Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hoàng Trình nhiệt tình đến nỗi suýt nữa kéo tay Vu Tuấn lại mà nói.
Đây là ân nhân cứu vợ con anh ta, không nhiệt tình sao được?
Thấy cảnh này, Mã Yến ở bên cạnh có chút ngẩn người.
Cậu ta lại thực sự quen biết ông chủ!
Với lại ông chủ cứ mở miệng ngậm miệng lại một câu "đại sư", hai câu "đại sư" mãi, người trẻ tuổi tóc dài này thì là đại sư gì chứ? Đại sư cắt tóc gội đầu hay là đại sư “ăn chơi nổi loạn” (kiểu HKT)?
Trong lúc bà ta còn đang phỏng đoán, Hoàng Trình đã cùng Vu Tuấn bước vào phòng làm việc phía sau.
Vào phòng, Hoàng Trình lập tức nhiệt tình rót nước: "Đại sư, thực sự xin lỗi. Cậu đến mà tôi không tiếp đón được, suýt nữa đã để người dưới mạo phạm cậu rồi. Mấy người này đều đáng bị đuổi việc."
"Đúng, đáng bị đuổi hết." Vu Tuấn nghiêm mặt nói: "Nhân viên của anh, chẳng có ai đáng để giữ lại cả. Chỉ trừ cô gái tên Hà Dĩnh kia là không tính, có thể giữ lại thôi."
Hoàng Trình sững người, thấy vẻ mặt Vu Tuấn không giống như đang đùa, liền hỏi: "Đại sư, sao thế ạ?"
"Có lẽ anh chưa biết, mấy năm nay cái bà quản lý Mã Yến kia đã moi của anh không ít tiền đâu nhỉ?"
"Hả?" Chén nước trên tay Hoàng Trình suýt rơi thẳng xuống: "Sao thế được? Mã Yến làm việc với tôi năm năm rồi, tôi luôn tín nhiệm cô ấy. Thành tích của cô ấy cũng rất tốt mà."
"Tri nhân tri diện bất tri tâm (nhìn người nhìn mặt khó nhìn được lòng)." Vu Tuấn nói: "Thực ra hôm nay tôi chỉ đến mua điện thoại, tình cờ thấy Hà Dĩnh bị cô ta ức hiếp, mới xem bói giúp cho hai cô ấy... nhưng đã xem ra một số điều không hay."
Sắc mặt Hoàng Trình trầm xuống: "Xin đại sư nói rõ."
"Được, tôi nói đơn giản thôi. Hình như từ cuối năm ngoái, cái cô quản lý của anh đã bán một bộ điện thoại với giá cắt cổ. Cô ta cũng bắt đầu moi tiền của anh từ đó."
Vu Tuấn đơn giản chọn lọc những điểm mấu chốt để nói, đương nhiên đều không quá cụ thể, nhưng chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ khiến đáy lòng Hoàng Trình chấn động, sắc mặt càng ngày càng âm trầm.
Anh ta không thể ngờ, người quản lý mà mình hết lòng tin tưởng lại là một kẻ như vậy.
Lợi dụng chức quyền để đuổi hết những người không nghe lời rồi cấu kết với toàn bộ nhân viên còn lại moi tiền của anh ta và còn moi được nhiều đến thế!
"Tôi đã nhìn lầm người!" Sau khi nghe Vu Tuấn kể, trong lòng Hoàng Trình vừa tức giận vừa có chút chán nản: "Cũng tại tôi, hai năm nay cứ mãi lo chuyện con cái, tâm tư chẳng để vào việc kinh doanh."
Vu Tuấn nói: "Lòng người khó dò, việc này chẳng trách ai được. Phải trách thì chỉ có thể trách tiền tài làm động lòng người."
"Đại sư nói phải, tôi xin ghi nhớ."
"Thôi, chuyện là như thế đó. Anh tự xử lý đi, tôi cũng nên về rồi."
Tin rằng từ nay về sau, địa vị của Hà Dĩnh trong lòng Hoàng Trình chắc chắn sẽ tăng vọt, vậy mục đích của hắn đã đạt được, đương nhiên cũng không cần ở lại lâu hơn.
Về phần Hoàng Trình sẽ xử lý Mã Yến thế nào, hắn chẳng liên quan.
Việc vạch trần chỉ là tiện tay mà thôi.
"Đúng rồi." Ra khỏi cửa phòng làm việc, Vu Tuấn gãi đầu nói: "Quên mất, tôi đến để mua điện thoại."
"Mua gì nữa? Đại sư thích chiếc nào cứ lấy mà dùng."
"Sao được? Anh giảm giá cho tôi một chút là được rồi."
Vu Tuấn từ nhỏ đã được dạy là không được ham món lợi nhỏ, nên chiếc điện thoại này, hắn thực sự không định lấy miễn phí.
"Không được, đại sư làm thế là quá khách sáo rồi. So với vợ con tôi, hôm nay cậu lại giúp tôi một ân tình lớn như thế chỉ một chiếc điện thoại có đáng là gì?"
Hoàng Trình đang định hỏi Vu Tuấn thích kiểu điện thoại nào thì Mã Yến đã nhanh nhảu lấy từ trong quầy ra chiếc điện thoại hồi nãy Vu Tuấn xem. Không thể không nói, người phụ nữ này thực sự rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, đáng tiếc là tâm thuật bất chính.
Hoàng Trình nhận điện thoại rồi hỏi nhỏ Mã Yến: "Hôm nay trong cửa hàng có bao nhiêu tiền mặt?"
"Khoảng ba vạn ạ."
"Lấy hết ra." Hoàng Trình ngẫm nghĩ một lát rồi bổ sung thêm: "Tiền lẻ thì thôi."
Mã Yến không biết anh ta định làm gì, nhưng ông chủ đã nói, bà ta chỉ còn cách làm theo.
"Đại sư, vốn dĩ tôi định sẽ đến tận nhà cảm ơn, nhưng hôm nay ông trời sắp xếp cho chúng ta gặp gỡ, đúng là quá may mắn rồi..." Nói xong, Hoàng Trình nhét một xấp tiền dày cộp vào tay Vu Tuấn: "Chút lòng thành, mong cậu nhất định phải nhận."
"Không được."
Đến cả chiếc điện thoại Vu Tuấn còn không định lấy miễn phí, huống hồ là số tiền này?
Giao tình của quân tử nhạt như nước.
Dây dưa nhiều về tiền bạc chỉ thêm phiền phức.
Với lại, hắn bây giờ cũng chẳng phải không kiếm ra tiền, sao phải vì chút tiền này mà gieo nhân quả về sau?
Đó là nhân sinh trí tuệ ông nội hắn đã truyền dạy khi còn sống và đến tận ngày hôm nay vẫn luôn được hắn coi là một trong những nguyên tắc xử thế.
Thấy hắn không chịu nhận điện thoại, cũng không chịu nhận tiền, Hoàng Trình hơi sốt ruột, cứ níu kéo không cho đi.
Vu Tuấn thấy từ chối mãi không được, bèn triệu hồi hệ thống trong Thức hải.
"Hệ thống, nếu ta dùng hai tấm bùa Bình An để đổi một chiếc điện thoại, có được tính vào tiến độ nhiệm vụ không?"
[Ký chủ có thể lựa chọn trao đổi vật có giá trị tương đương.]
Vậy cũng được.
"Thế này nhé anh Hoàng Trình. Tiền tôi nhất định không thể lấy được, điện thoại tôi muốn, nhưng tôi không lấy không. Tôi đưa anh thêm hai tấm bùa Bình An."
"Sao vậy được, tôi..."
“Đừng nói nữa, cứ quyết định vậy đi."
Vu Tuấn lấy ra hai tấm bùa Bình An sơ cấp. Đây là lúc sáng hắn không ngủ được nên đã chế tác. Giờ cơ thể hắn đã phục hồi, cộng thêm Vô Căn Thủy hỗ trợ, mỗi ngày chế tác năm, sáu tấm bùa Bình An vẫn rất nhẹ nhàng. Còn dùng Thiên Cơ Nhãn thì hai mươi lần một ngày cũng không thành vấn đề nữa.
"Vậy thì... thôi được."
Nhìn Vu Tuấn đi xa, trong lòng Hoàng Trình âm thầm thở dài: “Không vì lợi mà dao động, không vì danh mà mệt mỏi, có đức độ, cương trực chính trực – đây mới thực sự là phong phạm của một vị đại sư!”