Hệ Thống Trảm Yêu Trừ Ma

Chương 22. Hổ Khiếu Kim Chung Tráo phát uy

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

[yêu quái hổ: Sơ cảnh cửu phẩm, ăn tinh phách người, huyễn hoá thành người]

[Giết nó có thể đạt được 30 năm công lực]

Sơ cảnh cửu phẩm tương đương với cảnh giới Chân Khí Cảnh tầng chín của loài người, nhưng do yêu ma có cơ thể khổng lồ nên trong hầu hết các trường hợp, võ giả Chân Khí Cảnh tầng chín không thể đánh bại yêu ma sơ cảnh cửu phẩm.

- 30 năm tuy ít nhưng cũng tạm được.

Vệ Phàm cầm đao, bắt đầu bước về phía yêu quái hổ:

- Lão già Hổ Vương đâu rồi? Ta đã giết con trai của hắn, vậy mà hắn cũng không đến sao? Súc sinh đúng là súc sinh, đến chút tình cảm cha con cũng không có.

- Rống!

Mấy con yêu quái hổ đồng loạt gầm lên, từ khi khai mở linh trí, chúng ghét nhất là khi có người gọi chúng là súc sinh.

- Ta sẽ ăn thịt ngươi, sau đó rút hồn phách ngươi nhét vào đèn dầu, để cho ngươi chịu nỗi khổ bị thiêu đốt mỗi ngày!

Con yêu quái hổ khổng lồ đạp mạnh xuống đất, mặt đất liền sụp xuống, ngay sau đó nó nhảy lên cao, giống như một ngọn núi nhỏ lao thẳng về phía Vệ Phàm.

Vệ Phàm chỉ thấy trước mắt tối sầm lại, tầm nhìn bị bao phủ hoàn toàn bởi thân thể khổng lồ của yêu quái hổ.

- Chủ động tấn công sao, có vẻ ngươi cũng muốn nhanh chóng giao nộp công lực cho ta.

- Hổ Khiếu Kim Chung Tráo!

Vệ Phàm khẽ quát, trên người của hắn liền hiện ra một chiếc chuông vàng khổng lồ, chuông vàng nhanh chóng phình to, chỉ trong chốc lát đã lớn gần bằng thân hình khổng lồ của yêu quái hổ.

Chuông vàng trông như đồ thật, úp ngược trên đầu Vệ Phàm mà xoay tít điên cuồng.

Ngay lập tức, một luồng kình phong kinh khủng nổi lên, cát bay đá chạy mù trời.

- Đây là Kim Chung Tráo sao? Kim Chung Tráo làm sao có thể lớn như thế này!

Con yêu quái hổ đang lao đến giữa không trung cũng phải trợn mắt há mồm, thậm chí có chút kinh hãi.

Nó đã từng thấy Kim Chung Tráo tầng chín, nhưng dù là tầng chín thì chuông vàng của những người khác cũng chỉ đủ che một phần cơ thể, lại rất mờ ảo trông rõ ràng là do chân khí tạo thành.

Nhưng cái chuông vàng trước mắt của Vệ Phàm lại trông như được đúc từ vàng thật, nếu không phải nó đang xoay chuyển liên tục, không ngừng biến ảo giữa thực và hư, thì thậm chí yêu quái hổ còn tưởng đây không phải là võ kỹ.

- Vô tri!

Trong lúc nói, Vệ Phàm lao lên, va chạm với yêu quái hổ.

Một tiếng nổ vang dội như hai ngọn núi ma sát vào nhau.

yêu quái hổ chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, cơ thể khổng lồ của nó bị chấn bay ra ngoài, không biết bao nhiêu cái răng hổ đã bị vỡ nát.

Hai chân trước lao tới của nó cũng bị phản chấn đến gãy thành nhiều đoạn, máu thịt be bét khắp nơi.

Trong khoảnh khắc đó, nó cảm thấy như mình vừa va phải một vật thể phát ra tần số chấn động kinh khủng, toàn bộ yêu lực trên người bị đánh tan ngay lập tức.

Đây thật sự là Kim Chung Tráo sao?

Kim Chung Tráo có thể chống đỡ được lực va chạm hai, ba chục nghìn cân sao?

Rốt cuộc là ta vô tri hay ngươi vô tri đây?

- Rống…

Yêu lực bắt đầu tuôn ra, ép chấn thương xuống, yêu quái hổ khổng lồ đứng dậy khỏi mặt đất, toàn thân bốc lên yêu khí cuồn cuộn, nó há miệng gầm to với Vệ Phàm.

- Bùm bùm bùm…

Dưới tiếng gầm khủng khiếp, từ miệng yêu quái hổ phóng ra một luồng ánh sáng lao thẳng về phía chuông vàng.

Trong nháy mắt, không khí xung quanh chấn động, mặt đất vỡ ra thành từng mảnh, khu vực trong phạm vi mười mấy mét bị tàn phá nghiêm trọng, thậm chí mấy con yêu quái hổ khác cũng lộ vẻ đau đớn.

Phía dưới cái chuông vàng, nét mặt của Vệ Phàm không chút thay đổi, tiếng gầm của yêu quái hổ không thể đánh xuyên cái chuông vàng đang bảo hộ Vệ Phàm.

- Hổ Khiếu Âm Ba Công? Ta cũng có thứ này, ngươi cũng thử xem…

Bên ngoài thôn Ngũ Lý, yêu quái hổ gầm rống, phát ra tiếng gào thét kinh hoàng, làm đất trời rung chuyển.

Vệ Phàm tâm niệm vừa động, hình vẽ lão hổ trên chuông vàng tựa như sống dậy, mở to miệng gầm rống, tiếng hổ gầm vang vọng khắp nơi.

Tiếng hổ gầm này còn lớn hơn, hùng tráng hơn so với tiếng gầm của yêu quái hổ phía đối diện.

Khi hai tiếng gầm giao chiến trên không, mặt đất nổ tung ngày càng dữ dội hơn.

- Phụt...

Chỉ sau một hơi, yêu khí trên người yêu quái hổ đã bị đánh tan, ngay sau đó từ trong thất khiếu của yêu quái hổ có máu tươi chảy ròng ròng ra, cơ thể như muốn nổ tung.

- Ngươi sử dụng loại võ kỹ gì thế? Từ bao giờ mà Kim Chung Tráo trở nên lợi hại như vậy?

Con yêu quái hổ khổng lồ kinh hoàng, nó hoàn toàn không ngờ trong cuộc đấu bằng hổ khiếu âm ba, nó lại thua dưới một môn võ kỹ, mà lại là môn võ kỹ phổ thông, ai cũng quen thuộc như Kim Chung Tráo.

- Hổ Khiếu Kim Chung Tráo!

Lại một tiếng hổ gầm vang lên, con yêu quái hổ lớn nhất cũng bị chấn đến thất khiếu đổ máu, yêu lực tán loạn, những con yêu quái hổ khác thậm chí còn tệ hơn, nửa sống nửa chết.

Một con có thực lực yếu nhất, thậm chí hai mắt đã bị chấn nổ!

Dù không giết được con yêu quái hổ nào, nhưng sức mạnh tấn công diện rộng kiểu này cũng khiến Vệ Phàm hài lòng.

Phải biết rằng đây mới chỉ là Hổ Khiếu Kim Chung Tráo ở mức tiểu thành, chỉ cần hắn tiếp tục thêm công lực, sẽ có ngày chuông vàng vừa ra, quét sạch lũ yêu ma.

Vệ Phàm đội chuông vàng xông vào đàn yêu quái hổ, bắt đầu vung đao chém giết, máu bắn tung tóe.

Tiếng thét kinh hoàng của yêu quái hổ vang vọng, dưới đao cương dài hai ba mét, dù yêu quái hổ có cơ thể khổng lồ đến đâu cũng chỉ cần một nhát là chết tươi.

Chỉ sau vài hơi thở, ngoại trừ con yêu quái hổ nhỏ nhất đang run rẩy dưới đất, những con khác đều đã bị Vệ Phàm chém giết.