Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mặc dù Liễu Như Việt ra tay giúp hắn đỡ một kiếp, nhưng những kiếp nạn khác tiếp theo, e là ngay cả đối phương cũng cảm thấy khó giải quyết, thậm chí không thể chống cự?
"Phiền phức rồi, xem ra trước khi thần công đại thành, vô địch thiên hạ, không thể dễ dàng để lộ chuyện ta có thể tu luyện, nếu không chắc chắn sẽ dẫn đến sự vây giết điên cuồng của kẻ chủ mưu sau lưng."
"Cũng đúng, với hiệu quả đặc biệt của ‘Chí Tôn Đế Cốt’, chỉ cần cho ta thời gian, rất nhanh có thể đột phá đến hàng cường giả đỉnh cao, đến lúc đó, kẻ xui xẻo chính là bọn họ."
"Xem ra, kẻ chủ mưu sau lưng rất hiểu công dụng của ‘Chí Tôn Đế Cốt’."
...
[Ngươi đã tỉnh lại. Nhìn môi trường xa lạ với khu rừng rậm rạp xung quanh, cùng với linh khí nồng đậm, ngươi nhận ra có thể mình không ở Ma Đô mà đang ở trong một không gian bí cảnh? Ngươi liếc nhìn thủ cung sa* trên người, phát hiện đã biến mất không còn tăm hơi. Rõ ràng, thứ quý giá nhất của ngươi đã bị Liễu Như Việt đoạt đi.]
*Thủ cung sa: là vết chấm đỏ trên tay (hoặc rốn) phụ nữ, tượng trưng cho sự trong trắng (trinh tiết).
[Nhưng lúc này, ngươi không quan tâm đến những điều này, trong đầu hiện lên lời thì thầm u uất cuối cùng của Liễu Như Việt. Chuyện mình tu luyện đã khiến một số người chó cùng rứt giậu. Nhưng làm sao kẻ chủ mưu sau lưng biết được chuyện mình có thể tu luyện.]
[Lần mô phỏng này, người biết mình tu luyện chỉ có ba người là Lục Trung, Tô Mông và Liễu Như Việt. Tên thế thân Tô Mông chết vì ngươi, có thể loại trừ. Liễu Như Việt, vị Thiên Nhân cứu ngươi một mạng này cũng có thể loại trừ. Khả năng lớn nhất chính là người hộ đạo của ngươi, Lục Trung, đã tiết lộ ra ngoài!]
["Hoặc là trên đường trở về Đế đô Lục gia báo tin, Lục Trung đã bị thế lực chủ mưu sau lưng bắt được sưu hồn. Hoặc là nội bộ Lục gia có gian tế, dẫn đến xảy ra vấn đề." Trong lòng ngươi, nghiêng về khả năng thứ nhất nhiều hơn. Dù sao kẻ chủ mưu sau lưng đã đưa ngươi đến Ma Đô, chắc chắn rất có khả năng đã đặt mai phục trên con đường rời khỏi Ma Đô?]
[Nhưng bất kể là khả năng nào, ngươi đều biết, bố cục trước đó của mình chắc chắn đã hại Lục Trung. Đồng thời cũng đã hại Lục gia. Nếu không phải mình để lộ chuyện có thể tu luyện, và đã đạt đến đệ tứ cảnh Thần Thông, chắc chắn sẽ không xảy ra biến cố lớn như vậy.]
[Ngươi tự biết hối hận cũng vô ích, chỉ có thể đối mặt với hiện thực. Giờ ngươi đang ở trong một bí cảnh xa lạ, không thể rời đi, càng không thể biết tình hình bên ngoài. Ngươi sờ sờ sau lưng, phát hiện mặc dù Liễu Như Việt đã đoạt đi một số thứ của ngươi, nhưng lại không động đến “Chí Tôn Đế Cốt” của ngươi, còn cho ngươi cơ hội sống tạm bợ, kéo dài hơi tàn.]
[Nhưng giờ đan điền của ngươi đã vỡ nát, tu vi tiêu tan, đã trở thành một phế nhân, không thể tiếp tục tu luyện. Ngươi không từ bỏ, đã không thể tu luyện vậy thì mài giũa kỹ nghệ của bản thân.]
[Ngươi ngưng tụ linh khí, mặc dù đan điền vỡ nát rất nhanh sẽ tiêu tan, ngay vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi tiêu tan, ngươi mở túi trữ vật trên người, lấy ra giấy vẽ bùa trống, bút vẽ bùa và mực vẽ bùa. Ngươi chuẩn bị tĩnh tâm, mài giũa kỹ nghệ phù lục của mình...]
[Một tháng trôi qua, ngươi phát hiện nhận thức của mình về phù lục càng thêm sâu sắc… Hai tháng trôi qua, ngươi bắt đầu cẩn thận vẽ phù lục tứ giai, cố gắng đột phá bản thân… Ba tháng sau, ngươi đã vẽ thành công phù lục tứ giai, mặc dù không có linh khí và chân ý gia trì, tựa như giấy vụn, nhưng ngươi lại vô cùng phấn khích...]
[Lúc này, ngươi đã là một Phù Lục Sư tứ giai, nhưng ngươi không có tu vi và linh khí, vẫn không khác gì phế vật.... Ngươi biết mình không có tu vi, đi lung tung trong bí cảnh quá nguy hiểm nên vẫn luôn trốn ở trong một hang động gần đó...]
[Ngươi bắt đầu rơi vào một trạng thái si mê nào đó, điên cuồng vẽ bùa… Dần dần, ngươi phát hiện thức ăn trong túi trữ vật bắt đầu cạn kiệt, ngươi bèn ăn giấy vẽ bùa như thức ăn… Nửa năm sau, ngươi đói meo, gầy trơ xương, ánh mắt lóe lên ánh sáng xanh lục nhưng vẫn chìm đắm trong thế giới phù lục...]
[Rắc!]
[Bí cảnh nứt ra một khe hở.]
[Một giọng nói chứa đầy sự kinh ngạc đột nhiên xuất hiện: "Tốn không ít công sức, diệt đám phản nghịch Lục gia, cuối cùng cũng tìm được ngươi."]
["Diệt đám phản nghịch Lục gia?” Ngươi đang chìm đắm trong thế giới phù lục, đột nhiên bị câu nói này làm cho bừng tỉnh.]
[Ầm!]
[Một luồng uy áp kinh khủng giáng xuống, lập tức nghiền nát ngươi, biến thành một đống thịt nát.]
[Ngươi đã chết!]