Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ hai ba cái là cởi sạch quần áo, Vu Tuấn quấn trên người một chiếc khăn tắm, định tắm rửa sạch sẽ, nhưng đang định tiến vào thì Lâm Tuyết lao đến chặn cửa.
Lâm Tuyết trước tiên nhìn chằm chằm vào hai chân rồi giơ một ngón tay thon dài ra, mạnh mẽ chọc chọc vào cơ ngực khô gầy của hắn.
Móng tay sắc bén lướt qua làn da ngực Vu Tuấn, để lại một vệt mờ, khiến hắn nổi hết da gà.
Cô gái này làm sao thế? Giữa thanh thiên bạch nhật đã muốn động thủ rồi à?
Thế là hắn lùi lại nửa bước, vừa che vừa chặn hỏi: "Cô... Cô định làm gì?"
Lâm Tuyết bị hắn chọc cười, hồn nhiên nói: "Cái dáng người chỉ còn mỗi xương thế này, còn sợ tôi ăn tươi à? Tôi chỉ xem cậu có phải người sống không thôi."
"Nói nhảm, đương nhiên là người sống rồi."
Vu Tuấn muốn trợn mắt lên, nhưng lại không thể tùy tiện trợn mắt khinh thường với bất kỳ ai, đơn giản là vì lúc này hắn chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm trên người. Lỡ để đối phương nhìn thấy những hình ảnh không thể miêu tả, có bộ phận nào đó phản ứng thì chẳng che giấu nổi đâu.
Tình huống đó quá mức xấu hổ rồi, nhất là vào ban ngày ban mặt như hiện tại.
"Còn chân cậu thì sao..."

“Đã hoàn toàn khỏi rồi. Bác sĩ Hồ bảo hai ngày nữa là có thể xuất viện."
"Thật ạ? Thì ra vậy, chúc mừng cậu nhé."
Có thể thấy Lâm Tuyết thực lòng mừng cho hắn.
Dù chưa từng nằm viện, Vu Tuấn cũng biết không phải cô y tá nào cũng chịu mua quần áo cho bệnh nhân – kể cả đồ lót.
Dù đó là thiện cảm hay là thương hại thì ít nhất cũng chứng tỏ cô gái này có tấm lòng tốt. Diện mạo tuy không phải loại quá xuất sắc, nhưng dáng người thì rất tuyệt.
Nếu lúc này cô ấy thổ lộ với mình, biết đâu mình sẽ cân nhắc một chút.
Vu Tuấn có chút vô sỉ nghĩa thầm, ai ngờ ngay sau đó hắn lại bị Lâm Tuyết dùng một tay đẩy vào nhà vệ sinh.
"Vào tắm đi cho sạch sẽ, người cậu hôi quá."
Thôi được, cô đã bỏ lỡ cái làng này thì chẳng còn cửa hàng khác nữa đâu.

Sau này đừng trách anh đây không cho cô cơ hội.

...

Tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo chỉnh tề, Vu Tuấn chuẩn bị rời bệnh viện.
Ở căn phòng bệnh này hơn một tháng, hắn đã sắp ngạt thở rồi.

Cộng thêm mấy người bệnh và người nhà cùng phòng kế bên cứ như sắp ôm chân hắn mà gặm hai miếng, nên hôm nay hắn nhất định phải về nhà.
Về mấy cái xét nghiệm sau đó, hôm khác đến cũng được.
Với lại hắn cứ thấy ánh mắt vị bác sĩ Hồ kia nhìn mình có gì đó là lạ, luôn có cảm giác ông ta đang định làm chuyện gì với mình.
Hắn không lo bác sĩ Hồ sẽ mổ xẻ mình ra để nghiên cứu, nhưng lỡ như ông ta là 'g-ay thì sao?

Trước kia Vu Tuấn chưa bao giờ cho rằng việc có thể dùng hai chân để đi lại lại khiến người ta vui sướng đến thế.

Cảm giác như xung quanh thân thể có một luồng gió mát, muốn nâng hắn bay lên.
Có lẽ đây chính là điều mọi người thường nói: khi mất đi mới biết trân quý.
Vì thế hắn quyết định, sau này khi có thể đi thì hãy cố gắng đi bộ.
Ra khỏi cổng bệnh viện, thấy thời gian còn sớm, về nhà cũng chẳng có việc gì làm, hắn liền định đi dạo phố rồi mua cho mình một chiếc điện thoại mới.
Cái điện thoại cũ hắn đang dùng chính là đồ secondhand ông nội mua cho từ hai năm trước, gọi mười phút là hết pin.
Với lại trời sắp lạnh rồi, hắn cũng định vào cửa hàng mua hai bộ quần áo.
Quyết định xong, hắn lập tức tra cứu tấm thẻ màu vàng thuộc về Hoàng Trình trong thức hải, quyết định đến cửa hàng của anh ta mua điện thoại.
Hắn là người da mặt mỏng, mua đồ ngại mặc cả, trước kia vì thế mà thường bị bà nội cằn nhằn. Bởi vậy hắn mới quyết định đến cửa hàng của Hoàng Trình mua, là người quen, chắc sẽ được ưu đãi một chút.
Dù không ưu đãi thì ít nhất cũng không bị chặt chém.

...

Hoàng Trình quả là một thương nhân thành đạt, chỉ nhìn mặt tiền cửa hàng đã thấy rõ điểm này rồi.
Cửa hàng của anh ta nằm giữa khu phố sầm uất, bốn mặt tiền rộng rãi thoáng đãng, trang trí tinh tế, trông rất sang trọng.
Trước cửa treo một tấm biển dài, trên đó viết: "Mừng ông chủ được quý tử, giảm giá 5% toàn bộ cửa hàng!"
Bước vào bên trong, chỉ thấy đám nhân viên bán hàng ăn mặc chỉnh tề lập tức tươi cười chào đón, nhưng không ai đi theo bên cạnh hắn để chào mời hay giới thiệu dông dài. Cảm giác này khá ổn.
Đi một vòng quanh cửa hàng, cuối cùng hắn đã dừng lại ở quầy chuyên bán thương hiệu điện thoại lớn nhất trong nước, chọn một chiếc điện thoại đời mới nhất.

Trải qua một hồi dùng thử, hắn thấy rất hài lòng.
"Cái này bao nhiêu tiền?"
"Giá gốc là 6888 tệ, sau chiết khấu còn 6540 tệ ạ."
Hơi mắc nhỉ.
Một chiếc điện thoại hơn sáu nghìn tệ, trước kia hắn không dám nghĩ tới. Số tiền đó bằng hai tháng lương hưu của ông bà nội rồi.
Dù với hắn bây giờ, cũng chẳng rẻ.
Số tiền hắn để dành được cũng chỉ hơn một vạn tệ, toàn bộ đều kiếm được nhờ mấy ngày nay bán bùa Bình An, mà trước mắt vẫn còn nhiều chỗ cần tiêu.
Nhưng hắn rất thích chiếc điện thoại này, bèn hỏi: "Có thể giảm thêm chút nữa không?"
"Xin lỗi anh, đây đã là giá khuyến mãi của chúng tôi rồi ạ."
"Nếu tôi là bạn của ông chủ các bạn thì sao?"
"Dạ?"
Cô nhân viên bán hàng sững người. Có lẽ cô chưa từng gặp ai dùng thân phận "bạn của ông chủ" để xin giảm giá bao giờ, nên cũng lúng túng.
Nếu đúng là bạn của ông chủ thì chắc chắn có thể ưu đãi thêm, nhưng vấn đề là cô làm sao biết người này có phải bạn của ông chủ hay không?
Vì thế cô quyết định báo cáo nhanh với quản lý để người đó quyết định.
"Bạn của ông chủ gì cơ?" Quản lý nghe cô kể xong, lông mày lập tức nhíu thành chữ Vương (王), khẽ lườm cô ấy một cái: "Hễ ai đến nơi này bảo là bạn của ông chủ thì cô sẽ giảm giá cho người ta à? Thế thì cửa hàng còn làm ăn gì nữa?"
Cô nhân viên cúi đầu, trên mặt đỏ bừng, ấm ức vô cùng.
Nhưng quản lý chẳng có ý định bỏ qua cho cô ấy: "Dùng cái đầu heo của cô mà nghĩ xem. Nếu đối phương thực sự là bạn của ông chủ, dù ông chủ không đi cùng, chẳng lẽ không biết gọi điện thoại cho ông ấy?"
"Với lại ông chủ có loại bạn bè như thế hay không? Trẻ tuổi cỡ này, tóc dài như thế, trông chẳng khác gì một thằng lưu manh nghèo!"
"Đã từng gặp kẻ ngốc, nhưng chưa bao giờ gặp kẻ ngốc nào như cô. Thưởng tháng này của cô trừ 20%!"
...