Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Hừ, ta đã nói rồi, hạng đàn bà này trông cứ như hồ ly tinh, ai cưới phải chắc chắn không có chuyện gì tốt. Ta nghe nói buổi tối cô ta kêu to vui vẻ lắm...”
Mọi người bàn tán xôn xao, mỗi một câu nói đều như một nhát dao, đâm sâu vào lòng phụ nhân, khiến nàng đỏ bừng mặt, thân thể khẽ run rẩy.
Tuy nhiên nàng không hề phản bác hay giải thích, chỉ lặng lẽ băng qua đầu thôn, đi lên núi.
Không biết qua bao lâu, nàng một mình leo lên ngọn núi phía sau, đứng trên đỉnh núi, nhìn ngôi làng nhỏ đang không ngừng bốc khói bếp kia, thần sắc thẫn thờ.
Nàng và trượng phu tình đầu ý hợp, vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ, sau khi lớn lên nàng dứt khoát từ chối nhiều đám dạm hỏi có gia cảnh khá giả, chọn người mình thích.
Vốn tưởng là khởi đầu của hạnh phúc, nào ngờ lại là sự xuất hiện của ác mộng.
Nàng bị con quái vật trong Ngũ Thông miếu kia tùy ý nhục nhã hành hạ, mà người tướng công nàng tự tay chọn lựa kia lại căn bản không dám phản kháng.
Phụ nhân dang rộng hai tay, chuẩn bị nhảy xuống từ vách núi, kết thúc cuộc đời đau khổ này.
Tuy nhiên đúng lúc này, một giọng nói thanh thoát vang lên.
“Từng trải trên trời ba ngàn kiếp, lại ở nhân gian năm trăm năm. Dưới eo kiếm sắc ngang tia chớp, trong lò lửa đan tỏa khói lam.”
Phụ nhân giật mình, nhìn kỹ lại, là một đạo sĩ trẻ tuổi dáng người cao ráo, dung mạo tuấn lãng. Hắn mặc một bộ thanh sắc đạo bào, từ xa thong dong bước tới, rõ ràng là bước đi chậm rãi nhưng lại nhanh chóng tiếp cận.
“Vừa cưỡi hươu trắng qua biển biếc, lại cưỡi trâu xanh vào động tiên. Chút tài mọn này chỉ là trò tiêu khiển, chẳng ai hay biết ta là chân tiên.”
Dứt lời, đạo sĩ trẻ tuổi kia đã tới bên cạnh phụ nhân, bên hông treo đoản kiếm, mắt sáng như sao, tóc dài phiêu dật, tự có một luồng khí chất xuất trần.
Hắn đánh một cái thủ lễ.
“Bần đạo Lý Đạo Huyền, bái kiến cư sĩ.”
Lý Đạo Huyền...
Phụ nhân cảm thấy cái tên này dường như có chút quen thuộc, hình như đã nghe qua ở đâu đó, nỗ lực hồi tưởng nhưng lại không nhớ ra được.
“Kiến quá đạo trưởng, đạo trưởng có phải muốn hỏi đường?”
Nàng tâm địa lương thiện, tuy đã ôm lòng muốn chết nhưng vẫn quyết định giúp đỡ đối phương trước.
Lý Đạo Huyền lắc đầu, đột nhiên nói: “Vị cư sĩ này, trên người ngươi có yêu khí!”
Phụ nhân giật mình, không tự chủ được lùi lại một bước, nhưng lại quên mất nàng vừa vặn đang đứng ở rìa vách núi, chân trượt một cái, thân thể ngã xuống dưới.
Khắc sau, Lý Đạo Huyền hốt nhiên xuất hiện bên cạnh nàng, nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng trở lại chỗ cũ.
Đột nhiên, ánh mắt Lý Đạo Huyền ngưng lại, nhìn chằm chằm vào cổ tay phụ nhân.
Chỉ thấy trên cổ tay vốn dĩ trắng nõn kia, vậy mà lại có từng phiến vảy rắn màu xanh đen!
Ánh mắt của Lý Đạo Huyền làm nàng đau nhói, nàng vội vàng che cánh tay lại, giải thích: “Đạo... đạo trưởng, ta... ta không phải là yêu quái...”
“Ta biết.”
Giọng nói của Lý Đạo Huyền khiến nàng ngẩn ngơ.
“Ngươi chỉ là tiếp xúc quá nhiều với yêu vật, cơ thể bị yêu khí xâm thực phát sinh chút biến hóa. Nếu ta đoán không lầm, những phiến vảy này chắc là vảy rắn nhỉ.”
Thân thể phụ nhân run lên, cúi đầu xuống, dường như nhớ lại một ký ức vô cùng đau đớn nào đó.
Lý Đạo Huyền khẽ thở dài, hắn lấy ra một tấm Lục Đinh Lục Giáp hộ thân phù, đây là tấm phù hắn mới vẽ được mấy ngày nay.
“Âm nữ lục đinh, hộ nhữ kỳ thân, dương nam lục giáp, hộ nhữ kỳ hồn, cấp cấp như luật lệnh!”
Phù triện hóa thành một đạo kim quang, tràn vào trong cơ thể phụ nhân, nàng lập tức cảm thấy trong người sinh ra một luồng hơi ấm, cảm giác âm hàn kia nhanh chóng tiêu tán.
Xắn tay áo lên, nàng kinh hỉ thấy lớp vảy rắn xấu xí bên trên đang mờ dần, cho đến khi biến mất không còn tăm hơi.
Chính vì lớp vảy rắn này mà những ngày qua ngay cả tướng công và mẹ chồng nàng, thậm chí là cả người nhà đẻ của nàng cũng không dám nói chuyện với nàng, hoàn toàn coi nàng như dị loại.
Nàng “pùm” một tiếng quỳ xuống, mắt rưng rưng lệ, nói với Lý Đạo Huyền: “Cảm ơn đạo trưởng!”
Vào lúc này, nàng đâu còn không biết mình đã gặp được một đạo trưởng thực sự có bản lĩnh. Khác với những kẻ giang hồ lừa đảo kia, đối phương là một vị cao nhân thực thụ!
Lại nhớ tới đối phương vừa rồi còn ở đằng xa, kết quả vài bước đã đi tới trước mặt, còn có bài thơ hắn đọc nữa... Tuy nghe không hiểu lắm nhưng luôn cảm thấy có vẻ rất lợi hại.
Lý Đạo Huyền vội vàng đỡ nàng dậy, cười nói: “Ngươi ngay cả chết còn không sợ, lại hà tất phải sợ yêu quái gì chứ?”
Phụ nhân liên tục gật đầu, con người chính là như vậy, chỉ cần có thể nhìn thấy một tia hy vọng thì đều sẽ kiên cường sống tiếp.
Ngay sau đó nàng liền kể lại những gì mình đã trải qua một lượt.
Lý Đạo Huyền khẽ thở dài, nói: “Trước đó bần đạo ở Tiểu Sa thôn đã diệt đầu Bức yêu làm ác kia, nào ngờ còn có một đầu xà yêu gây họa. Thôi được, hôm nay liền trừ ác cho tận gốc vậy!”
Nghe thấy lời này, mắt phụ nhân sáng lên, nàng cuối cùng đã biết mình nghe thấy cái tên Lý Đạo Huyền ở đâu rồi.
“Hóa ra ngài chính là vị thần tiên đã diệt Bức yêu đó, trước đây ta nghe nói về sự tích của ngài, còn đặc biệt tới Tiểu Sa thôn tìm ngài, kết quả nơi đó một người cũng không có...”
Có sự tích chém giết Bức yêu, địa vị của Lý Đạo Huyền trong lòng nàng phi tốc thăng cấp, gần như là một vị sống thần tiên.