuyện này chắc truyền đi rồi, không dấu diếm được, Giản Phàm mắt cay xè, vẫn rút tay lại, lớn tướng rồi, nếu bị mẹ ôm thì còn vác mặt ra đường sao được:

Thấy con trai vẫn bình thường, chân tay lành lặng, Mai Vũ Vận rơm rớm nước mắt, đột nhiên vung tay tát bốp một cái.

Quan tâm lo lắng chớp mắt biến thành phẫn nộ và vẻ mặt hận sắt không thành thép quen thuốc, giọng lạc đi:

- Cái thằng nhóc thối tha này, đêm hôm khuya khoắt chạy đi bắt kẻ xấu, đó là chuyện cho con làm à? Còn lừa cha mẹ là đi trực, bị đình chỉ mấy ngày rồi sao không nói với trong nhà? Có biết cha mẹ sốt ruột thế nào không? Nghe chú con kể, không còn hồn vía nào nữa ... Tiểu Phàm, con không thể làm trong nhà yên tâm được sao, lớn thế này rồi còn như trẻ con thế? Con không trưởng thành một chút được à?

Một cái tát, sáu cái xỉa vào trán.

Mai Vũ Vận nói câu nào ra câu đó, giọng nói rõ ràng chĩa nghĩa tròn trịa, so với giảng bài còn đặc sắc hơn vài phần. Giản Phàm nín khe cúi gằm mặt, y sớm mất ý chí phản kháng trước mặt mẹ lâu rồi.

Thành Cương thích lắm, gọi cả đám người tới xem, cổng đồn công an, mấy cái đầu lố nhố thò ra nhìn Oa ca bị mẹ mắng. Giản Trung Thật không nhìn thêm được nữa, kéo vợ đi, bảo Giản Phàm mau chóng lái xe về quán.

Hai vợ chồng nhân cơ hội tới gặp Giản Trung Thành, tới khi bị chồng kéo qua cửa, Mai Vũ Vận vẫn tức giận nói suốt.

Giản Phàm cũng giận, tức tới đấm hai tay vào nhau, đầy một bụng uất ức không biết tỏ cùng ai, vừa nổ máy ngẩng đầu lên thấy một đống cái đầu lớn nhỏ nhìn mình, rống lên:

- Nhìn cái gì, xéo đi.

Hai mươi mấy tuổi đầu còn bị mẹ hết đánh rồi mắng, mất hết thể diện rồi.

- Ôi, lớn thế này rồi còn như trẻ con thế?

Một tên dài giọng nói:

Tên khác học theo giọng Mai Vũ Vận:

- Ôi, con không trưởng thành một chút à?

- Ôi cái thằng nhãi thối tha này .

Một đám cảnh sát với hiệp cảnh đứng lố nhố ở đó nhìn, cười lăn lộn, trong số đó không ngờ có Hắc Đản, Thán Chuy vốn là cấp dưới của mình, Thành Cương cũng cười theo. Giản Phàm lửa giận bốc cao ba trượng, nhảy phắt xuống xe, cả đám ào một cái chạy hết, vừa chạy còn vừa cười y.

- A ~~~~~~~~

Giản Phảm ngửa mặt lên trời hét một tiếng dài, cay đắng, uất hận từ trong lòng phát ra khỏi miệng, khiến đám hiệp cảnh nghe thấy chẳng ai bảo ai lặng lẽ biến hết, không dám trêu chọc y nữa.