Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người dịch: nxkhiem
Khu nhà nhỏ này dường như chính là nguồn gốc phát ra mùi hôi thối, đến gần hơn, mùi thối càng nồng nặc, như muốn làm người ta ngạt thở.
Vệ Phàm định gõ cửa, nhưng khi đến gần, hắn phát hiện cánh cửa chỉ khép hờ.
- Có ai không?
Vừa nói, hắn vừa bước vào.
Bùng!
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một cơn gió mạnh nổi lên từ mặt đất, đóng sầm cánh cửa lại.
- Cuối cùng cũng đến rồi à? Lâu lắm rồi ta chưa được ăn thịt sai dịch. Đám các ngươi học võ, dù chưa luyện ra chân khí, nhưng lớp thịt vẫn săn chắc hơn người thường, huyết khí cũng dồi dào, rất bổ dưỡng.
Một giọng nói trầm vang lên, khiến không khí xung quanh như rung động.
Vệ Phàm nhìn theo hướng phát ra giọng nói, chỉ thấy ở góc sân, trên một tảng đá lớn, có một con hổ to đùng đang nằm, đôi mắt sáng rực đầy hứng thú quan sát hắn.
Ánh mắt của Vệ Phàm tiếp tục quét quanh, hắn thấy xung quanh tảng đá đó chất đầy xương người, có cái vẫn còn dính máu, có cái đã trắng hếu.
- Mày chính là một trong những con yêu quái hổ đứng sau Mãnh Hổ bang?
Vệ Phàm tất nhiên cũng biết về những lời đồn rằng Mãnh Hổ bang không chỉ có một con yêu quái hổ, hắn nhìn chăm chú vào con hổ lớn trước mắt, xác định nó chính là kẻ đã cất tiếng nói.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, trên bảng trạng thái trước mắt xuất hiện thêm thông tin mới:
[yêu quái hổ: Sơ cảnh nhất phẩm, biết nói tiếng người, ăn thịt người!]
[Giết nó, có thể nhận được 5 năm công lực!]
Giết Dương Tuấn được ba năm công lực, vậy mà một con yêu quái hổ như thế này chỉ cho 5 năm công lực?
yêu quái hổ nghe thấy lời của Vệ Phàm, trong mắt hiện lên một tia vui vẻ:
- Gan to thật, Hổ gia đã ăn không biết bao nhiêu người, ngươi là kẻ đầu tiên thấy ta mà không bỏ chạy, cũng không la hét van xin, cứng cỏi đấy, như vậy nhai thịt mới vui!
Vệ Phàm cười nhạt, nói:
- La hét van xin có tác dụng không? Nếu có, tao không ngại hô vài tiếng.
- Không có tác dụng gì cả, Hổ gia nhất định sẽ ăn ngươi, thịt của sai dịch ngon hơn người khác nhiều.
yêu quái hổ sững lại, thì ra kẻ này đã cam chịu số phận nên không sợ nữa:
- Ngươi cũng thú vị thật, nếu không phải Giang Xuyên gửi ngươi đến, ta đã giữ ngươi lại để làm việc cho ta.
Vệ Phàm nheo mắt, tiếp tục tiến tới:
- Vì thế nên tao không la hét, tự mình đến đây, biết đâu mày sẽ cho tao một cái chết nhanh chóng.
yêu quái hổ từ từ đứng dậy, gật đầu nói:
- Ngươi thật sự hiểu chuyện, trong số những người ta đã ăn, ngươi là kẻ ngoan ngoãn nhất, những kẻ khác sợ đến mức gan mật vỡ nát, thịt của bọn chúng toàn vị đắng, một lát nữa ta sẽ cho ngươi chết nhanh chóng, trước tiên cắn gãy cổ ngươi…
Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, trong tầm nhìn của yêu quái hổ chỉ còn lại một vệt đao quang màu vàng chói lóa.
- Chân khí?
- Gào!
yêu quái hổ sợ hãi kêu lên, nó định nhảy lên tránh, nhưng đao quang quá nhanh, thân thể nó kịp nhảy lên, nhưng đầu thì vẫn ở lại chỗ cũ.
Phụt!
Một tia máu bắn tung tóe lên không trung, cái đầu to lớn của yêu quái hổ rơi xuống đất, tạo nên tiếng động trầm đục.
Xương cốt đứt lìa, bị thân thể khổng lồ của yêu quái hổ đè nát!
[Giết yêu quái hổ, nhận được 5 năm công lực!]
- Nói nhiều quá, mày cũng thú vị đấy, nên tao mới chặt đầu mày trước, cho mày một cái chết nhanh gọn.
Vệ Phàm tra đao vào vỏ, cúi xuống nhấc đầu yêu quái hổ lên.
Một con yêu quái hổ Sơ Cảnh nhất phẩm mà lại yếu như vậy?
Cũng phải thôi, Sơ Cảnh nhất phẩm chỉ mới đủ tư cách gọi là yêu, chưa có bao nhiêu thần thông.
- Dùng chân khí thay thế huyết khí, Huyết Sát Đao Pháp cũng có uy lực đáng kể, con yêu quái hổ này to lớn vậy mà chém xuống lại không chút trở ngại nào.
Vệ Phàm xách đầu yêu quái hổ, kiểm tra hết các phòng trong nhà, nhưng không phát hiện thêm con yêu quái hổ nào khác, chỉ thấy xương người chất đầy trong mỗi phòng.
Xem ra nơi này chỉ là một trong những căn cứ của yêu quái hổ đứng sau Mãnh Hổ bang.
*
Kiểm tra xong, hắn bước ra khỏi sân.
Bên ngoài sân, Khâu Bình và Vương Quý vẫn đứng ở vị trí cũ.
- Vệ Phàm chắc chết rồi, ta vừa nghe thấy tiếng gầm của Hổ Cửu Gia!
- Trẻ người non dạ, giết em rể của hương chủ Mãnh Hổ bang, chết là đáng, nếu hắn không chết, hai người chúng ta sẽ gặp rắc rối.
- Phải, may mà Lý bộ đầu kịp thời tìm Giang Xuyên, đẩy Vệ Phàm ra làm con tốt thí.
- Thằng nhóc này đúng là ngốc, theo bọn mình đến đây mà không nghĩ đến việc bỏ trốn giữa đường, ta còn tưởng hắn sẽ tỉnh ngộ, không ngờ đến tận lúc vào căn nhà kia hắn cũng chẳng nhận ra gì.
- Đúng là ngu thật!
- Ấy… không nghe thấy tiếng Vệ Phàm la hét, sao lần này Hổ Cửu Gia không hành hạ hắn trước khi…
Những lời sau đó của Khâu Bình nghẹn lại, không thể thốt ra được nữa.
Chỉ thấy Vệ Phàm mà họ nghĩ đã chết trong sân đang xách một cái đầu hổ chết không nhắm mắt, từng bước một tiến lại gần bọn hắn.