Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người dịch: nxkhiem
- Nếu vậy thì đa tạ cô nương!
Vệ Phàm ôm quyền nói:
- Ta mới mười tám tuổi, có lẽ tuổi không lớn hơn cô nương, cô cứ gọi ta là Vệ Phàm thôi, gọi ta là đại ca nghe có chút kỳ quặc...
- Haha... Phụt...
Lời này vừa thốt ra, Ninh Hiên đang nằm trị thương trên đất không nhịn được cười, rồi ngay sau đó phun ra một búng máu.
Hắn vừa cười, chân khí mất kiểm soát, thương thế lại càng thêm trầm trọng.
- Huynh...huynh đúng là...
Tô Tuyết Dung đỏ bừng mặt, tức giận giậm chân.
Gọi một tiếng ‘đại ca’, không ngờ lại bị chê là lớn tuổi.
Thật sự thì giữa mười tám và hai mươi mấy tuổi rất khó phân biệt, thêm vào đó là thực lực mà Vệ Phàm biểu hiện, nàng cũng nghĩ rằng hắn phải hơn hai mươi tuổi.
Mười tám tuổi mà đạt được tu vi này, thật sự là đáng kinh ngạc, nàng chưa từng nghĩ rằng Vệ Phàm lại nhỏ tuổi như vậy.
Hơn nữa, tuổi của nàng thực sự lớn hơn mười tám, lớn hơn Vệ Phàm.
Nàng không thèm để ý đến Vệ Phàm nữa, ngồi xuống một bên hờn dỗi, trong lòng ngầm kinh ngạc.
Chỉ mới mười tám tuổi, Vệ Phàm còn ấn tượng hơn nàng tưởng, cho dù có luyện võ từ nhỏ thì cũng thật đáng sợ.
- Này...ngươi không đi lấy yêu nang sao? Để lâu yêu nang sẽ hỏng đấy!
Một lát sau, Tô Tuyết Dung không nhịn được mà nhắc nhở Vệ Phàm, nhưng nàng không gọi tên hắn, cũng không gọi đại ca nữa.
- Yêu nang?
Vệ Phàm lộ vẻ nghi hoặc, hắn chưa từng nghe nói đến thứ gọi là yêu nang.
- Yêu nang là thứ chỉ đại yêu Chân Cảnh mới có, chứa toàn bộ tinh hoa của chúng, cũng là nơi chúng lưu trữ yêu lực, võ giả nuốt vào, dùng chân khí luyện hóa, có thể tăng cường công lực, huynh không lấy ra ngay, chẳng lẽ ngay cả yêu nang là gì mà cũng không biết sao?
- Yêu nang ở đâu?
Vệ Phàm cầm đao, dưới sự chỉ dẫn của Tô Tuyết Dung, rất nhanh đã moi ra được từ bụng Hổ Vương một khối thịt nặng hơn một cân, thứ này trắng như ngọc.
- Đây là cái gì? Rõ ràng là một khối thịt, dùng cái này thế nào? Ăn sống hay xào nấu?
Vệ Phàm nhìn khối thịt trắng như ngọc này, phát hiện nó không có mùi tanh đặc trưng của yêu ma, mà lại có một mùi hương thoang thoảng.
Trước đây hắn đã thắc mắc tại sao Ninh Hiên và Tô Tuyết Dung đều không lớn hơn hắn bao nhiêu, nhưng đã đạt đến Ích Huyệt Cảnh, hóa ra là nhờ thứ này.
Tô Tuyết Dung nói:
- Ăn sống hay xào nấu đều được, nhưng ăn như thế sẽ lãng phí rất nhiều tinh hoa, còn có thể gây ra một số tổn hại, như dẫn đến khí huyết tạp loạn, chân khí không tinh thuần, cách tốt nhất là luyện thành đan dược để dùng.
*
Trên đường phố Vân Thành, Vệ Phàm dẫn Ninh Hiên và Tô Tuyết Dung đến khách sạn Vân Mộng.
- Ninh huynh, Tô cô nương, khách sạn Vân Mộng này là khách sạn nổi tiếng ở gần đây, sạch sẽ và vệ sinh, các người ở đây rất tốt, có việc gì thì có thể đến nha môn tìm ta.
Thương thế của Ninh Hiên rất nặng, tạm thời không thể đi lại, vì vậy hai người quyết định đi theo Vệ Phàm đến Vân Thành.
Bọn họ chưa từng đến Vân Thành, liền nhờ Vệ Phàm tìm giúp một khách sạn.
- Đa tạ Vệ huynh, ta cần mau chóng trị thương, đợi khi thương thế khỏi hẳn, ta sẽ đến tìm huynh để tạ ơn.
- Ninh huynh không cần khách khí, chỉ là chuyện nhỏ thôi, chữa trị vết thương quan trọng hơn, ta còn có công vụ cần về nha môn, xin phép cáo từ.
Sắp xếp xong cho hai người, Vệ Phàm mang yêu nang về nhà, sau đó mới đi về nha môn.
*
- Còn chưa trở lại, e rằng Vệ Phàm đã bị yêu quái hổ ăn mất rồi.
- Hắn thật ngây thơ, nghĩ rằng đám yêu quái hổ là kẻ tốt bụng, giết con của người ta rồi mà còn muốn đi thương lượng với người ta.
- Than ôi… Vệ Phàm thật dũng cảm, chính trực, là một người tốt, tiếc rằng người như hắn ở trong nha môn sẽ không sống lâu được.
*
Tại nha môn khu Đông, các nha dịch tụm năm tụm ba nói chuyện về Vệ Phàm.
- Tất cả im miệng, Vệ Phàm sẽ không gặp chuyện gì đâu!
Hồ Tình lớn tiếng quát, xung quanh lập tức im bặt.
- Ai đang gọi ta vậy...
Đột nhiên, một giọng nói lười biếng vang lên, Hồ Tình vui mừng quay lại nhìn, chỉ thấy một tay Vệ Phàm đặt lên chuôi đao, đang sải bước tiến vào.
- Vệ Phàm?
- Là quỷ hiện hồn sao...
- Ban ngày ban mặt làm gì có ma quỷ, Vệ bộ đầu không bị gì.
- Vệ bộ đầu thật sự đã quay lại, làm sao yêu quái hổ có thể thả hắn được, chẳng lẽ yêu quái hổ đều ăn chay hay sao?
*
Sự trở về của Vệ Phàm khiến mọi người đều đứng hình.
- Vệ Phàm, ngươi thật sự thuyết phục được yêu quái hổ sao?
Hồ Tình vui mừng chạy tới, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.
Vệ Phàm gật đầu:
- Những con yêu quái hổ kia rất biết lý lẽ, sau khi ta nói cho chúng nghe về những tội nghiệt mà chúng gây ra trong những năm qua, tất cả đều tỉnh ngộ. Chúng không những không làm hại ta, mà còn quyết định tự sát để chuộc tội, ta có ngăn cũng không được. Còn về Vương bộ đầu, không ngờ hắn cấu kết với yêu quái hổ, nhưng rồi hắn cũng tỉnh ngộ và tự sát theo.