Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Tính danh: Hoàng Trình.]

[Giới tính: Nam.]

[Dân tộc: dân tộc Hán – Hoa Hạ.]

[Thời gian sinh: 15 giờ 41 phút, ngày mùng 8 tháng 1 năm 1978.]

[Ghi chú: vợ hôm nay khó sinh, mất.]

“Anh tên Hoàng Trình.”

"Sáng nay, anh và vợ đã ăn mì thịt kho tàu và mì thịt bò ở tiệm mì Tụ Duyên dưới nhà."

"Túi quần bên trái của anh có một tờ năm tệ đã bị giặt qua."

Vu Tuấn nói nhanh như cắt, còn Hoàng Trình thì đã bắt đầu choáng váng.

Anh ta bỗng có cảm giác, người thanh niên trước mặt này dường như có thể nhìn thấu được tất cả về mình. Cảm giác này cực kỳ bất ổn, tựa như bản thân không mặc quần áo mà chạy rông giữa đường vậy, toàn thân lạnh toát.

Đám đông vừa thấy hai bên không đánh nhau, trong lòng hơi thất vọng, một màn hay ho thế mà lại không có rồi.

Vu Tuấn vừa thấy Hoàng Trình đã bị hù dọa đủ rồi, mới lên tiếng hỏi: "Bây giờ tôi hỏi anh, anh có tin tôi không?"

"Tôi...” Hoàng Trình có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi, thực ra trong lòng anh ta đang rất rối. Những điều Vu Tuấn vừa nói chẳng có điều gì sai, kể cả tờ năm tệ trong túi quần kia cũng thế – là lần trước giặt quần, anh ta quên lấy ra.

Loại chuyện này, chính anh ta cũng mới biết, sao tên thầy bói này lại rõ ràng đến vậy?

Chẳng lẽ hắn thực sự có thể tính được tất cả?

Nhưng trong lòng anh ta chẳng muốn tin rằng vợ con mình sẽ gặp chuyện, dù sao y học hiện đại rất phát triển, khả năng tính sai ngày dự sinh là cực kỳ nhỏ. Cộng thêm chút tức giận còn sót lại, anh ta vẫn có chút kháng cự với Vu Tuấn.

Lúc này anh ta lại nghe Vu Tuấn nói: “Vợ anh có bệnh tim, thực ra hai người không nên mang thai, nhưng vì quá muốn có con nên mới liều lĩnh làm như vậy, có đúng không?”

“Cái này…” Hai người đồng thời biến sắc, câu nói đó vừa hay chạm đúng nỗi đau trong lòng bọn họ.

“Hai người tin tưởng bệnh viện là không sai, nhưng không phải chuyện gì bệnh viện cũng có thể giúp hai người giải quyết.” Vu Tuấn nói: “Có những lúc, thêm một cách thì thêm một phần hy vọng.”

“Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, hai người mau đi đi.” Vu Tuấn vừa nói vừa thu số tiền trên bàn lại: “Trước bốn giờ chiều tôi đều ở đây.”

Đang lúc Hoàng Trình do dự, Lâm Khả San bên cạnh đã tiến lên kéo tay anh ta nói: "Chúng ta đi thôi."

Hoàng Trình ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn mang theo một bụng nghi hoặc mà bỏ đi.

Nhiều người trong lúc không biết lựa chọn thế nào, thường có xu hướng tin vào điều có lợi cho mình.

Vì thế anh ta bỏ đi cũng là dễ hiểu.

Lần này Vu Tuấn không ngăn cản nữa. Hắn đã cố gắng hết sức, nếu chiều nay Hoàng Trình không quay lại tìm hắn thì dù hắn có ngồi xe lăn đuổi đến bệnh viện cũng vô ích.

Hoàng Trình vừa đi, mấy người bày quầy xung quanh đã xôn xao bàn tán.

"Tên này chắc hỏng mất đầu óc rồi, ngay cả điều tối kỵ nhất cũng dám nói lung tung."

"Biết đâu người ta lại có bản lĩnh thật? Chuyện cô gái hôm qua chẳng phải anh ta đã nói rất chuẩn sao?"

"Nhưng dù chuẩn cũng không thể bảo người ta sắp sửa sinh con nha, nhỡ không sinh thì sao? Tôi mà là anh chàng kia đã đá cho hắn hai phát rồi!"

"Kể cả có nói đúng thì đã sao? Hắn có thể giúp người ta đẻ chắc?"

"Cho nên gặp chuyện thế này, tốt nhất là đừng nói gì cả. Nói rồi người ta cũng chẳng cho tiền, còn tự chuốc họa vào thân."

...

Mọi người bàn tán ầm ĩ, nhưng Vu Tuấn chẳng bận tâm.

Kiêng kỵ hay không kiêng kỵ, hắn đâu phải thầy bói thật sự, đương nhiên là chẳng quan tâm tẹo nào.

Nếu vì những kiêng kỵ đó mà bỏ lỡ cơ hội cứu người, bỏ lỡ cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, đó mới là điều hắn không muốn thấy nhất.

Hiếm khi thấy người đồng nghiệp bên cạnh hắn hôm nay không tham gia vào cuộc bàn luận của mọi người, từ nãy đến giờ chỉ ngồi trầm mặc.

Ông ta đang nghĩ: nếu chiều nay cô gái đó thực sự khó sinh thì ông ta sẽ phải kính nể Vu Tuấn thêm vài phần.

Một lần hai lần còn có thể coi là trùng hợp, nhưng nhiều hơn thế thì chính là bản lĩnh thật sự rồi.

Chỉ là...liệu chuyện này có thật hay không?

...

Trên đường rời khỏi núi Vọng Tử, vợ chồng Lâm Khả San ngồi trong xe trầm mặc.

Đi ra ngoài thư giãn, lúc đầu tâm trạng rất tốt, ai ngờ lại gặp chuyện thế này.

Thấy vợ có vẻ cô đơn, Hoàng Trình dịu dàng an ủi: "Chuyện lúc nãy em đừng để bụng. Thằng cha đó chỉ nói nhảm thôi, là cố tình gây sự chú ý đấy mà."

Lâm Khả San gật đầu. Cô ấy vốn không tin mấy ông thầy bói, nhưng chẳng hiểu sao lời nói của Vu Tuấn cứ văng vẳng bên tai.

Là một bà bầu, do ảnh hưởng của nội tiết tố, khiến cho cảm xúc trong lòng vốn không ổn định. Bị làm om sòm lên như vậy, trong lòng cô ấy chẳng hề bình tĩnh như vẻ ngoài.

Suy đi tính lại, cuối cùng cô ấy cũng không nhịn được: "Anh nói xem...chúng ta có nên đi khám lại một lần nữa không?"

"Hôm qua chẳng phải vừa khám rồi sao? Bác sĩ bảo tốt cả, có vấn đề gì được?"

Dù miệng nói thế, nhưng trong lòng Hoàng Trình cũng định sẽ đi khám lại rồi. Dù sao chuyện hệ trọng thế này, có khám thêm một lần cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

"Vậy đi." Hoàng Trình nói xong lập tức tấp xe vào lề, lấy điện thoại ra: "Anh gọi cho Hứa Lương Binh nhờ cậu ấy sắp xếp chuyên gia xem hôm nay có xếp được lịch hay không."

Hứa Lương Binh là bạn học cấp ba của anh ta, hiện đang là bác sĩ khoa phụ sản ở Bệnh viện Đệ Nhất thành phố Tây Lâm.

Thời buổi này, muốn lấy số chuyên gia ở bệnh viện tốt còn khó hơn mua vé tàu Tết. Không có quan hệ thì phải xếp hàng đến mức khiến người ta hoài nghi nhân sinh.

Cuộc gọi diễn ra thuận lợi. Hứa Lương Binh vui vẻ đồng ý – có quan hệ nội bộ, bọn họ muốn chen hàng cũng dễ.

Hai người lập tức lái xe đến gần bệnh viện, tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi, chờ đến chiều thì vào khám.

Lâm Khả San ngoài mặt rất bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn âm thầm để ý thời gian.

Lời của Vu Tuấn, cô ấy đều nghe rõ cả, đồng thời cũng biết những chuyện hắn nói về Hoàng Trình đều không sai. Đó là lý do khiến tâm thần cô ấy mãi không thể tập trung được.

Càng gần đến trưa, trong lòng cô ấy càng căng thẳng.

Hơn nữa cô ấy còn mơ hồ có cảm giác không lành: đứa bé trong bụng hôm nay có vẻ không yên.

"Sao thế?" Hoàng Trình thấy sắc mặt vợ mình ngày càng tệ, vội vàng hỏi: "Là mệt quá sao?"

"Hoàng Trình, em...em thấy bụng em hình như đã bắt đầu đau rồi...”

Hoàng Trình vừa nghe xong, đáy lòng lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy đầy người.

Chuyện này chẳng đùa được đâu!

Sức khỏe của vợ anh ta vốn không tốt, khó khăn lắm mới có thai, cả nhà nâng như nâng trứng, nếu lúc này xảy ra chuyện, e rằng đời này anh ta sẽ chẳng bao giờ làm bố được nữa.

"Em thử lại xem, có phải do tâm lý không?"

"Không, đau thật đấy." Mặt Lâm Khả San bỗng tái nhợt, hơn cả tờ giấy, mồ hôi chảy đầy trán: "Không xong rồi, đau quá...”

Lâm Khả San bỗng nhiên đau bụng, khiến Hoàng Trình cuống cuồng tại chỗ.