Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 20. Có Thể Sống Tùy Tính Là Đủ!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi thưởng thức món ngon đã lâu không được ăn, Vu Tuấn lại chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Nhưng có lẽ vì ngủ quá nhiều vào ban ngày, nên nửa đêm hắn tỉnh dậy.
Giường bệnh của hắn kê sát cửa sổ.

Đêm nay thời tiết rất đẹp, có một vầng trăng gần tròn treo cao trên bầu trời, bóng đêm lạnh lùng trong trẻo.
Thêm vài ngày nữa là đến Tết Trung thu.

Trung thu năm ngoái, hắn cũng trải qua trong bệnh viện. Ông nội đột ngột xuất huyết não, chẳng kịp để lại lời trăng trối đã ra đi.
Từ đó, hắn không tiếp tục đi học nữa. Hắn đến một tiệm bánh ngọt làm học việc. Trong gần một năm, hắn đã học được không ít thứ, nhưng cũng chịu không ít khổ.
Bây giờ có hệ thống, coi như là khổ tận cam lai đi.
Chỉ có điều, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng chờ.
Hắn chợt nghĩ, có phải muốn được hệ thống này lựa chọn, nhất định phải là người cô đơn không?
[Ký chủ đừng suy nghĩ lung tung.] Lúc này hệ thống bỗng nhiên lên tiếng: [Bản hệ thống chọn ngươi để bồi dưỡng thành Chí Tôn Thiên Sư, chỉ liên quan đến thiên phú, không liên quan đến thứ khác.]
Vậy thì tốt.
Nhận được câu trả lời từ hệ thống, Vu Tuấn thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Nhưng thực ra hắn chẳng thấy mình có thiên phú gì ghê gớm. Sống gần hai mươi năm, còn ai hiểu bản thân mình nặng mấy cân mấy lượng hơn hắn chứ?
Hắn cảm thấy đây chỉ là may mắn.
Nếu là may mắn thì đương nhiên bản thân phải trân trọng phần may mắn ấy.
Hắn không có tham vọng gì lớn, không mưu cầu đại phú đại quý, cũng chẳng muốn trở thành rồng phượng trong loài người, được cả thế gian ngưỡng mộ, hắn chỉ cần ăn ngon một chút, ở tốt một chút, chơi thoải mái một chút, gặp ai thuận mắt có phiền phức thì ra tay giúp đỡ một phen, thấy ai chướng mắt thì đáp trả vài câu...
Nói đơn giản thế này, theo hắn thấy có thể sống tùy tính là đủ.
Chỉ không biết cái tư tưởng tiêu cực thế này, hệ thống có ý kiến gì không?
[Ký chủ yên tâm, bản hệ thống sẽ không can thiệp vào ý chí cá nhân của ngươi. Hết thảy xin tuân theo bản tâm của ngươi.]
Nghe được câu này, cuối cùng Vu Tuấn cũng bật cười.
Đợi vài ngày nữa xuất viện về nhà, trước hết hắn phải đóng tiền điện nước rồi mua vài bộ quần áo mới, điện thoại mới cho mình, máy tính cũng nên có một cái, sau đó là tivi màn hình lớn, máy chơi game, máy giặt, tủ lạnh... không tính toán thì không biết, chỉ đại khái liệt kê một chút, Vu Tuấn đã thấy hơn một vạn tệ trong túi chẳng đáng là bao rồi.
Xem ra ngày mai hắn vẫn phải ra ngoài bày quầy tiếp, sớm gây dựng nên danh tiếng cho mình rồi có thể ngồi trong nhà chờ người ta đem tiền tới.
Chỉ có điều kế hoạch không theo kịp thay đổi.

Vừa rạng sáng hôm sau, cô y tá Lâm Tuyết đã đến thông báo rằng hôm nay hắn phải ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh, đừng có chạy linh tinh, vì sẽ có mấy vị chuyên gia đến đưa hắn đi hội chẩn.
Nghe tin này, Vu Tuấn khá bực mình. Hắn thực sự không muốn ở trong phòng bệnh ngửi mùi nước khử trùng.
"Tôi có thể xuống dưới lầu hít thở không khí được không?" Hắn hỏi: "Tôi sẽ để lại số điện thoại cho cô, lúc đó cô gọi cho tôi là được."
Lâm Tuyết nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của hắn, trong lòng dâng lên một tia không nỡ. Trong mắt cô ấy, Vu Tuấn cứ như một tên tù nhân sắp bị số phận tuyên án tử, nụ cười nhạt này, e rằng sẽ sớm theo kết quả tuyên án cuối cùng mà vĩnh viễn biến mất đi.
Thế là cô ấy gật đầu, ghi nhớ số điện thoại của Vu Tuấn, còn nhẹ nhàng nói một câu "chú ý an toàn" với hắn.
Vu Tuấn để ý thấy sắc mặt cô y tá này có chút không tốt, trong lòng thầm nghĩ hôm nay cô gái này sao thế nhỉ? Chẳng lẽ cô ấy linh cảm được anh chàng đẹp trai là hắn đây sắp xuất viện, nên có chút lưu luyến không rời?
Chuyện này thì không được, dù yêu đương chị em nghe cũng hay thật, nhưng hắn bây giờ còn chưa có kế hoạch yêu đương đâu.
Đành phải cô phụ tấm lòng của mỹ nhân vậy.

...
Vu Tuấn đẩy xe lăn xuống vườn hoa tầng dưới, lấy hồ lô bạch ngọc ra. Bên trong lại đầy ắp Vô Căn Thủy.
Hắn một hơi uống cạn, cảm thấy toàn thân thư thái vô cùng, thậm chí làn da trên hai bắp chân còn hơi ngứa.
Đó là dấu hiệu tốt.
Từ khi tỉnh dậy trong phòng bệnh đến giờ, ngoài cơn đau ra, hai bắp chân của hắn cuối cùng cũng có cảm giác khác rồi.
"Hệ thống, có thể giúp ta nhìn xem, hai chân của ta đã tốt đến mức nào hay không?"
[Chúc mừng ký chủ, thương tổn trên chân của ngươi đã khỏi hẳn. Chỉ cần uống thêm một lần Vô Căn Thủy nữa là có thể hồi phục hoàn toàn rồi.]
Không ngờ đã khỏi rồi ư?
Nói không vui là giả dối.

Hắn chỉ ước gì bây giờ mình có thể đập bỏ đống bột trên đùi để tận hưởng cảm giác đi lại như bình thường thôi.
Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ, nếu làm như thế thật sẽ quá gây chú ý quá mức.