Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Kiếm tiền?”
Khâu Lão Đạo lộ ra vẻ mặt như thể ngươi đang lừa trẻ con, khinh thường nói: “Ngươi tưởng ta không biết khôi lỗi thuật chắc, nghiên cứu cái thứ này tốn tiền nhất. Bản thân Bành Đàm An đã nợ nần chồng chất, lão còn nợ ta ba vạn linh thạch chưa trả kìa, lão chết rồi thì coi như xong, tiền của ta chẳng biết tìm ai mà đòi lại.”
Mấy vị trưởng lão xung quanh cũng không nhịn được cười, cảm thán sự viển vông của Tô Kiệt.
“Tô đạo hữu, hiện tại ngươi chưa nghiên cứu khôi lỗi thuật nên chưa biết, thuật pháp này làm lên cực kỳ đốt tiền. Muốn thúc động khôi lỗi chiến đấu, khôi lỗi phẩm cấp tốt một chút đều dùng thượng phẩm linh thạch để làm nguồn động lực.
Bản thân ngươi thử nghĩ xem, chỉ riêng một viên thượng phẩm linh thạch đã trị giá hàng ngàn hạ phẩm linh thạch, chưa kể các loại linh tài trân quý khác.
Gỗ phải dùng các loại linh thụ, những loại linh mộc này truyền dẫn năng lượng tốt nhất, kết hợp với các loại thần khoáng hỗn hợp chế tạo, một trận đại chiến trôi qua, nếu khôi lỗi hư hỏng nhiều, có khi đền đến cái quần lót cũng chẳng còn.”
“Trưởng lão Bành Đàm An lúc sinh tiền thường xuyên phiền não vì tiền bạc, rất nhiều trưởng lão đều bị lão mượn tiền, chính là vì nghiên cứu khôi lỗi thuật quá tốn tiền.”
“Ở Quỷ Lĩnh Cung, đợi ngươi nghiên cứu khôi lỗi thuật sẽ hiểu, vẫn là luyện cổ có lợi nhất.”
Những trưởng lão này mở lời khuyên Tô Kiệt đừng nghĩ quá nhiều, nếu nghiên cứu khôi lỗi thuật có thể kiếm tiền, thì mạch khôi lỗi thuật đã không đến mức không ai đoái hoài tới ở Quỷ Lĩnh Cung, chỉ có cực ít đệ tử đi theo trưởng lão Bành Đàm An học tập.
“Sau này ta sẽ tạo ra thành tích cho mọi người xem, sư phụ, cái đó...”
Tô Kiệt nhìn sư phụ nhà mình, có chút ngại ngùng xoa xoa tay.
“Ngươi còn chưa nghiên cứu khôi lỗi thuật mà, giờ đã muốn mượn tiền ta?”
Khâu Lão Đạo bắt đầu trợn mắt quát tháo, nếu đổi lại là người khác, e rằng đã sớm bị dọa đến mức run rẩy toàn thân.
Tô Kiệt hai tay buông xuôi, nói: “Sư phụ, dù sao đệ tử cũng là đệ tử của ngài, ngài xem đệ tử bây giờ nghèo thế này, ngài hỗ trợ đệ tử một phần linh tài đi. Đệ tử không cần tiền của ngài, chỉ là Khôi Lỗi Đường này khởi đầu quá gian nan, ngài cũng không muốn đệ tử vì nghiên cứu khôi lỗi thuật mà phải lưu lạc đầu đường xó chợ chứ, như vậy có tổn hại đến uy danh của ngài.”
“Cái thằng nhóc này, ta thấy ngươi cái khác không học được, chứ cái khả năng mượn tiền giống Bành Đàm An thì học được mười phần mười.”
Khâu Lão Đạo không làm gì được Tô Kiệt, miệng thì nói nghiêm khắc, cuối cùng cũng nới lỏng miệng.
“Luyện Khí Điện chúng ta có thể dùng giá nội bộ cho Khôi Lỗi Đường mượn một phần linh tài. Lưu ý, đây là mượn, sau này phải trả. Hiện tại tông môn đang ở thời điểm mấu chốt của chiến tranh, bất kỳ linh tài nào cũng có thể dùng để chế tác pháp khí, không thể mang ra cho ngươi lãng phí được.”
“Cảm ơn sư phụ, có lời này của ngài là đủ rồi, những linh tài này đệ tử nhất định sẽ vật tận kỳ dụng.”
Trên mặt Tô Kiệt lộ ra nụ cười, có một sư phụ làm chỗ dựa đúng là tốt, trong Quỷ Lĩnh Cung rất nhiều việc có thể đi đường tắt.
Nếu không, cho dù Tô Kiệt muốn tự mình bỏ linh thạch ra mua, vì lý do chiến tranh tông môn, các thương đạo bên ngoài cơ bản đã bị cắt đứt, giá các loại linh tài đã tăng lên mức cực kỳ khủng khiếp.
Ngay cả Quỷ Lĩnh Cung, linh tài cũng đều dựa vào dự trữ chiến lược từ trước tới nay chống đỡ, chuyên môn dùng để chế tác các loại pháp khí và pháp trận.
Tô Kiệt dù có gia sản hơn mười vạn linh thạch, thực sự muốn đi mua một lô linh tài trân quý, nếu tính theo giá bên ngoài cũng chẳng mua được bao nhiêu.
Hơn nữa hơn mười vạn linh thạch này, Tô Kiệt còn cần dùng cho việc tu luyện của bản thân và các mục đích khác.
Khâu Lão Đạo lắc đầu, lão coi trọng Tô Kiệt chủ yếu vì Tô Kiệt là Tiên Miêu trăm năm khó gặp của Quỷ Lĩnh Cung, đó cũng là lý do lão sẵn lòng giúp đỡ Tô Kiệt như vậy.
Đổi lại là Bùi Hải Băng trước đây, sớm đã bị đuổi đi thật xa rồi, Tô Kiệt là ngôi sao tiền đồ mà ngay cả tông chủ cũng sẽ tới lôi kéo lấy lòng, không phải đệ tử bình thường có thể so sánh.
Sau khi nhận được thư ký lệnh và con dấu của Khâu Lão Đạo, Tô Kiệt rời khỏi phủ đệ, đi thẳng tới Luyện Khí Điện.
“Tô trưởng lão...”
Một tên quản sự trước cửa nhìn thấy Tô Kiệt, lập tức treo nụ cười nịnh nọt nghênh đón.
Chuyện Tô Kiệt tấn thăng Bí Tàng Cảnh hiện nay đã truyền khắp Quỷ Lĩnh Cung, ngoại trừ những đệ tử còn đang chinh chiến trong rừng rậm bên ngoài, trong Quỷ Lĩnh Cung không ai không biết, không ai không hay.
“Gọi ta là Tô đường chủ, hiện tại ta là Đường chủ Khôi Lỗi Đường rồi.”
Tô Kiệt mỉm cười lấy ra bức thư của Khâu Lão Đạo, sau đó mở lời: “Ta tới đây lấy một ít linh tài, đây là thư của Phó điện chủ các ngươi.”
Sau khi xem qua, tên quản sự này có chút bất ngờ, nhưng con dấu bên trên không sai, hắn vẫn gật đầu nói: “Tô đường chủ xin chờ một lát, ta sai người đi kiểm kê một chút, lập tức sẽ mang linh tài tới.”
Nửa giờ sau, Tô Kiệt đã nhận được một lượng lớn linh tài.
Số lượng và giá trị của những linh tài này, ngay cả giá nội bộ cũng lên tới bảy tám vạn linh thạch, nếu đổi thành giá chợ đen bên ngoài thì còn có thể tăng vọt lên tận trời.
Tô Kiệt thông qua việc “quẹt thẻ mặt” của Khâu Lão Đạo, đã thành công lấy được quyền sử dụng số linh tài này.
Tất nhiên, cái này là cần phải trả.
Làm xong tất cả những việc này, Tô Kiệt vốn định đi thẳng tới Khôi Lỗi Đường, nhưng lúc này mới phát hiện mình không biết đường.
“Tô sư đệ, không đúng, nên gọi ngươi là Tô trưởng lão rồi.”
Cũng đúng lúc này, một giọng cười kiều mị vang lên, mang theo từng tia ý vị mê hoặc.
Tô Kiệt quay đầu lại, liền nhìn thấy một bóng dáng đình đình ngọc lập, trường váy màu vàng nhạt lướt nhẹ qua làn da mịn màng như ngọc, mái tóc như mây bay nhẹ theo gió, một khuôn mặt thanh lệ tuyệt luân, mắt như nước thu sóng sánh, mày như núi xa ngậm thúy, tà áo lụa mỏng lướt nhẹ, bên trong làn da trắng như tuyết thoắt ẩn thoắt hiện, phối hợp với thần thái muốn nói lại thôi, khiến người ta nảy sinh vô hạn tưởng tượng.
Nữ tử này chính là sư tỷ của Tô Kiệt, Du Văn Nhàn, vị sư tỷ đã lâu không gặp này đang đứng bên ngoài Luyện Khí Điện, nàng dường như cũng tới đây để mua pháp khí.
“Du sư tỷ, thật trùng hợp nha!”
Tô Kiệt không ngờ lại gặp Du Văn Nhàn ở đây, người phụ nữ này trước đây Tô Kiệt luôn không dám tùy tiện trêu chọc, nhưng lúc này đã khác lúc xưa, hiện tại Tô Kiệt nhìn lại đối phương, đã không còn tư thế cẩn thận dè dặt như trước.
“Ngươi gọi ta là sư tỷ thì ta không dám nhận đâu, ngươi bây giờ đã là trưởng lão tôn quý, bị người khác nghe thấy thì không hay.”
“Du sư tỷ nói đùa rồi, chúng ta dù sao cũng quen biết một thời gian, làm sư tỷ đệ mấy năm trời, nếu ta vừa mới tấn thăng Bí Tàng Cảnh đã đổi giọng, người khác còn nói ta quên gốc gác đấy.”
Tô Kiệt cười híp mắt nói, đồng thời cảm ứng một chút khí cơ của Du Văn Nhàn.
Người phụ nữ này dường như phát hiện ra điều đó, không hề giấu giếm, cố ý lộ ra linh khí trong cơ thể, là cảnh giới viên mãn Uẩn Linh Cảnh tầng mười.
Du Văn Nhàn đôi mày cong cong, nói: “Tô sư đệ, vậy ta mạo muội rồi, nói ra thì sư tỷ ta đã tụt hậu so với ngươi không ít rồi nhỉ, ngươi xem hiện tại ta mới là Uẩn Linh Cảnh tầng mười, ngươi đã sớm sau mà vượt trước tấn thăng Bí Tàng Cảnh, so sánh ra thì là sư tỷ ta lười biếng quá nhiều rồi!”
“Ta quan sát khí cơ của sư tỷ, đã viên mãn như ý, ẩn chứa cơ hội phá cảnh, tưởng chừng đột phá chỉ trong vài ngày tới thôi.”
Tô Kiệt mở lời, hắn không phải tâng bốc, khí cơ trên người Du Văn Nhàn thực sự cực kỳ viên mãn, thấu ra ánh sáng tự nhiên và nhu hòa, cảm giác có thể phá cảnh bất cứ lúc nào.
“Vậy thì mượn lời chúc của Tô sư đệ, nếu sư tỷ thực sự đột phá, nhất định sẽ chiêu đãi ngươi thật tốt.”
Du Văn Nhàn mím môi cười kiều mị liên hồi, ánh mắt đầy vẻ quyến rũ mê người, bộ ngực cao vút rung động theo tiếng cười lớn, khiến người ta tâm thần xao động.
“Ha ha, chiêu đãi thì thôi đi, Du sư tỷ có thể đột phá thì có thể làm lớn mạnh sức mạnh của mạch chúng ta, ta vui mừng còn không kịp nữa là.”
Tô Kiệt sẽ không thực sự leo lên giường mềm của Du Văn Nhàn, đối mặt với cái gọi là chiêu đãi liền trực tiếp từ chối.
Người phụ nữ này từ trước tới nay vô cùng bí ẩn, trước đây có thể khiến một đám đệ tử nội môn sợ hãi, tuyệt đối không chỉ dựa vào Tử Mẫu Tình Cổ để khống chế người khác, mà phần lớn đến từ thực lực.
Tô Kiệt vẫn chưa thấy bản mệnh cổ trùng của đối phương, cũng chưa nghe ai nhắc tới, điều này đủ để chứng minh nhiều việc.
Đó chính là những người từng thấy bản mệnh cổ trùng của nàng hiện giờ đều đã chết, người chết tự nhiên sẽ không tiết lộ bí mật.
Cho nên dù Tô Kiệt tấn thăng Bí Tàng Cảnh, cũng sẽ không xem thường người phụ nữ này.
“Du sư tỷ, ta bên này còn có chút việc, xin đi trước một bước.”
Tô Kiệt nhún vai, nhường lối, xoay người rời khỏi nơi này.
Du Văn Nhàn đứng dưới bóng râm bên rìa Luyện Khí Điện, nhìn bóng lưng Tô Kiệt rời đi, nụ cười trên mặt dần thu lại, khẽ tự nhủ: “Khí tức của Thánh Liên, trên người hắn chẳng lẽ còn có hạt sen? Không thể nào, hắn đã lấy được bản thể của Thánh Liên?”
Ánh mắt trở nên nguy hiểm, Du Văn Nhàn siết chặt nắm tay.
Năm đó Cửu Phẩm Thánh Liên bị đánh nát trong trận đại chiến giữa Quỷ Lĩnh Cung và các tông môn chính đạo, thứ bị vỡ chỉ là nụ hoa sen và hạt sen.
Bản thể Cửu Phẩm Thánh Liên thực sự không phải Bí Tàng Cảnh và Đạo Đài Cảnh có thể đánh nát, hiện tại không biết rơi vào tay ai.
“Tô sư đệ, bản thân cái danh Tiên Miêu này của ngươi đã khiến ta rung động rồi, giờ còn có Thánh Liên này, tỷ tỷ càng thưởng thức ngươi hơn rồi đấy.”
Du Văn Nhàn đi về phòng khuê của mình, đứng trước một tấm gương, cắn nát đầu ngón tay, nhỏ máu lên đó.
Quá nửa phút, phía bên kia gương xuất hiện từng đạo cảnh sắc, dường như đang bay qua ngàn núi vạn sông, cuối cùng tiến vào một suối nước nóng trong rừng đào bí ẩn.
Trong gương vang lên tiếng cười như chuông bạc và tiếng thở dốc kiều mị, trong hồ suối nước nóng, từng nữ tử mặc lớp lụa mỏng không che nổi thân thể, ngọc thể nằm ngang, cánh tay phấn như ngọc, đôi chân dài miên man, làn da như mỡ dê trắng muốt.
Xung quanh thỉnh thoảng có nước bắn lên, hương hoa đào rơi rụng, rơi trên ngọc thể có dáng người yểu điệu, cảnh sắc vô cùng diễm lệ, khiến người ta khô cả họng.
Cuối cùng cảnh sắc thay đổi, dừng lại trên một nữ tử vừa bơi ra khỏi suối nước nóng, giống như đóa sen mới nở.
Nữ tử này băng cơ ngọc cốt, tóc búi lỏng lẻo, đôi mày thanh tú mắt chứa xuân, làn da mịn màng như ngọc ấm, đôi môi mềm mại kiều diễm như hoa, eo thon không đầy một nắm tay, phong tư tuyệt thế, đẹp như tiên tử không vướng bụi trần, bất kể vóc dáng hay dung mạo đều vượt xa Du Văn Nhàn.
“Chuyện tiến triển thế nào rồi? Có manh mối gì chưa?”
Nữ tử này nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói uyển chuyển nhu hòa, như dòng suối chảy róc rách, như gió thổi rặng liễu, trầm thấp nhẹ nhàng mà lại đa tình quyến rũ.
“Tông chủ đại nhân, bản thể Thánh Liên rốt cuộc ở đâu con vẫn chưa tìm thấy.”
Du Văn Nhàn thấp giọng đáp lại, vẻ mặt có chút tự trách.
“Năm đó chỉ có trong Quỷ Lĩnh Cung phát hiện ra Thanh Lưu Địa Linh Hà thích hợp cho Cửu Phẩm Thánh Liên sinh trưởng, nên mới lệnh cho con lẻn vào Quỷ Lĩnh Cung, đem thánh vật của tông môn gieo trồng vào Thanh Lưu Địa Linh Hà, rốt cuộc, Vạn Dục Môn chúng ta chỉ là một chuyến công không sao!”
Nữ tử đối diện gương giọng nói không nghe ra vui buồn, chỉ có chút ý vị thở dài.
“Tông chủ đại nhân, mặc dù chưa tìm thấy bản thể Cửu Phẩm Thánh Liên, nhưng con đã tìm thấy một số manh mối quan trọng, ngoài ra con còn phát hiện ra một Tiên Miêu.”
Du Văn Nhàn nhanh chóng mở lời, đem những phát hiện của mình trong Quỷ Lĩnh Cung kể ra hết.
“Tiên Miêu, con nói là, trên người hắn có khả năng tồn tại Cửu Phẩm Thánh Liên?”
Nữ tử trong gương nghe xong, phần lớn là không tin, sau đó nói: “Bất kể có Thánh Liên hay không, một Tiên Miêu đúng là hiếm có, con hãy tìm cách đưa hắn về, làm đỉnh lô song tu, cho phép con lấy công chuộc tội, ta sẽ để các trưởng lão trong tông môn hỗ trợ con. Ngoài ra, tiếp tục tìm kiếm bản thể Thánh Liên, thánh vật của tông môn không cho phép kẻ khác dòm ngó chiếm đoạt.”
“Vâng, tông chủ đại nhân, con nhất định sẽ hoàn thành.”
Du Văn Nhàn quỳ trên mặt đất đưa ra lời đảm bảo, hình ảnh trong gương dần nhạt đi, chỉ còn lại một đạo thanh âm truyền tới: “Sớm ngày thực hiện xong nhiệm vụ, việc ẩn nấp của con cũng có thể sớm ngày kết thúc, trở về Vạn Dục Môn.”
“Trở về.”
Nhìn hình ảnh tan đi trong gương, trong mắt Du Văn Nhàn đầy vẻ hướng tới và hoài niệm, trong lòng tính toán các loại kế hoạch.
Đối với Tô Kiệt, nàng không thể dùng biện pháp cứng rắn, chỉ có thể mượn các sức mạnh khác của Vạn Dục Môn cùng nhau mới có cơ hội thắng.
“Tô sư đệ, đừng trách tỷ tỷ, có thể trở thành đỉnh lô của Vạn Dục Môn chúng ta, cũng không tính là làm nhục thiên tư của ngươi đâu.”
Đột nhiên, dường như nghĩ tới điều gì, Du Văn Nhàn vén lọn tóc bên tai, lộ ra một nụ cười say đắm quyến rũ.
Một Tiên Miêu, đủ để nàng mạo hiểm, huống chi trên người Tô Kiệt còn có khí tức của Cửu Phẩm Thánh Liên.