Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kết quả cuối cùng trực tiếp dẫn đến cuộc quyết chiến vốn dĩ đang tích lũy bị bùng nổ sớm.

Tô Kiệt quay đầu nhìn lại, Chương Quân Uy, Khâu Lão Đạo, Đường Bồi Khánh cùng các cao tầng người quen xuất hiện trong tầm mắt.

Tô Kiệt còn ở trong đám đệ tử Quỷ Lĩnh Cung khắp núi khắp nơi tìm thấy môn đồ của Khôi Lỗi Đường.

Bọn họ dưới sự dẫn dắt của Chu Trường Tề, mang theo một lô chiến đấu khôi lỗi, từ túi trữ vật thả ra từng chiếc xe pháo phản lực (hỏa tiễn pháo), chạy tới bình nguyên núi lửa.

Khoảng cách hai bên không ngừng kéo gần, hô hấp của từng danh tu sĩ bắt đầu dồn dập, biểu tình trên mặt càng thêm ngưng trọng.

Cuối cùng, nhân mã hai bên cách nhau mười km dừng lại, hơi thở túc sát của chiến đấu di tản khắp toàn bộ chiến trường, trùng quần và linh thú phát ra âm thanh khiến người ta tâm quý (sợ hãi), từng đôi ánh mắt căng thẳng, kinh hoảng, phẫn nộ, thù hận, hưng phấn xuất hiện trên từng danh đệ tử, có người sợ hãi chiến tranh, cũng có người văn chiến tắc hỉ (nghe chiến đấu thì mừng).

“Quỷ Lĩnh Cung ma tông, đã chuẩn bị sẵn sàng cho sự phúc diệt ngày hôm nay chưa?”

Âm thanh uy nghiêm từ trên một chiếc pháp chu truyền tới, Trang Lương Nho - thái thượng trưởng lão của Quan Triều Các lạnh lùng nhìn xuống, luồng linh lực hạo đại như hãn hải (biển lớn) càn quét, từng đóa mây trắng biến thành màu xanh lam, giống như một mặt biển xanh lam trôi nổi trên bầu trời, linh lực biến hóa như sóng thần thành Thiên Uy, không khí rung động trấn áp hư không, dường như khắc tiếp theo, mặt biển xanh lam treo ngược chân trời này sẽ thiên khuynh (trời nghiêng) oanh lạc, phúc diệt bát phương.

“Quỷ Lĩnh Cung ta truyền thừa duy trì ngàn năm, mấy nhà tông môn khu khu (nhỏ bé) như các ngươi cũng dám vọng ngôn (nói bừa) hai chữ phúc diệt, hôm nay nhất định khiến các ngươi hữu lai vô hồi (có đến không có về).”

Chương Quân Uy đứng sừng sững phía trên một đầu phi thiên cổ trùng, đôi mắt hắn thần quang huy huy (sáng rực), ánh mắt cường hoành lăng lệ chú ý tới Trang Lương Nho, vân thái (mây) ở phụ cận chu thân tự động biến hóa thành từng con vân vụ cổ trùng, giống như quân đoàn sâu bọ lan tràn, mức độ khủng bố càng lên một tầng.

Sự giao phong khí thế của hai Đạo Đài Cảnh hình thành đủ loại thiên uy ảo tượng, thực lực cá nhân như vậy khiến nhiều đệ tử lần đầu nhìn thấy màn này ánh mắt sợ hãi mà lại hướng vãng (hướng tới).

“Đại ngôn bất tàm (nói khoác không biết ngượng).”

Ánh mắt Trang Lương Nho lóe lên một mỗ (tia) trào lộng, lão đã biết lá bài tẩy của Quỷ Lĩnh Cung chính là sự giáp kích liên hợp với Thiên Hồn Môn.

So với năm nhà tông môn chính đạo đều phái ra một bộ phận nhân thủ, Quỷ Lĩnh Cung và Thiên Hồn Môn hai nhà có thể nói là khuynh sào nhi xuất (dốc toàn bộ lực lượng), so sánh thực lực cực kỳ tiếp cận, nếu trong sự đột nhiên thâu tập (đánh lén), bọn họ thực sự sẽ loạn trận cước, rơi vào cục diện nguy hiểm.

Nhưng Trang Lương Nho đã từ miệng Ngụy Quý biết được thực tình, tự nhiên có sự ứng đối, hôm nay Quỷ Lĩnh Cung tất bại nghi vô (chắc chắn thất bại).

Nghĩ đến đây, Trang Lương Nho giơ tay phải lên, chính lúc chuẩn bị hạ đạt mệnh lệnh chiến tranh bắt đầu, Ngụy Quý lại đột nhiên lên tiếng.

“Trang trưởng lão, thắng phụ giữa ta và ma đầu này vẫn chưa phân ra, có thể để ta giải quyết đối phương trước hay không.”

Âm thanh Ngụy Quý truyền tới, hắn nhìn Trang Lương Nho, ánh mắt khẩn thiết mà tự tin.

Toàn trường ánh mắt đều nhìn về phía Ngụy Quý, lúc này đưa ra yêu cầu như vậy, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được sự tự tin trong xương tủy đối phương.

“Đi đi, lấy cái đầu của ma tu kia tới tế kỳ (tế cờ).”

Trang Lương Nho ngưng thị Ngụy Quý vài giây, lão rõ ràng thực lực thiên tài nhà mình, không cho rằng Tô Kiệt đối diện sẽ là đối thủ, ngay cả đối phương cũng là Tiên Miêu.

Mà nếu Ngụy Quý có thể chiến thắng Tô Kiệt, không nghi ngờ gì có thể mang lại một khởi đầu tốt cho cuộc chiến tranh này, có thể đả kích cực lớn sĩ khí của Quỷ Lĩnh Cung, khiến cuộc chiến tranh này không còn huyền niệm (nghi ngờ).

“Tô Kiệt, có dám chiến một trận?”

Ngụy Quý xoay người lại, tiếng như hồng chung, linh lực cuồn cuộn như hồng lưu bộc phát.

Tay trái hắn thu nạp Tử Ngọc Phong Tản, cán ô khảm tử ngọc, mặt ô bao phủ tơ thật vạn năm dày đặc, đầy rẫy hư vô chi văn.

Chiếc Tử Ngọc Phong Tản này trong tay Ngụy Quý là một kiện hạ phẩm pháp bảo hàng thật giá thật, pháp bảo là tầng cấp cao hơn một bậc so với pháp khí.

Mỗi một kiện hạ phẩm pháp bảo giá khởi điểm đều vượt quá triệu linh thạch, nghiền ép tất cả pháp khí, giống như sự đối tỉ giữa súng hỏa mai và súng trường tấn công, uy năng đào thiên (ngập trời).

Mà Tử Ngọc Phong Tản trong tay Ngụy Quý đến từ một tu sĩ Đạo Đài Cảnh của Quan Triều Các tên là ‘Ngọc Thanh Tử’, là do đối phương đích thân tinh điêu tế trác (điêu khắc tỉ mỉ) mà thành, bên trên hun đúc đạo pháp và cảm ngộ thần bí nhiều năm của lão.

Sau khi Ngọc Thanh Tử tọa hóa, kiện hạ phẩm pháp bảo này được đặt trong tàng thư các, chờ đợi người kế thừa có thể khế hợp với con đường của Ngọc Thanh Tử, qua mấy trăm năm, cho đến khi Ngụy Quý xuất hiện mới kế thừa kiện hạ phẩm pháp bảo này.

“Có gì không dám!”

Ánh mắt Tô Kiệt lóe lên một tia lãnh ý, hành động này của Ngụy Quý chính hợp ý hắn.

“Tô Kiệt, không cần tranh ý khí nhất thời.”

Chương Quân Uy nhìn Tô Kiệt, hắn cảm thấy vô cùng hân hoan trước sự trở lại của Tô Kiệt, do đó sẽ không cưỡng cầu Tô Kiệt mạo hiểm.

Dù sao danh tiếng của Ngụy Quý thông qua sự chém giết thời gian qua đã được mỗi một môn nhân Quỷ Lĩnh Cung biết đến, trưởng lão chết trong tay đối phương đã vượt quá một bàn tay.

“Có nắm chắc không, có thể thắng không?”

Khâu Lão Đạo đối với Tô Kiệt niềm tin càng thêm mãnh liệt, lại không phải nhất định sẽ thua, nếu ở thời khắc quan trọng như vậy thối súc (rút lui), đến lúc đó cho dù chiến tranh thắng lợi, thanh uy của Tô Kiệt cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

“Sư phụ, tông chủ, thắng lợi với con mà nói không có chút huyền niệm nào, xem con đi lấy xuống cái đầu của kẻ này, chấn thanh uy tông ta.”

Tô Kiệt tiếng như kinh lôi, nói xong xoay người lại, đối với Ngụy Quý lộ ra một hàm răng trắng nhởn: “Ngụy Quý, mau tới lĩnh tử (nhận cái chết).”

Hai người Tô Kiệt và Ngụy Quý đối lập trên hư không, toàn trường từng đôi ánh mắt nhìn tới.

Bất luận là Tô Kiệt hay Ngụy Quý đều là nhân vật đại diện cho trận doanh của mình, ai mà lạc bại thì ảnh hưởng sĩ khí chiến cục là rất lớn.

Ngụy Quý phát ra tiếng cười sảng khoái, cầm Tử Ngọc Phong Tản chỉ vào Tô Kiệt nói: “Ha ha ha, ngươi còn muốn giết ta sao? Chỉ cần ngươi có thể đánh trúng ta một lần...”

Bành!

Lời còn chưa dứt, cả người Ngụy Quý bay ngược ra ngoài.

Thân mình hắn giống như con diều đứt dây, trực tiếp nện vào trên núi Cao Lê Sơn, oanh ra một cái hố khổng lồ đường kính bảy tám mươi mét.

Thân núi đều vì đó mà băng liệt ra, từng khối đá tảng lớn lăn xuống.

Một màn đột ngột diễn ra làm kinh hãi toàn trường, đặc biệt là bên phía tông môn chính đạo, nhìn Ngụy Quý vừa rồi chủ động khiêu khích, chớp mắt liền bị người ta đánh nằm bẹp xuống đất, phản sai (sự tương phản) chưa miễn quá mức mãnh liệt, nhiều người đều là vẻ mặt khó có thể tin.