Sáng sớm hôm sau, hai người cùng nhau xuống núi. Có Nam Vũ Thần dẫn đường, dọc đường không gặp bất kỳ nguy hiểm nào liền rời khỏi khu vực thí luyện.

“Cũng không biết con lang vương kia đêm qua thế nào rồi, không đến mức phát điên chạy xuống núi đấy chứ?”

Long Đào vừa đi vừa lẩm bẩm, trong tay còn cầm một cuốn sổ nhỏ, hạ bút bay như múa.

“Không đâu, xung quanh khu thí luyện có trận pháp do tông môn bố trí, yêu thú Trúc Cơ cỏn con cũng chỉ có thể xưng vương xưng bá ở bên trong mà thôi, chạy ra ngoài thì nó chưa có lá gan đó. Phải rồi... Long sư huynh, huynh đang viết cái gì thế?”

Long Đào đầu cũng không thèm ngẩng lên, ngòi bút qua lại thoăn thoắt trên mặt giấy, trông chẳng khác nào một gã kế toán số khổ.

“Bản báo cáo công việc chứ gì! Lần này dù sao ta cũng là tới làm nhiệm vụ quét dọn, một đêm không về, đương nhiên phải thuật lại rõ ràng toàn bộ quá trình rồi.”

Nam Vũ Thần tự nhận bản thân cũng từng làm không ít nhiệm vụ tông môn, nhưng chưa từng nghe nói làm nhiệm vụ quét dọn mà cũng phải viết báo cáo. Hắn tò mò nhón chân liếc nhìn một cái, kết quả bị dọa cho giật nảy mình. Chữ viết dày đặc kín cả một trang dài, hơn nữa rõ ràng là vẫn còn chưa viết xong.

“Chỉ là một nhiệm vụ quét dọn thôi mà, có... có cần phải viết nhiều thế này không?”

“Lần này dẫu sao cũng là tình huống đặc biệt, cho nên cần phải cặn kẽ một chút. Tình trạng của từng đoạn đường núi, thời gian ta quét dọn, phương thức xử lý cụ thể, còn có cả tình hình hạt quả bên trong đống phân yêu thú kia nữa, tất cả đều phải viết rõ ràng.”

Nam Vũ Thần tò mò xin xem thử rồi đảo mắt qua một lượt. Hắn phát hiện không chỉ có nhiệm vụ quét dọn, ngay cả chuyện hôm qua gặp gỡ mình trên đường núi cùng với tiếng sói gầm trong đêm cũng được viết vào bên trong. Thậm chí còn mập mờ viết cả quá trình bản thân xuất phát từ tinh thần trách nhiệm cao độ cùng lòng tương trợ đồng môn mà đưa Long sư huynh vào căn nhà an toàn. Tuy nhiên, chuyện đối chiến với lang vương cùng Cửu Diệp Linh Chi thì lại chẳng có lấy một chữ.

“Chuyện này... Ngay cả chuyện của ta cũng viết vào luôn sao? Không cần thiết đâu chứ.”

“Đương nhiên là cần thiết rồi. Chưa bàn tới việc đệ đã cứu mạng ta, chỉ riêng vì tư tâm thì ta cũng phải viết. Tiếng sói gầm tối qua lớn như thế, còn có dấu vết của thú triều, cùng với việc trận pháp của căn nhà an toàn trong hốc cây kia được kích hoạt, tất cả đều có thể tra xét ra được. Tuy phần lớn sẽ chẳng có ai rảnh rỗi thật sự đi điều tra, nhưng lỡ như sau này có chuyện gì dính líu vào thì những ghi chép này đều sẽ vô cùng quan trọng, cái này gọi là làm việc phải lưu vết tích.”

Nam Vũ Thần há hốc miệng, nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải, cuối cùng mới rặn ra được một câu:

“Lưu vết tích công việc? Nhưng... nhưng chuyện nhỏ nhặt này cũng phải ghi chép lại, luôn cảm thấy... cứ như đang tự dát vàng lên mặt mình, khoe khoang công lao vậy.”

Hắn gãi gãi đầu, khuôn mặt búng ra sữa tràn đầy vẻ xoắn xuýt:

“Trước kia từng có người nói với ta rằng, ta là mầm mống được tông môn dốc lòng bồi dưỡng, đan dược linh diệu, công pháp điển tịch, thứ gì cũng chiếm nhiều hơn người khác một phần. Nếu ngay cả chút công lao nhỏ nhoi này cũng tính toán chi li, ghi tạc lên giấy thì... thì lại càng khiến người ta chán ghét hơn. Cho nên người đó bảo, tốt nhất là đừng ghi lại công lao của mình, phải khiêm tốn...”

Long Đào nghe thấy lời này, lông mày không kìm được mà nhíu lại. Kinh nghiệm chốn công sở ở kiếp trước lập tức giúp hắn ngửi ra mùi bất thường, hắn lập tức dừng bút, ngẩng đầu hỏi:

“Kẻ nói với đệ như vậy, chắc chắn không phải là sư phụ cùng mấy vị sư tỷ của đệ đúng không?”

“Quả thực không phải... Long sư huynh, sao huynh đoán ra được?”

“Chuyện này còn phải đoán sao!” Long Đào cười nhạo một tiếng, nụ cười kia ba phần châm biếm bảy phần phong trần, “Kẻ nói với đệ như thế, không phải ngu ngốc thì chính là lòng dạ hiểm độc. Phải rồi, để ta đoán thử xem nhé, người đó bình thường có phải đối xử với đệ vô cùng tốt, ân cần hỏi han, nụ cười luôn nở trên môi, tuổi tác... có lẽ lớn hơn chúng ta một chút, nhưng đa phần là cùng thế hệ, hoặc cùng lắm là hơn một thế hệ, phỏng chừng còn thường xuyên cùng đệ ra ngoài làm nhiệm vụ nữa đúng không?”

Nam Vũ Thần hoàn toàn ngây người, chỉ có thể ngơ ngác gật đầu. Hắn cảm thấy bản thân đứng trước mặt vị sư huynh Luyện Khí Cấp 5 này chẳng khác nào đứng trước mặt sư tôn, từ trong ra ngoài đều bị nhìn thấu đến trần trụi.

“Hơn nữa sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, hắn nhất định còn nói với đệ rằng chuyện ghi chép nhiệm vụ vụn vặt này cần gì đệ phải bận tâm, tất cả cứ để hắn phụ trách, bảo đệ quay về an tâm tu luyện. Còn đệ thì quả thực cũng lười viết, cho nên chưa từng quản cũng chưa từng xem qua những ghi chép kia, đúng chứ?”

“Long sư huynh... Huynh... Sao huynh lại biết...”

Long Đào biết lời nói đến đây là đủ rồi, liền gấp cuốn sổ lại, bày ra bộ dạng thấm thía nói với tiểu tử:

“Nam sư đệ, ta dù sao cũng mới quen biết đệ, còn đối phương ước chừng có giao tình riêng với đệ rất lâu rồi, cho nên có vài lời ta không tiện nói thẳng. Nhưng nếu đệ tin tưởng gã sư huynh phế vật vừa mới quen này thì hãy nhớ kỹ một câu của ta: sau này hãy cách xa kẻ đó ra một chút.”

Nói xong câu đó hắn cảm thấy vẫn còn chưa đủ, bèn vỗ vỗ vào cuốn sổ báo cáo nhiệm vụ trên tay, tiếp tục nói:

“Có điều ta khuyên đệ khi nào rảnh rỗi thì đi tra xét lại những ghi chép nhiệm vụ mà đệ từng đi chung với kẻ đó. Cái chuyện lưu vết tích công việc mà ta vừa nói ban nãy, chính là để phòng ngừa loại “người tốt bụng” này đấy.”

...

Sau đó hai người ăn ý không tiếp tục đào sâu vào chủ đề “vị sư huynh tốt bụng” kia nữa. Đi tới một khoảng đất trống trải, Nam Vũ Thần bấm niệm pháp quyết, chốc lát sau, một chiếc vân chu nhỏ nhắn với đường nét thanh thoát rẽ tầng mây bay tới. Bên mạn thuyền in hình một vầng trăng khuyết thanh lãnh, chính là biểu tượng của Thấu Nguyệt Phong.

“Long sư huynh,” Nam Vũ Thần bước lên vân chu rồi quay đầu lại nói, “Trưa mai, xin mời huynh tới Vũ Hoa Tửu Lâu ở Thê Hà Trấn tìm ta. Tạ lễ cho Cửu Diệp Linh Chi... nhất định sẽ không để sư huynh thất vọng.” Hắn dừng lại một chút, trên khuôn mặt non nớt vẫn còn vương nét ngưng trọng từ cuộc trò chuyện vừa rồi, chắp tay với Long Đào một cái, vân chu liền hóa thành một luồng sáng, trong chớp mắt đã biến mất giữa biển mây mênh mông.

Long Đào nhìn theo chiếc vân chu kia, trong lòng thật lâu vẫn không thể nguôi ngoai. Mẹ kiếp thật khiến người ta ghen tị quá đi mất, mới vừa Trúc Cơ mà đã có vân chu của riêng mình rồi. Tuy chắc chắn là đứng tên sư phụ hắn, nhưng mẹ nó vẫn ghen tị không chịu nổi! Bản thân có làm nhiệm vụ quét dọn thêm mười năm nữa, e rằng cũng chẳng đủ tiền mua nổi một cái bánh xe của nó... À không đúng, vân chu làm gì có bánh xe... Chẳng đủ tiền mua nổi một mảnh ván sàn của nó.

Sau đó hắn cũng không nán lại lâu nữa, một mạch xuống núi đi tới trạm gác ở lưng chừng núi. Vẫn là vị sư huynh mặt tròn kia đang trấn thủ, thấy hắn đi tới liền lên tiếng ân cần thăm hỏi.

“Long sư đệ à, đêm qua con lang vương trên núi dường như có chút bất thường, đệ không sao thật là tốt quá rồi.”

Quả nhiên động tĩnh của tiếng gầm kia không hề nhỏ, vì thế hắn vội vàng đưa bản báo cáo công việc của mình lên.

“Nhờ phúc của sư huynh, hữu kinh vô hiểm! Đây là ghi chép chi tiết của nhiệm vụ quét dọn lần này, xin mời sư huynh xem qua.”

Sư huynh mặt tròn ban đầu tùy tiện lật xem vài tờ với vẻ chẳng mấy bận tâm, kết quả càng nhìn thì hai mắt càng sáng rực lên.

“Chuyện này... Cái này cũng quá mức chi tiết rồi! Quá chu đáo! Quá có... quá có tinh thần trách nhiệm rồi! Than ôi... Nếu ai cũng nghiêm túc như sư đệ thì bầu không khí của tông môn bây giờ làm sao có thể lười nhác tản mạn như thế này được chứ!”

Hắn vừa tặc lưỡi khen ngợi, vừa tiếp tục đảo mắt đọc nhanh:

“Ừm... ừm... Hóa ra là vậy, đệ ở giữa đường tình cờ đụng phải Nam Vũ Thần sư đệ à, đệ ấy đưa đệ tới căn nhà an toàn trong hốc cây kia. Còn có cả hạt quả linh trong đống phân yêu thú nữa... rít! Xem ra hoàn cảnh trên đỉnh Vô Phong Nhai quả thực có biến chuyển! Tình huống này vô cùng quan trọng! Ta phải lập tức thượng báo lên tông môn để bọn họ cắt cử nhân thủ đi điều tra cặn kẽ! Long sư đệ, bản báo cáo này của đệ... lập công lớn rồi đấy!”

“Sư huynh quá lời rồi, việc thuộc bổn phận mà thôi. Đúng rồi sư huynh, vị Nam Vũ Thần sư đệ kia thường xuyên tới đây lắm sao?”

“Quả thực số lần không ít đâu. Trước kia đệ ấy vẫn đi qua trạm gác này, sau đó thì... Minh Chúc Chân Nhân thương đồ đệ, vung tay một cái liền ban thưởng một chiếc vân chu... Người ta bây giờ chỉ cần “vút” một tiếng là bay thẳng lên đỉnh phong rồi, làm gì còn cần phải chào hỏi với đám người trông cửa như chúng ta nữa...”

“Haizz... Ghen tị thật đấy!” Long Đào phát ra một tiếng thở dài thườn thượt, phức tạp, chan chứa sự khát khao và chua xót vô tận, “Ta cũng muốn có một chiếc vân chu của riêng mình quá đi mất.”

Vẻ kích động trên mặt sư huynh mặt tròn lập tức bị sự thổn thức vì đồng bệnh tương lân thay thế, cũng thở dài một hơi thật dài:

“Ai mà chẳng thế chứ! Nhưng mà loại đệ tử như chúng ta, dẫu có ai đó tặng không cho một chiếc thì cũng chẳng nuôi nổi đâu. Nào là linh dịch bảo dưỡng hàng ngày, rồi linh thạch để vận hành Tụ Linh Trận ở trung tâm điều khiển, nghĩ tới thôi đã thấy xót cả ruột rồi.”

Long Đào nghe xong, ánh mắt từ khát khao liền biến thành tuyệt vọng, bật ra một tiếng than thở càng thêm não nề:

“Haizz... Sư huynh nói như vậy, ta mẹ nó lại càng ghen tị hơn rồi!”

“Ai—mà—chẳng—thế—cơ—chứ—!!”