Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đã đến giữa trưa, hắn còn phải về bệnh viện, bèn gọi điện cho tài xế xe Ngũ Lăng Hoành Quang đã thuê.
Tài xế kê ván gỗ xong là lập tức đưa Vu Tuấn cùng chiếc xe lăn lên xe rồi phóng đi trong ánh mắt tiếc nuối của mọi người.
Vừa lên xe, Vu Tuấn đã tiến vào Thức hải.
Nhiệm vụ thăng cấp đầu tiên đã hoàn thành, giờ là lúc nhận thưởng.
[Ký chủ: Vu Tuấn, nam, 19 tuổi.]
[Đẳng cấp: Thiên Sư Học đồ Trung cấp.]
[Kỹ năng 1: Thiên Cơ Nhãn cấp 2 (có thể nhìn thấy tất cả mọi chuyện đã xảy ra trong quá khứ, cùng tương lai 15 ngày của người bị quan sát).]
[Nhiệm vụ thăng cấp: Chế tác và bán ra 5 tấm bùa Bình An sơ cấp. Hoàn thành có thể thăng cấp lên Thiên Sư Học đồ Cao cấp, kèm theo ban thưởng ngẫu nhiên. Bùa Bình An sơ cấp: 3000 tệ/tấm.]
[Tiến độ hoàn thành: 0/5.]
Nhìn những thuộc tính này, Vu Tuấn vô cùng hài lòng. Không chỉ Thiên Cơ Nhãn từ cấp 1 lên cấp 2, tầm nhìn tương lai từ 7 ngày thành 15 ngày, mà còn có thêm phần thưởng.
"Hệ thống, giờ có thể nói cho ta biết ban thưởng ngẫu nhiên là gì chưa?"
Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, phần thưởng ngẫu nhiên lần này là Vô Căn Thủy.]
"Vô Căn Thủy? Dùng để làm gì?"
[Vô Căn Thủy được hình thành từ thuở vũ trụ mới sinh, là loại nước tinh khiết nhất, nguyên sơ nhất. Uống thường xuyên có thể dưỡng thân nhuận thể, cải thiện thể chất.]
Nghe đến bốn chữ "cải thiện thể chất", Vu Tuấn phấn khích hẳn lên: "Có thể chữa khỏi chân ta không?"
[Ký chủ đừng vội, chỉ cần kiên trì uống Vô Căn Thủy, ngươi sẽ sớm khá hơn.]
"Vậy mau đưa đây!"
[Vô Căn Thủy sẽ hiện ra trong tay ngươi, mời ký chủ chú ý nhận lấy.]
Ngay sau đó, Vu Tuấn lập tức trông thấy trong tay mình xuất hiện một cái hồ lô, toàn thân màu trắng ngần óng ánh, như được đúc từ loại bạch ngọc mỡ dê thượng hạng.
Cầm trong tay, có cảm giác hơi se lạnh.
Chỉ có điều cái hồ lô này quá nhỏ, to nhất cũng chỉ bằng quả trứng gà thì chứa được bao nhiêu?
Vu Tuấn mở nắp, lập tức có một làn sương trắng nhẹ bay ra từ miệng hồ lô bé tí.
Hắn nếm thử một ngụm, chỉ thấy một luồng cảm giác mát lạnh chạy từ cổ họng xuống dạ dày rồi từ dạ dày lan tỏa khắp toàn thân.
Trong chớp mắt, toàn thân hắn đã trở nên thư thái, đặc biệt cơn đau ở hai bắp đùi cũng giảm đi vài phần.
Thứ này có vẻ không tệ nhỉ!
"Hệ thống, thứ này tốt thì tốt thật, nhưng chỉ có từng này thì sao uống lâu dài được? Có thể cho thêm ít nữa không?"
[Cái hồ lô trong tay ký chủ mới là then chốt. Mỗi ngày nó sẽ tự động sinh ra một hồ lô Vô Căn Thủy, đủ cho ký chủ uống.]
Hóa ra thứ này còn có thể tự tái tạo.
Vu Tuấn không khách khí, đã một hơi uống cạn hồ lô Vô Căn Thủy. Cả người hắn thư thái như một cây tảo biển trôi dạt theo dòng nước, mọi mệt mỏi, đau đớn, thậm chí mọi muộn phiền đều bị dòng nước trong trẻo cuốn trôi.
"Ông chủ, đến rồi!" Tài xế dừng xe trước cổng bệnh viện, sau đó quay lại gọi.
Vu Tuấn cất kỹ chiếc hồ lô trắng tinh xảo trong tay. Từ nay về sau, việc uống nước của hắn đều trông cậy vào nó.
Quay lại phòng bệnh, đây là lần đầu tiên Vu Tuấn tự mình bò từ xe lăn lên giường bệnh, ăn bữa trưa đã nguội lạnh rồi kéo rèm giường lại.
Sau khi uống Vô Căn Thủy, thể lực và tinh thần của hắn đã hồi phục ở mức tốt nhất, hắn nghĩ mình cũng nên tranh thủ chế tác thêm hai tấm bùa Bình An nữa.
Thế là hắn yêu cầu hệ thống cung cấp vật liệu và bắt đầu chế tác.
Có kinh nghiệm lần đầu, việc chế tạo bùa Bình An càng trở nên bài bản hơn. Hai tấm bùa Bình An sơ cấp chỉ mất của hắn vài phút đã xong xuôi rồi.
Sau đó hắn lại tiến vào Thức hải, nhưng chợt phát hiện tiến độ nhiệm vụ chẳng hề thay đổi.
"Hệ thống, tại sao thế?"
[Ký chủ xin lưu ý, dù ngươi đã nhận tiền nhưng chưa bàn giao hàng, nên chưa được tính là hoàn thành tiến độ.]
Còn yêu cầu này cơ à?
Vu Tuấn tặc lưỡi, sau đó cũng từ bỏ ý định gọi ông chủ Trương đến lấy hàng ngay, dù sao đây cũng là chuyện chắc như đinh đóng cột, chẳng cần vội vàng.
Hơn nữa, việc chế tác hai lá bùa này đã rút cạn gần hết thể lực và tinh thần của hắn, khiến hắn buồn ngủ vô cùng. Thôi thì cứ ngủ trưa đã, mọi việc để sau.
Hắn cất kỹ hai tấm bùa Bình An, sau đó gối đầu lên giường bệnh và ngủ ngay lập tức.
Từ khi bị thương đến nay, gần như ngày nào Vu Tuấn cũng bị cơn đau hành hạ, giấc ngủ chỉ chập chờn, chưa từng có một giấc ngủ ngon.
Sau khi uống Vô Căn Thủy, giấc ngủ này thật sâu và yên bình.
Nếu cô y tá không đánh thức hắn để thay dịch truyền, có lẽ hắn đã ngủ tiếp rồi.
Một giấc ngủ chất lượng kéo dài gần hai mươi tiếng khiến hắn vô cùng dễ chịu, cảm giác sức sống tưởng chừng đã mất từ lâu vì vết thương nay lại trở về. Nếu không phải hai chân vẫn còn bó bột, hắn đã muốn ra ngoài đi lại rồi.
...
"Khoảng năm giờ chiều phải đi chụp chiếu, lúc đó anh đừng có chạy linh tinh đấy." Sáng hôm sau, khi truyền dịch xong, cô y tá trẻ dặn dò hắn một câu rồi vội vàng rời đi.
Nhìn chiếc kim cắm vào tĩnh mạch, những giọt chất lỏng trong suốt chảy vào cơ thể, Vu Tuấn cảm thấy thứ này với hắn bây giờ có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hơn nữa hắn còn mơ hồ có cảm giác, phần xương gãy trong hai chân dường như chỉ sau một đêm đã được hàn gắn trở lại rồi.
"Hệ thống, thương thế ở chân ta hồi phục thế nào rồi?"
[Ký chủ đừng sốt ruột. Ngươi đã thương cân động cốt, cần tĩnh dưỡng trăm ngày mới lành. Dù có Vô Căn Thủy hỗ trợ, cũng cần thêm một chút thời gian nữa.]
Vu Tuấn thầm phấn khích, vậy là chỉ vài ngày nữa hắn sẽ được tự do rồi.
Nhìn lớp bột dày trên đùi, tâm trạng hắn càng tốt hơn. Hắn lập tức gọi điện cho ông chủ Trương, bảo ông ta lát nữa hãy đến chỗ cũ ở núi Vọng Tử chờ mình.
Sau khi truyền dịch xong, hắn trực tiếp bò lên xe lăn trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người trong phòng bệnh. Tài xế xe Ngũ Lăng Hoành Quang đã nhận được tin, đang đợi sẵn ở cổng bệnh viện, chở hắn đến chân núi Vọng Tử.
Vừa mới ổn định chỗ ngồi, hắn đã thấy một người đàn ông đỡ một người phụ nữ bụng bầu chầm chậm bước tới.
Nhìn cái bụng to tướng của người phụ nữ, chắc cũng sắp đến ngày sinh.
Vu Tuấn thầm than, bụng to thế này, không ở nhà mà chạy lên núi, chỉ thêm khổ thân.
Người đàn ông này cũng thật là, lỡ có sơ suất chẳng phải anh ta đã mất vợ lại mất con sao?
Nhưng đó là chuyện nhà người ta, Vu Tuấn chẳng tiện nói gì. Tuy nhiên, để phòng ngừa bất trắc, hắn vẫn liếc mắt nhìn về phía người phụ nữ mang thai kia một cái.
Ù ù...Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng hiện ra trong Thức hải của hắn.