Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mỹ Quốc, bang California, thành phố San Francisco.

Miêu Luân, kẻ vừa vượt biên trái phép qua đường hầm ngầm từ biên giới Mexico, đeo một chiếc ba lô leo núi, làm như không có chuyện gì xảy ra bước đi trên đường phố Mỹ Quốc.

San Francisco có dân số bảy mươi tám vạn người, trong đó người gốc Hoa đã lên tới khoảng hai mươi vạn, là thành phố có tỷ lệ người gốc Hoa cao nhất trong lãnh thổ Mỹ Quốc. Miêu Luân với khuôn mặt này đi dạo ở đây, hoàn toàn hòa nhập vào trong đó một cách hoàn hảo.

Kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, Miêu Luân chậm rãi đi đến khu vực biệt thự cao cấp.

Khu biệt thự cao cấp ở Mỹ Quốc đóng thuế nhiều, cảnh sát tuần tra qua lại cũng đông, phản ứng với các vụ báo án rất nhanh.

Thế nhưng Miêu Luân bề ngoài có vẻ như di chuyển không mục đích, lại luôn có thể đi trước một bước, tránh né những viên cảnh sát tuần tra kia, tiến vào từ góc chết của camera giám sát.

“Biệt thự số 24 đại lộ Ferry.”

Điện thoại rung lên bần bật, đó là định vị của một phần mềm bản đồ nào đó, đánh dấu một căn biệt thự tư nhân.

Đồng thời được gửi đến, còn có bảy tám bức chân dung nhân vật được vẽ bằng bút. Nổi bật nhất trong số đó là một gã đàn ông trung niên bụng phệ, mặt mũi bóng nhẫy.

Miêu Luân đã tra cứu tài liệu về Dược phẩm Asder trên mạng, người này hình như đảm nhiệm chức vụ giám đốc điều hành nào đó của Dược phẩm Asder.

Nhìn thấy bức ảnh rõ nét như vậy, Miêu Luân không khỏi nhớ đến nữ nhân mặc áo đỏ với khí tức âm lãnh toàn thân mà hắn đã gặp ở Tijuana, Mexico.

Ngay cả khi đã trở thành chiến binh gen, cảm giác nguy hiểm mà đối phương mang lại cho hắn, dường như chỉ cần động ngón tay là có thể giết chết mình.

Và nữ nhân được gọi là Hàn tiểu thư đó, chính là nhân viên đặc biệt hỗ trợ mình trong nhiệm vụ lần này theo lời Tô tướng quân, định vị vị trí và hình ảnh đều do đối phương cung cấp.

Bóp nát chiếc điện thoại, ném vào thùng xe bán tải vừa chạy ngang qua, Miêu Luân xốc lại ba lô, đi về phía biệt thự số 24.

Tốc độ bước đi ngày càng nhanh, tần suất bước chân gần như không thể nhìn rõ, nhưng nửa thân trên của Miêu Luân lại hoàn toàn không hề lắc lư qua lại. Hắn ung dung thong thả lấy từ trong ba lô leo núi ra găng tay, mũ trùm đầu, mặt nạ, rút hai khẩu súng tiểu liên nòng ngắn giắt vào áo khoác, dây đạn quấn quanh eo.

Cuối cùng lấy ra một thiết bị gây nhiễu đã được phù phép, bật nó lên để hạn chế camera không dây gần đó hoạt động, còn camera có dây thì cố gắng tránh né.

Làm xong tất cả những việc này, Miêu Luân đã đi đến gần biệt thự số 24.

Đây là một căn biệt thự tư nhân siêu sang trọng, nói là biệt thự, chi bằng nói giống một trang viên hơn. Bên trong biệt thự có chuồng ngựa, hoa viên, ao cá, bãi cỏ...

Miêu Luân đi đến đây, đôi tai của hắn to ra một vòng, cổ họng phát ra sóng siêu âm, không ngừng khuếch tán ra xung quanh, phản hồi mọi thứ va chạm vào trong não bộ.

“3… 5… 8 mục tiêu, đủ rồi.”

Miêu Luân trùm mũ lên, kéo ngòi nổ trong ba lô leo núi, trực tiếp ném nó về phía lối vào cổng chính của biệt thự.

Mấy tên vệ sĩ da trắng mặc vest đi giày da, đeo tai nghe, vóc dáng cao lớn đang đứng gác ở cổng sửng sốt, cảnh giác rút súng lục bên hông, vô cùng có tố chất huấn luyện.

Nhưng bọn chúng vẫn chậm một nhịp.

Thuốc nổ TNT giấu trong ba lô bị ngòi nổ kích hoạt, nương theo ánh lửa lóe lên, tiếng nổ ầm ầm vang dội, hàng rào chắn đường, tay chân người đứt lìa văng tung tóe khắp nơi.

Trong ánh lửa, Miêu Luân tựa như mũi tên nhọn bắn ra từ nợ cứng, lao thẳng vào bên trong biệt thự.

…………

“Xảy ra chuyện gì vậy, tiếng nổ ở đâu ra.”

Trong phòng ngủ chính của biệt thự, Siso Avilson giật mình tỉnh giấc, mặc nguyên đồ ngủ chạy ra ngoài.

Siso là chú của gia chủ đương nhiệm gia tộc Avilson - Pedro, nắm giữ 1.6% cổ phần của Dược phẩm Asder, đồng thời là giám đốc điều hành của Dược phẩm Asder, có tiếng nói không hề nhỏ trong gia tộc Avilson.

Vì dạo gần đây gia tộc Avilson đắc tội với Tập đoàn Jieke, Siso luôn cảm thấy bất an sâu sắc. Cựu gia chủ Jose chính là chết trong tay đám kẻ điên đó.

Để đề phòng bị Tập đoàn Jieke trả thù, hắn đã bỏ ra một số tiền lớn để nâng cấp lực lượng an ninh của mình.

Cho nên vừa nghe thấy tiếng nổ, hắn lập tức trở nên căng thẳng.

“Daddy, mommy, có chuyện gì vậy, con vừa nãy còn đang dạy dỗ nam bộc cơ mà, tiếng động ở đâu ra làm mất cả hứng của con.”

“Ông xã, xảy ra chuyện gì rồi, tiếng nổ ở đâu ra vậy?”

“Con trai, kẻ nào dám chạy đến chỗ chúng ta gây sự, chán sống rồi hay sao.”

Người nhà của Siso cũng chạy ra ngoài. Bọn họ người thì cầm roi da, người thì đang đắp mặt nạ, người thì cầm điện thoại hùng hổ, vây quanh Siso.

“Có thể là vụ ám sát của Tập đoàn Jieke.”

Ánh mắt Siso bất an nói ra suy đoán của mình.

Lời này vừa thốt ra, đám người nhà vừa nãy còn kiêu ngạo lập tức mặt mày tái mét. Cựu gia chủ chết như thế nào bọn họ đều biết rất rõ.

“Đừng sợ, ta đã thuê rất nhiều vệ sĩ tinh nhuệ, chuẩn bị rất nhiều vũ khí hạng nặng. Kính và kiến trúc trong biệt thự đều đã được cải tạo, hắn không lên được đâu.”

Siso an ủi người nhà, lấy điều khiển từ xa tắt hệ thống an ninh kiểm soát cửa dẫn lên tầng này. Từng lớp cửa sắt hạ xuống ở các cửa kính và cửa chính.

Kết hợp với hàng chục vệ sĩ tinh nhuệ và vũ khí hạng nặng uy lực lớn ở đây, giống như một pháo đài cỡ nhỏ, cảm giác an toàn mười phần.

Sau khi đảm bảo an toàn cho bản thân, Siso nhịn không được ghé sát vào cửa sổ, lặng lẽ mở một khe quan sát, chợt nghe thấy tiếng súng nổ giòn giã như rang đậu.

Đưa mắt nhìn xuống, Siso liền thấy một cảnh tượng khiến hắn trợn mắt há mồm.

Chỉ thấy một gã đàn ông đội mũ trùm đầu và đeo mặt nạ, mang hình tượng hệt như những tên cướp hung hãn trong phim điện ảnh đang đại khai sát giới. Hai khẩu súng tiểu liên trong tay hắn khạc ra đạn, không ngừng tước đoạt sinh mạng của các vệ sĩ.

“Siêu cấp binh lính.”

Siso liếc mắt một cái liền nhận ra kẻ sở hữu sức chiến đấu cường đại này tuyệt đối là siêu cấp binh lính không thể nghi ngờ. Tập đoàn Jieke thực sự đã triển khai cuộc trả thù đẫm máu đối với gia tộc Avilson.

“Không không không, ta có nhiều vệ sĩ như vậy, hắn lại không có chiến giáp, không thể nào đánh lại vệ sĩ của ta được.”

Siso vừa nghĩ như vậy, liền thấy những vệ sĩ mang vũ khí hạng nặng tới hoàn toàn không thu được kết quả gì.

Có vài vệ sĩ nấp sau bức tường, mở một lỗ châu mai, ở đây có đặt một khẩu súng máy, muốn đợi Miêu Luân đến gần rồi trực tiếp quét chết hắn ngay tại chỗ.

Thế nhưng Miêu Luân dọc đường giết tới, giống như đã dự đoán trước được nguy hiểm. Kế thừa năng lực radar sinh học của Tử Quang Biên Bức (Dơi Ánh Sáng Tím), hành động đánh lén của kẻ địch hoàn toàn không có chỗ che giấu.

Keng!

Lỗ châu mai vừa mới mở ra, một quả lựu đạn đã bị Miêu Luân ném vào trong.

“Lựu đạn, nằm xuống.”

Mấy tên vệ sĩ kinh hoàng rống to.

Bùm!

Trong tiếng kêu la thảm thiết vì mảnh đạn văng tứ tung, Miêu Luân tiến lên bồi thêm súng cho từng tên. Dưới chân hất khẩu súng máy hạng nặng kia lên, vững vàng bắt lấy nó trong tay, vắt dây đạn lên vai.

“Vẫn là món đồ lớn này dùng sướng tay hơn.”

Miêu Luân nở nụ cười tàn nhẫn khát máu. Vì để hành trang gọn nhẹ, hắn không mang theo trọng giáp và súng máy cỡ nòng lớn.

Dạo gần đây Mỹ Quốc kiểm tra phương diện này rất gắt gao, hơi có chút khả nghi sẽ bị thẩm vấn. Cho dù có thể giết chết người thẩm vấn rồi bỏ trốn, nhưng sẽ ảnh hưởng đến tiến độ nhiệm vụ, cho nên hắn không mang theo những thứ bất tiện đó.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Dây đạn nảy lên điên cuồng. Trước mặt Miêu Luân, những vệ sĩ này giống như bầy cừu non đối mặt với mãnh hổ, yếu ớt vô cùng. Cái gọi là đối kháng, thực chất chỉ là một cuộc đồ sát nghiêng về một phía mà thôi.

Súng máy hạng nặng và súng bắn tỉa chuyên dùng để phòng bị đặt trong biệt thự, bao gồm cả các loại cạm bẫy cơ quan, mỗi lần chưa kịp phát huy uy lực đã bị Miêu Luân cảm nhận được từ trước, đi trước một bước bắn nổ đầu, giống như bật hack nhìn xuyên bản đồ vậy.

Thỉnh thoảng có vài viên đạn lạc từ súng trường và súng tiểu liên bắn trúng hắn, Miêu Luân dường như không bị ảnh hưởng gì, cho dù hắn không hề mặc loại trọng giáp bằng thép có sức phòng ngự kinh người kia.

Trong lúc giao chiến, tốc độ của Miêu Luân nhanh như gió, sải chân một cái đã vượt qua khoảng cách mười mấy mét.

Rất nhiều vệ sĩ căn bản không kịp phản ứng, trước mắt đã mất đi tung tích của đối phương, ngay sau đó đầu liền bị viên đạn bắn tới xuyên thủng.

Súng máy hạng nặng trong tay, tốc độ giết chóc của Miêu Luân tăng lên một bậc. Rất nhiều vệ sĩ trực tiếp bị đạn súng máy cỡ nòng 12.7 đánh nát tay chân, thân thể đứt lìa làm đôi, hiện trường hóa thành một mảnh huyết nhục lầy lội.

Đôi môi hơi trắng bệch vì sợ hãi, Siso chứng kiến cảnh này mà không dám tin. Đám vệ sĩ tinh nhuệ do mình thuê lại bị người ta tàn sát như giết gà mổ chó, hiện trường đầy rẫy vết máu nhơ nhuốc.

Đội vệ sĩ này không có gì bất ngờ, trực tiếp bị Miêu Luân đánh cho tan tác, hoảng loạn bỏ chạy tứ tán, nhưng Miêu Luân không hề dễ dàng buông tha cho bọn chúng, đạn đuổi theo cắn chặt phía sau.

Siso đã thuê đội vệ sĩ tinh nhuệ lên tới năm mươi người, nhưng bây giờ lại bị đánh cho ôm đầu chạy trối chết như chuột.

Có vệ sĩ vì muốn sống mạng, nảy ra ý định muốn trốn vào gầm giường và tủ quần áo, hoặc dứt khoát giả chết.

Nhưng những tâm tư nhỏ nhặt này căn bản không thể qua mắt được Miêu Luân với radar sinh học. Súng máy xuyên qua tủ quần áo và ván giường trực tiếp quét chết, máu tươi từ khe hở dưới đáy tủ quần áo tí tách nhỏ xuống.

Một đường đi một đường đồ sát, đừng nói là người, hôm nay tiến vào biệt thự, một con chó cũng đừng hòng sống sót.

Sau khi xử lý xong đám tép riu này, Miêu Luân dùng sóng siêu âm của radar sinh học cảm ứng, đã không còn người sống nào tồn tại, liền từng bước đi lên tầng trên của biệt thự.

“Bê tông cốt thép và cửa hợp kim vẫn chưa đủ dày, tưởng thế này là có tác dụng sao?”

Miêu Luân nhìn cánh cửa hợp kim thép chắn phía trước, trước tiên dùng súng máy hạng nặng liên tục bắn phá vào cùng một vị trí, đánh cho thép biến dạng vặn vẹo.

Sau đó hai tay nắm lấy khu vực bị biến dạng, gân xanh trên hai cánh tay nổi lên cuồn cuộn, cánh tay to ra một vòng, tiết ra lớp vỏ côn trùng bảo vệ bên ngoài, sống sờ sờ xé nát cánh cửa thép này, rồi ung dung thong thả bước vào trong.

Keng! Keng! Keng!

Vài viên đạn súng lục bắn về phía mặt Miêu Luân. Đạn xuyên qua mặt nạ, bị lớp vỏ ngoài mọc ra trên mặt bật ra.

Siso gắt gao siết chặt cò súng, ngón tay căn bản không thể buông ra, ngay cả khi kim hỏa gõ không cũng không biết thay đạn.

Vài viên đạn vừa rồi đã vắt kiệt toàn bộ dũng khí của hắn.

Miêu Luân xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng như ác mộng nhìn chằm chằm qua. Siso và người nhà của hắn giống như bầy chim cút, tiếng la hét và khóc lóc vang lên tứ phía.

“Daddy, con sợ.”

“Ông xã, anh mau nói gì đi! Em không muốn chết, hu hu, em không muốn chết đâu!”

Thân thể Siso chấn động, quỳ rạp xuống đất hét lớn: “Ta có tiền, ta có rất nhiều tiền, mười triệu đô la Mỹ có đủ không, một trăm triệu đô la Mỹ, ta bỏ ra một trăm triệu đô la Mỹ để mua mạng của ta. Xin ngươi đừng giết ta, oan có đầu nợ có chủ, kẻ đắc tội các ngươi là gia chủ Pedro, không liên quan một chút nào đến ta cả.”

“Đừng lo, lát nữa chúng ta sẽ tiễn Pedro xuống dưới cùng, một kẻ cũng không thoát được đâu. Còn tiền của ngươi, giữ lại mang xuống địa ngục mà tiêu đi.”

Thần sắc trên mặt Miêu Luân không có chút thay đổi nào, giống như một sát thủ không có tình cảm, trực tiếp chĩa họng súng về phía Siso.

“Tha cho người nhà ta…”

Đoàng đoàng đoàng!

Từng viên đạn xé toạc thân thể, sau vài tiếng kêu thảm thiết dồn dập, một đám người thân thể co rúm trong góc tường, đã bị súng bắn chết tươi.

Miêu Luân giống như sau khi giết người xong, tiến lên kiểm tra bồi thêm đao, tránh có kẻ sống sót ngoài ý muốn.

Khi xác định chiến quả, Miêu Luân lúc này mới nhìn đôi mắt chết không nhắm mắt của Siso, khẽ nhổ một bãi nước bọt nói: “Mỹ Quốc các người lúc trước ném bom khu vực Mạn Đức, đâu có thấy bọn chúng vì ngộ sát bình dân mà ngừng bắn.”

Nói xong, Miêu Luân quay người đi ra ngoài biệt thự số 24. Toàn bộ quá trình nói ra thì phức tạp, thực chất cũng chỉ mất năm phút đồng hồ.

Mãi đến lúc này, tiếng còi cảnh sát mới từ xa vọng lại gần.

Sau khi Miêu Luân đi ra, liền chạm trán với xe cảnh sát đang lao tới với tốc độ cao.

Vút vút vút!

Miêu Luân không hề dừng lại, cò súng siết chặt, từng viên đạn súng máy 12.7 thô to bắn chiếc xe cảnh sát thành tổ ong vò vẽ.

Bảy tám chiếc xe cảnh sát giống như thỏ bị chó đuổi, vội vàng quay đầu lùi lại, để lại tại chỗ bốn chiếc bốc khói đen, tài xế và người ngồi ghế phụ đã bị bắn chết, đúng là những kẻ xui xẻo.

“Tiếp viện, gọi tổng bộ cảnh sát tiếp viện, tôi là cảnh sát số C-14 Pierre, đại lộ Frank xảy ra vụ xả súng ác tính, hung thủ sử dụng vũ khí uy lực lớn, lập tức phái trực thăng và xin điều động Vệ binh Quốc gia.”

Những viên cảnh sát may mắn sống sót dưới làn đạn súng máy hạng nặng sắc mặt trắng bệch, không ngừng gào thét vào bộ đàm, gọi tổng bộ tiếp viện, bản thân nói gì cũng không dám tiến lại gần nữa.

Mà Miêu Luân cũng không dây dưa quá nhiều với đám cảnh sát này, tránh rước lấy xe tăng và xe bọc thép của Vệ binh Quốc gia.

Sau khi tạm thời ép lui đám cảnh sát này, Miêu Luân dùng cả tay lẫn chân, trực tiếp bám tường trèo qua rồi tẩu thoát.

Khi một lượng lớn cảnh sát bao vây biệt thự, Miêu Luân đã cởi bỏ chiếc áo khoác rộng thùng thình, tháo mũ trùm đầu và găng tay, châm một mồi lửa ném vào thùng rác, sau đó cơ thể nhanh chóng hòa vào đám đông nghe thấy tiếng động đến xem náo nhiệt, cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi.

Còn sau khi tiến vào biệt thự, rất nhiều cảnh sát nhìn thấy thảm trạng kinh tâm động phách bên trong, một số cảnh sát mới có tố chất tâm lý kém đã nôn mửa ngay tại chỗ.

Trong biệt thự khắp nơi đều là tay chân đứt lìa, nội tạng vương vãi, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả bức tường và cửa kính, giống như khung cảnh trong bức tranh địa ngục.

“Đây là… đây là ngài Siso, phải lập tức bắt giữ hung thủ, lập tức huy động lực lượng cảnh sát toàn thành phố.”

Khi cảnh sát trưởng dẫn đội nhìn thấy thi thể của gia đình Siso, sắc mặt hắn đen lại, ánh mắt kinh hãi. Hắn lập tức nhận ra đây là nhân vật máu mặt của San Francisco, thường xuyên ra vào các tụ điểm giao tế cao cấp, còn từng quyên góp tiền và vật tư cho cục cảnh sát của bọn họ, là một cao tầng quan trọng của gia tộc Avilson.

Cảnh sát xung quanh nhịn không được xì xào bàn tán.

“Điên rồi điên rồi, tôi nghe nói ngài Siso là con rể của nghị sĩ bang Kevin Bradley, hung thủ này rốt cuộc là ai? Dám tàn sát toàn bộ người trong biệt thự như vậy, cả nhà chỉnh tề đều bị giết sạch rồi.”

“Đừng nói là người, hai con chó Pitbull nuôi trong biệt thự cũng bị người ta bóp nát cổ giẫm chết rồi.”

“Đừng tán gẫu nữa, lập tức đi tìm bộ nhớ của camera giám sát.”

“Không có, camera giám sát đã bị nhiễu sóng rồi.”

“Từ dấu vết giao chiến mà xem, hung thủ chỉ có một người, có thể có sức chiến đấu như vậy, e rằng là… siêu cấp binh lính, mà phải là loại siêu cấp binh lính hạng nhất của Cương Thiết Doanh.”

Đột nhiên, một viên cảnh sát giỏi phân tích dấu vết đưa ra kết luận, khiến những cảnh sát nghe thấy lời này hai chân mềm nhũn.

Đám người tàn nhẫn trong những kẻ tàn nhẫn của siêu cấp binh lính, những kẻ phi nhân loại không nói đạo lý, trên chiến trường đều là những chủ nhân giết chóc vô số. Cảnh sát bọn họ mà đối đầu, quả thực chẳng khác nào dâng đồ ăn tận miệng.

“Tập đoàn Jieke, siêu cấp binh lính, gia tộc Avilson, cấm vận y tế.”

Có viên cảnh sát thường xuyên theo dõi tin tức lúc này đã xâu chuỗi được logic, không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh.

Tập đoàn Jieke rốt cuộc ngông cuồng đến mức nào, chỉ vì gia tộc Avilson khởi xướng thúc đẩy cấm vận y tế, mà lại chạy đến lãnh thổ Mỹ Quốc giết người không kiêng nể gì, quả thực là khinh người quá đáng.

“Phải lập tức bảo vệ gia tộc Avilson, không thể để gia tộc Avilson có thêm người chết nữa, nếu không thể diện của Mỹ Quốc chúng ta biết để vào đâu.”

Tin tức qua từng tầng báo cáo, cấp trên trực tiếp đưa ra chỉ thị này.

Nhưng tin tức này đến có phần chậm trễ, bởi vì gần như cùng thời điểm xảy ra vụ diệt môn ở biệt thự, rất nhiều thành viên của gia tộc Avilson cũng đang trải qua những cuộc đồ sát, một lượng lớn thành viên ngã gục trong vũng máu, định sẵn là không thể nhận được sự bảo vệ hiệu quả của chính phủ Mỹ Quốc nữa rồi.