Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn vốn là thư sinh lên kinh ứng thí, đi ngang qua Tân Dương huyện, đêm quan sát tinh tú rực rỡ, đột nhiên nảy sinh hứng thú leo núi ngắm trăng, chỉ là không ngờ trời đang nắng đẹp lại đột nhiên đổ mưa lớn.
Còn về việc tại sao lên kinh ứng thí lại mang theo một cô biểu muội kiều diễm, thì đó tự nhiên là vì hành trình cô đơn, ai hiểu thì tự hiểu.
Dưới thần tượng, trong cổ miếu.
Bàn tay thư sinh bắt đầu dần dần không thành thật...
Ngay khi hai người đang như keo như sơn, đám hộ vệ ngoài miếu đột nhiên có một trận xôn xao, thư sinh nhíu mày, nói: “Có chuyện gì vậy?”
Hắn đứng dậy, ném cái lư hương đặt trước thần tượng sang một bên, sau đó lật đổ cái bàn, che đi cảnh xuân vừa lộ ra của biểu muội.
Lúc này thủ lĩnh thị vệ mới dám vào, quỳ xuống nói: “Thiếu gia, là một con bạch hồ bị thương.”
Thư sinh trong lòng có chút tức giận, chuyện nhỏ nhặt này cũng dám tới quấy rầy hứng thú của hắn?
Hắn vừa định quở trách vài câu, lại nghe thấy biểu muội hưng phấn nói: “Bạch hồ? Mau cho muội xem!”
Thư sinh xua tay, thủ lĩnh thị vệ vội vàng đi ra, một lát sau bế một con bạch hồ đi vào.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy bạch hồ, mắt thiếu nữ liền sáng lên, ngay cả thư sinh cũng không nhịn được liên tục liếc nhìn.
Thật là một con bạch hồ xinh đẹp!
Dáng người thon gầy cân đối, lông trắng như tuyết, vương những giọt nước, run rẩy bần bật, trong đôi mắt to màu xanh đầy vẻ khẩn cầu.
Điều thu hút sự chú ý nhất là trên chân sau của nó cắm một con dao găm, máu tươi đang không ngừng rơi xuống.
Thiếu nữ nhìn mà lòng đau như cắt, nàng cũng không chê bẩn, vội vàng ôm bạch hồ vào lòng, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.
Chỉ là nàng không thấy được, khi bạch hồ nhìn thấy cái lư hương bị đánh đổ trên mặt đất, trong mắt lóe lên một tia oán độc.
Thư sinh rất có hứng thú với thanh cổ kiếm trên chân nó, xuất thân từ danh môn thế gia như hắn, liếc mắt một cái đã nhận ra thanh kiếm này không tầm thường, e rằng là đồ vật có niên đại.
“Mau, rút kiếm ra cho nó, đúng rồi, cẩn thận đừng làm nó bị thương.”
Dưới mệnh lệnh của thư sinh, thủ lĩnh thị vệ cẩn thận rút thanh cổ kiếm ra, còn bôi cho bạch hồ một lớp kim sang dược.
Chỉ là mọi người đều không chú ý tới, vào khoảnh khắc thanh kiếm được rút ra, trong mắt bạch hồ lộ ra một tia hưng phấn, khẽ thè ra đầu lưỡi chẻ đôi.
Thư sinh lau sạch thanh kiếm, dưới ánh nến, nhìn những vân văn mịn như vảy cá bên trên, trong mắt càng thêm hưng phấn.
“Ha ha, bản thiếu gia thật là được thượng thiên ưu ái, thanh kiếm này cực kỳ có khả năng là Ngư Trường cổ kiếm trong mười đại danh kiếm thời Xuân Thu!”
“Nghe nói bệ hạ thích nhất là bảo kiếm và lương câu, đợi ta tới Trường An sẽ đem thanh kiếm này hiến cho bệ hạ, cũng coi như là bạch hồ hiến tường thụy rồi!”
Tuy nhiên ngay khi hắn đang vẻ mặt hưng phấn, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Các hạ lấy kiếm của ta đi hiến cho Trinh Quán hoàng đế, e là có chút quá mức vô sỉ rồi nhỉ?”
Thư sinh giật mình, nghiêm giọng quát: “Là ai?”
Khắc sau, một bóng người mặc thanh bào xuất hiện trong mưa, tóc dài xõa tung, đạo bào ướt đẫm, trông có vài phần chật vật nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng rực.
Các thị vệ lập tức chắn trước mặt đạo sĩ đó, không cho tiếp cận.
Lý Đạo Huyền nhìn đám thị vệ trước mắt, lại nhìn thanh Ngư Trường kiếm trong tay thư sinh, bình thản nói: “Tại hạ Lý Đạo Huyền, người phương ngoại, thanh kiếm này là vật ta dùng để hàng yêu, xin các hạ vật quy nguyên chủ.”
Thư sinh cười lạnh một tiếng, đứng trong miếu nhìn chằm chằm Lý Đạo Huyền đang bị ướt như chuột lột, khinh bỉ nói: “Hoang đường, ngươi nói là của ngươi thì là của ngươi sao? Có bằng chứng gì không?”
Lý Đạo Huyền vừa định nói chuyện.
Thư sinh lại lớn tiếng hỏi: “Tiểu đạo sĩ, ta hỏi ngươi, ngươi nói thanh kiếm này là vật ngươi dùng để hàng yêu, vậy ngươi hàng là yêu gì?”
“Xà yêu.”
Dứt lời, tất cả thị vệ đều cười rộ lên, trong mắt thư sinh càng lộ ra một vẻ khinh miệt.
Lý Đạo Huyền nhíu mày, không biết tại sao họ lại như vậy.
Lúc này, thiếu nữ đang ôm bạch hồ, chỉ vào Lý Đạo Huyền tức giận nói: “Ngươi tên tiểu đạo sĩ này thật biết nói khoác, còn xà yêu, đây rõ ràng là một con bạch hồ nhỏ đáng yêu!”
Ánh mắt Lý Đạo Huyền ngưng lại, đối thị với bạch hồ từ xa.
Chỉ một ánh nhìn, Lý Đạo Huyền liền xác định nó không phải bạch hồ, mà là đầu xà yêu kia, bởi vì trong mắt nó rõ ràng lộ ra một tia trêu chọc và thù hận.
Con xà yêu này không chỉ đầu mọc long giác, mà còn biết cả thuật biến hóa!
Vào khoảnh khắc này, Lý Đạo Huyền đột nhiên cảm thấy con xà yêu này e rằng lai lịch không đơn giản, lại liên tưởng tới lúc trước khi định giết nó, trời đang nắng đẹp đột nhiên đổ mưa lớn, dường như ngay cả ông trời cũng đang giúp nó thoát khốn.
Hơn nữa nó chạy tới Ngũ Thông miếu, vừa vặn gặp được một nhóm người, khiến nó có thể biến thành bạch hồ, giả vờ đáng thương tìm kiếm sự che chở.
Con xà yêu này... e là có chút khí vận trên người.
Thư sinh nói với Lý Đạo Huyền: “Tiểu đạo sĩ, trong miếu này có nữ quyến, không tiện cho người khác vào nữa, ngươi mau đi đi, nếu không...”
Hắn giơ tay lên, đám thị vệ lập tức rút đao kiếm bên hông ra, nhất thời hàn mang lấp loáng, tiếng keng keng không dứt.
Lý Đạo Huyền nhìn những thanh đao kiếm trước mắt, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Bầu không khí nháy mắt trở nên giương cung bạt kiếm.
Mưa lớn xối xả, làm tuột trâm gỗ của Lý Đạo Huyền, làm ướt tóc dài, từng giọt từng giọt rơi xuống đất theo cằm hắn.
Lâu sau, một đạo lôi quang xẹt qua, soi sáng đôi mắt lạnh lùng như kiếm của hắn.
Ánh mắt đó khiến thư sinh trong lòng lạnh lẽo.
“Đó không phải là bạch hồ, mà là do một đầu xà yêu biến thành, nếu ngươi không nghe khuyên bảo, vậy bần đạo cáo từ.”
Nói xong Lý Đạo Huyền xoay người, chậm rãi rời khỏi tầm mắt của mọi người.
Đám thị vệ lúc này mới thu đao kiếm lại.
“Xì, đồ hèn!”
“Vốn dĩ thời tiết chết tiệt này đã làm lão tử bực mình rồi, đang định tìm người trút giận đây, kết quả hắn lại chạy mất?”
“Hắc hắc, chỉ là một tên giang hồ lừa đảo mà thôi, còn xà yêu? Thật là cười chết người ta rồi!”
Đám thị vệ không thèm để ý tới đạo sĩ trẻ tuổi vừa rồi, bàn tán xôn xao.
Thiếu nữ ôm bạch hồ, phẫn nộ nói: “Nói không chừng chính là tên tiểu đạo sĩ đó đã làm Tuyết Hoa bị thương, muốn dùng lông của nó để đổi lấy bạc, thật là táng tận lương tâm, không biết xấu hổ!”
“Tuyết Hoa?”
Thiếu nữ ôm bạch hồ, nói với thư sinh: “Đúng vậy, đây là cái tên muội vừa đặt cho nó, có hay không?”
“Khá lắm, lông nó trắng như tuyết, cái tên này rất hình tượng.”
Bạch hồ híp đôi mắt lại.
Thư sinh cũng cười theo, chỉ là không biết có phải ảo giác hay không, hắn luôn cảm thấy con bạch hồ này nhìn biểu muội bằng ánh mắt có chút dâm tà...