Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thời tiết ngày càng trở lạnh, sắc thu dần phai nhạt, luồng không khí lạnh của mùa đông đang càn quét khắp phương Bắc.
Lam Tinh, Lâm Bình Thị, biệt thự Cảnh Giang Nhất Hào.
Dưới tầng hầm ngầm, Tô Kiệt di chuyển bước chân nhanh như gió, đang luyện tập một bộ quyền pháp. Khi nắm đấm vung ra, loáng thoáng có tiếng hổ gầm báo rống vang lên giữa các khớp xương.
Bịch!
Tô Kiệt chợt tung một cú đấm, nện thẳng vào một hình nhân bằng gỗ cứng cáp.
Lực đạo mạnh mẽ lập tức hất văng hình nhân gỗ xa vài mét, phần ngực liên tục nứt toác, tựa như bị búa tạ giáng xuống. Linh lực và khí huyết trên người Tô Kiệt cũng không ngừng thăng hoa trong quá trình rèn luyện.
Nắm chặt bàn tay, Tô Kiệt hít sâu một hơi rồi thở hắt ra. Một luồng khí trắng bắn ra như mũi tên xa vài mét mới tan biến.
“Sức mạnh hiện tại của ta, chắc đã sánh ngang với trâu mộng rồi nhỉ.”
Tô Kiệt thầm đoán trong lòng. Không có máy đo lực chính xác, nhưng tóm lại người bình thường mà ăn trọn một đấm dốc toàn lực của Tô Kiệt thì cơ bản là không thể sống sót.
Sau một hồi vận động rèn luyện, Tô Kiệt tự nhủ: “Mất bảy ngày, môn Hổ Khiếu Quyền mua từ chợ đen này cũng khá ra phết. Như vậy cũng coi như có chút khả năng cận chiến, thật không dễ dàng gì!”
Thứ Tô Kiệt luyện tập là một loại võ học nhục thân của Thiên Nguyên Thế Giới, đa phần là do các cao thủ võ lâm trong dân gian rèn luyện, tiềm năng có hạn. Tô Kiệt đã bỏ ra mười khối Huyết Tủy Tinh để mua về.
Bởi vì cổ sư đa phần không giỏi cận chiến, Bách Độc Luyện Cổ Chân Kinh mà Tô Kiệt tu luyện cũng không mấy cường hóa cơ thể. So với những năng lực quỷ dị như cổ trùng, cận chiến là phương thức tấn công yếu nhất của Tô Kiệt. Hắn muốn miễn cưỡng bù đắp nhược điểm này của mình.
Tss tss!
Thiên Thủ Ngô Công lại béo lên một vòng thấy Tô Kiệt kết thúc bài tập, lập tức bò tới cọ cọ vào ống quần hắn một cách thân mật, tò mò ngó nghiêng xung quanh.
“Nhìn xem, chủ nhân nhà ngươi đã nỗ lực như vậy rồi, ngươi cũng cố lên, mau chóng bước vào lần linh luyện thứ hai đi.”
Tô Kiệt gõ gõ lên đầu Thiên Thủ Ngô Công. Tên nhóc này mỗi ngày ở Lam Tinh đều được hầu hạ ăn ngon uống say, thể hình đã tiếp tục phát triển lên tới một mét tám.
Hơn nữa, Tô Kiệt có thể cảm nhận được, Thiên Thủ Ngô Công sắp sửa lột xác lần nữa. Có thể là mười ngày, cũng có thể là hai mươi ngày, đến lúc đó nó sẽ lại phát triển biến thái, trở thành cổ trùng hạ phẩm nhị luyện.
Hai chiếc râu của Thiên Thủ Ngô Công không ngừng cọ vào cổ Tô Kiệt, cái miệng dữ tợn há thật to, chỉ thiếu điều dán lên trán cái meme ‘đói đói, cơm cơm’ nữa thôi.
“Nhanh hết vậy sao, hôm nay ta đã bảo lão Trần bên kia chở tới tám vạn con bọ cạp rồi mà.”
Tô Kiệt sửng sốt, quay đầu nhìn lại. Quả nhiên mấy thùng nuôi bọ cạp đều đã bị ăn sạch sành sanh. Tính theo giá một con bọ cạp khoảng một tệ, tên nhóc này hôm nay đã ngốn đứt tám vạn tệ, vậy mà vẫn chưa no.
“Đợi một lát, ta bảo người mang đồ ăn tới.”
Tô Kiệt đẩy đầu Thiên Thủ Ngô Công sang một bên, cầm điện thoại gọi cho Trần Diệu Quang.
“Lão Trần, ông cùng mấy công nhân chuẩn bị một chút, giao thêm hai vạn con bọ cạp đến nhà kho bên này nhé.”
“Vâng, tôi chuẩn bị ngay đây. Nhưng Tô tổng à, lượng bọ cạp tồn kho trong trang trại không còn nhiều nữa. Cứ theo tốc độ tiêu thụ này, chúng ta không cung cấp đủ cho kênh tiêu thụ bên ngài đâu.”
Giọng nói của Trần Diệu Quang vang lên. Dạo gần đây trang trại chuyển nguy thành an khiến ông rất vui, nhưng tiêu thụ quá nhiều, sản lượng không theo kịp, lại bắt đầu khiến ông đau đầu.
“Hiện tại tồn kho còn bao nhiêu?”
Tô Kiệt không hề bất ngờ về điều này, dù sao khẩu vị ngày càng lớn của Thiên Thủ Ngô Công hắn là người rõ nhất.
“Chỉ còn khoảng 24 vạn con bọ cạp. Theo mức tiêu thụ bên Tô tổng, cũng chỉ cầm cự được hai ngày thôi.”
“Vậy sao! Lão Trần, ta nhớ ông từng nói mình làm trong ngành chăn nuôi côn trùng này mấy chục năm rồi đúng không? Vậy chắc ông biết không ít trang trại chăn nuôi liên quan. Giúp ta gọi điện cho họ, thu mua bọ cạp, nhện, rết, rắn độc và các loại côn trùng có độc khác từ các trang trại khác, giá cả ông cứ đi đàm phán.”
“Tô tổng, tôi đúng là quen biết không ít người, nhưng chúng ta định mua bao nhiêu thì vừa?”
“Trong phạm vi nguồn vốn ngàn vạn, mua không giới hạn. Vượt quá ngàn vạn thì báo cáo lại cho ta.”
“Hít, nhiều vậy sao, tôi hiểu rồi thưa ông chủ.”
Trần Diệu Quang bị sự hào phóng của Tô Kiệt làm cho chấn động. Kiểu vung tay một cái là ném ra ngàn vạn để mua côn trùng độc thế này, không biết công việc làm ăn của Tô tổng rốt cuộc lớn đến mức nào.
Cúp điện thoại, Tô Kiệt lại không còn vẻ nhẹ nhàng như lúc nãy. Nhìn số dư tài khoản ngân hàng hiển thị trên điện thoại, trừ đi một ngàn vạn tiền vốn chuẩn bị đưa cho Trần Diệu Quang mua côn trùng độc, số tiền Tô Kiệt có thể động đến hiện tại chỉ còn vỏn vẹn một trăm vạn.
Một trăm vạn tuy nhiều, nhưng đối mặt với cái dạ dày ngày càng lớn của Thiên Thủ Ngô Công, chắc chắn vẫn là không đủ.
“Vừa hay tích cóp được một lô gỗ tốt, tìm người bán đi để thu hồi chút vốn về vậy.”
May mà Tô Kiệt có kênh kiếm tiền ổn định, nếu không thì thật sự không nuôi nổi cái dạ dày ngày càng lớn của Thiên Thủ Ngô Công.
Ngón tay lướt trên danh bạ, Tô Kiệt gửi một tin nhắn cho Trần Diệu Quang, sau đó bước ra khỏi tầng hầm.
“Tô tổng, cơm nước đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Có người hầu bước tới nhắc nhở.
“Được, ta biết rồi.”
Tô Kiệt gật đầu. Tại Cảnh Giang Nhất Hào hiện tại, Tô Kiệt đã thuê khá nhiều người hầu, đầu bếp, người làm vườn để dọn dẹp căn nhà lớn này, đáp ứng cuộc sống thoải mái của bản thân.
Tuy nhiên, tầng hầm ngầm là khu vực độc quyền của Tô Kiệt, Thiên Thủ Ngô Công được đặt ở trong đó, ngoại trừ Tô Kiệt thì không ai được phép bước vào.
Ăn xong bữa cơm, Tô Kiệt lái chiếc BMW, một mình chạy đến Trung tâm kho vận Nam Kiều.
Vẫn là địa điểm cũ, vẫn là những nhân sự cũ, Lương Liên Quân lại dẫn theo một nhóm nhân viên của Lãnh Bách Hợp xuất hiện tại đây.
Nhận được điện thoại của Tô Kiệt, nghe nói lần này có hàng hóa nặng ký hơn, gã không dám chậm trễ nửa phút, vội vàng dẫn theo nhân lực lái xe chạy tới.
Ai bảo lần trước Tô Kiệt để lại ấn tượng quá sâu sắc cho gã. Lô gỗ cực phẩm trị giá hơn sáu ngàn vạn bán cho Lãnh Bách Hợp của bọn họ, sau khi chế tác thành đồ nội thất cao cấp bán ra đã nhận được vô số lời khen ngợi. Điều này cũng khiến Lương Liên Quân càng thêm coi trọng lần giao dịch này với Tô Kiệt.
“Tô tiên sinh, haha, lâu rồi không gặp, đa tạ ngài lại đến chiếu cố việc làm ăn của chúng tôi.”
Trước cửa nhà kho, Lương Liên Quân nhìn thấy Tô Kiệt, vội vàng bước nhanh tới, vô cùng nhiệt tình nắm lấy tay hắn.
“Chiếu cố gì chứ, lần trước hợp tác vui vẻ như vậy, lần này có nguyên liệu tốt, đương nhiên ta phải nghĩ đến Lãnh Bách Hợp các anh đầu tiên rồi!”
Tô Kiệt cũng đáp lại bằng một nụ cười. Đối với vị đại thiện nhân mang tiền đến cho mình, hắn vẫn vô cùng kiên nhẫn.
“Biết Giám đốc Lương đang nóng lòng xem hàng, ta sẽ không hàn huyên với anh nữa. Vào xem những món đồ tốt ta chuẩn bị cho các anh đi.”
Đẩy cửa nhà kho ra, Tô Kiệt dẫn nhóm người của Lãnh Bách Hợp bước vào, chỉ vào hàng chục thân cây quý hiếm chất đống giữa nhà kho, nói: “Xem đi, mối làm ăn lớn mà ta nói chính là những thứ này.”
“Vãi… Vãi chưởng…”
Nhìn theo ánh mắt của Tô Kiệt, Lương Liên Quân suýt chút nữa rớt cằm.
“Tiểu Diệp Tử Đàn… Thật không thể tin nổi, nhiều Tiểu Diệp Tử Đàn cực phẩm như vậy, thế mà lại có thể nhìn thấy cùng một lúc.”
Lương Liên Quân lao thẳng tới, miệng vừa lẩm bẩm, vừa vuốt ve từng thân cây ít nhất cũng phải hàng trăm năm tuổi, chất lượng siêu cao.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào ngành gỗ, gã nhìn thấy nhiều nguyên liệu cây quý hiếm được đặt cùng nhau đến vậy. Thật sự là quá mức chấn động lòng người.
“Giám đốc Lương, đừng chỉ mải kích động, trước tiên hãy định giá cho lô hàng này đi. Lát nữa các anh mua hết đống gỗ này về, có thể mang về công ty ngày ngày ngắm nghía.”
Tô Kiệt đứng bên cạnh mỉm cười. Những súc gỗ cực phẩm mà Lương Liên Quân coi như báu vật, thực chất chỉ là những loại cây bình thường có thể thấy ở bất cứ đâu trong Thiên Nguyên Thế Giới.
Chỉ có thể nói, sự khác biệt giữa hai thế giới đã giúp một kẻ buôn lậu như Tô Kiệt dễ dàng thực hiện thao tác mua rẻ bán đắt.
“Được được, thợ đâu mau mang dụng cụ tới đây.”
Lương Liên Quân cũng nhận ra mình hơi thất hố, vội vàng thu liễm lại biểu cảm.
Tiếng cưa máy cắt gỗ vang lên trong nhà kho. Bởi vì lần này Tô Kiệt chuẩn bị hàng chục thân cây, việc đánh giá chất lượng, cân đo, tính toán giá trị mất nhiều thời gian hơn một chút. Phải mất trọn gần hai tiếng đồng hồ mới đo lường xong toàn bộ lô gỗ này.