Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

Vệ Phàm mỉm cười:

- Lý Bộ đầu, ngươi cũng thú vị thật, lúc này mà còn tò mò Kim Chung Tráo của ta đã luyện đến tầng mấy.

Sắc mặt của Lý Thân biến đổi, nhanh chóng cầu xin tha mạng:

- Vệ Phàm, xin ngươi tha cho ta, ngươi đã giết em vợ của Giang Xuyên, ta cũng chỉ vì sợ Mãnh Hổ bang trả thù mới đẩy ngươi ra, không phải thực lòng muốn hại ngươi.

- Ngươi biết đấy, với cương vị một bộ đầu, để bảo vệ nhiều người hơn, đôi khi ta buộc phải hy sinh một vài người. Ta không phải người xấu.

- Nếu không làm thế, những con yêu quái hổ sẽ giết thêm nhiều người nữa, mong ngươi hiểu cho ta, ta hứa sau này sẽ làm một bộ đầu tốt.

Hắn không có ý định chạy trốn vì trước mặt một người có thể chém ra đao khí, bỏ chạy chỉ làm chết nhanh hơn.

Hắn hy vọng có thể dùng lý lẽ khiến Vệ Phàm tha mạng.

Vệ Phàm nói:

- Lý bộ đầu, đừng sợ, ngươi quên ta đã nói muốn cảm ơn ngươi đàng hoàng rồi sao?

Lý Thân mừng rỡ, tưởng rằng Vệ Phàm sẽ tha cho mình, nhưng ngay lập tức, lời nói của Vệ Phàm khiến hắn rơi vào hầm băng.

- Yên tâm, ta sẽ ra tay nhanh gọn, đảm bảo ngươi sẽ không cảm thấy chút đau đớn nào!

- Đừng giết ta...

Lý Thân kinh hãi, chưa kịp nói hết câu, hắn đã cảm thấy mọi thứ trong tầm mắt của mình đảo lộn.

- Đầu của mình bay lên rồi sao...

Ý nghĩ này vừa nảy ra, tầm nhìn của hắn tối sầm lại, rồi hoàn toàn mất đi ý thức!

Vệ Phàm nói là làm, hắn đã cho Lý Thân một cái chết nhanh gọn.

Sau khi thu đao, hắn mới nhìn về bảng trạng thái:

[Giết Giang Xuyên, nhận được 10 năm công lực]

[Giết Lý Thân, nhận được 11 năm công lực]

[Giết Giang Bình, nhận được 5 năm công lực]

[Công lực hiện tại: 46 năm]

Vệ Phàm mỉm cười rạng rỡ, lần này hắn đã thu được 46 năm công lực.

Hắn không vội rời đi, mà kiểm tra xung quanh ngôi nhà một lượt, xác nhận không còn ai khác, sau đó mới mở cổng và rời đi.

Về phần những xác chết trong này, Vệ Phàm tin tưởng Mãnh Hổ bang tự khắc sẽ phái người đến dọn dẹp.

*

- Vệ Phàm, ngươi không sao chứ?

Đi được vài bước, hắn đã gặp Hồ Tình và tổng giáo đầu Hồ Thanh Vân.

Vệ Phàm lắc đầu, chắp tay nói:

- Thuộc hạ bái kiến Hồ giáo đầu!

Hồ Thanh Vân hơi nhíu mày:

- Trên người ngươi có mùi máu tanh, xem ra lão phu đến đây vô ích rồi.

Ánh mắt của ông ta đầy nghi hoặc, chẳng lẽ Vệ Phàm đã giết hết bọn Giang Xuyên?

Người khác không biết, nhưng với tư cách là tổng giáo đầu của nha môn, ông không thể không biết Lý Thân và Giang Xuyên có mưu đồ gì, nếu không ông đã không đến đây.

Bây giờ Vệ Phàm ra ngoài, trên người còn dính mùi máu, nếu không phải giết chết Giang Xuyên và đồng bọn, hắn sẽ không thể nào thoát ra được.

Nhưng điều này thật quá khó tin!

Cho dù Vệ Phàm có thiên phú võ học, nhưng dù sao cũng mới chỉ học được trong ba tháng ngắn ngủi, làm sao đã có thể đạt đến thực lực đủ để giết chết hương chủ của Mãnh Hổ bang?

Hồ Tình hỏi:

- Mùi máu tươi ư? Bên trong đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao bọn họ có thể để ngươi rời đi?

Nàng vội vàng gọi cha đến đây để cứu Vệ Phàm, nếu Giang Xuyên dễ dàng nói chuyện thì nàng đã không phải nhờ cha rồi.

Vệ Phàm nói bằng giọng buồn bã:

- Bên trong đã xảy ra một cuộc xung đột, ban đầu ta định đến xin lỗi, mong nhận được sự tha thứ của Giang hương chủ, giúp hắn vượt qua nỗi đau mất người thân. Nhưng Giang hương chủ rất cứng đầu, không chịu tha thứ cho ta, Lý bộ đầu cũng đã đứng ra khuyên giải, nhưng không hiểu sao sau đó hai người họ lại đánh nhau, rồi cuối cùng ôm nhau chết chung. Tất cả mọi chuyện đều do ta mà ra, khiến cho ta hối hận khôn nguôi. Giờ đây ta chỉ muốn về nhà ăn cơm, à không, là không muốn nói chuyện nữa. Hồ giáo đầu, thuộc hạ xin phép cáo từ!

Nói xong, Vệ Phàm chắp tay chào, rồi đi vòng qua cha con Hồ Thanh Vân, rời đi.

- Lý Thân và Giang Xuyên đã thực sự chết cùng nhau sao?

Hồ Tình đã sững sờ từ lâu, làm sao có thể như vậy được? Chẳng lẽ nàng đã hiểu lầm Lý bộ đầu, rằng hắn thực sự là một người tốt?

- Con bé ngốc này, đừng nghe thằng nhóc đó bịa chuyện, không có câu nào được nói ra từ trong miệng nó là thật!

Hồ Thanh Vân nhìn con gái, không khỏi thở dài.

Con gái của ông không phải đứa ngốc, nhưng không hiểu sao hễ Vệ Phàm nói gì là nó tin hết.

- Con không ngốc, Vệ Phàm không bao giờ lừa con!

Hồ Tình phản bác.

Hắn đã nói là xin lỗi thì sẽ đến xin lỗi, cho dù biết người ta có thể hại mình cũng vẫn đến, từ trước tới nay, Vệ Phàm chưa bao giờ lừa nàng.

- Con ở đây đợi cha, cha vào trong xem thế nào!

Tình huống này không phải lần đầu ông gặp phải, Hồ Thanh Vân chẳng buồn nói thêm, đẩy cổng bước vào sân.