Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bá Vương sải bước tiến lên, nộ hỏa trung thiêu, sát khí trong mắt cuồn cuộn, không chú ý Ngu Cơ lách người ra sau, nghe "xoảng" một tiếng, bảo kiếm đã tuốt khỏi bao. Kiếm quang quàng cổ, tiên huyết văng tung tóe.
Chu Sinh giật mình tỉnh khỏi trạng thái Bá Vương, đồng tử co rút. Thấy thân ảnh tuyệt mỹ trong bộ váy dài tựa như vầng trăng tàn rơi xuống giữa dòng sông, vô lực đổ xuống đất.
Giả Ngu Cơ, thật tự vẫn!
Trong nháy mắt, pháp lực trong đan điền rót xuống đôi chân, hắn bước Bát Quái bộ, tức khắc từ vị trí Càn tới vị trí Ly, ôm gọn nàng vào lòng.
Keeng~ Thanh bảo kiếm dính máu rơi xuống đất phát ra tiếng vang thanh thúy. Chu Sinh cuống quýt: "Dao Đài—"
Tên còn chưa gọi hết, đã thấy nàng Ngu Cơ vừa "chết" kia bỗng mở mắt, trong mắt lộ vẻ trách móc: "Long lão bản, sao ngài lại thoát vai rồi?"
Cùng lúc đó, vết thương trên cổ nàng đang biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Ta..." Chu Sinh đứng ngây tại chỗ đầy ngượng ngùng, chỉ thấy mặt nóng bừng lên.
"Long lão bản, chúng ta đều đã là người chết cả rồi, tuốt kiếm tự vẫn thì có xá gì? Sao ngài lại kinh ngạc đến thế?" Ánh mắt Dao Đài Phượng mang theo vài phần quái dị.
"Khụ khụ!" Chu Sinh ho khan một tiếng, vội buông tay đang ôm nàng ra, xin lỗi: "Mới chết, mới chết, khó tránh khỏi chưa quen."
Hắn lúc này mới thở phào một cái. Vừa rồi quá nhập vai, hoàn toàn quên mất đối phương là quỷ, khoảnh khắc thấy máu văng ra thực sự bị dọa một trận.
Dao Đài Phượng tiến lên một bước, đôi nhãn mâu trong trẻo nhìn chằm chằm vào mắt hắn. Làn da trắng như ngọc hiện rõ mồn một, hương thơm nhàn nhạt như hoa mai, lại tựa hoa lê. Nàng đang định hỏi thêm gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Long lão bản, tiểu Phượng, chuẩn bị thôi, đừng để kịch đợi người." Là giọng của Quan ban chủ, cũng giúp hắn hóa giải thế bí lúc này.
Dao Đài Phượng mỉm cười: "Biết rồi, sư phụ."
"Ta... ta đi vẽ mặt đây..." Chu Sinh tránh ánh mắt sáng quắc của nàng, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng ra hậu đài.
Dao Đài Phượng nhìn theo bóng lưng hắn, trên mặt hiện lên nụ cười nhạt. "Mới chết sao... thú vị đấy."
...
Bát diện uy, vô song kiểm, Bá Vương kháo.
Áo giáp chữ Đinh thêu họa tiết địa văn, yếm thêu kỳ lân, giáp phiến đính tua rua lụa tơ tằm, mỗi lần cử động đều nghe tiếng kim thiết va chạm. Râu ria đen nhánh rậm rạp như mực loang, theo nhịp thở phập phồng như mây đen cuồn cuộn.
"Xong rồi, ngài xem, vị Bá Vương này thật uy phong!" Sư phụ giúp vẽ mặt không ngớt lời khen ngợi, cực kỳ hài lòng với tạo hình của Chu Sinh.
Khắc sau, Chu Sinh đột ngột mở mắt. Trong nháy mắt, gương đồng dường như xẹt qua tia điện, khiến sư phụ vẽ mặt giật mình run tay, vết mực trên bút rơi xuống bàn.
Trong cơn hốt hoảng, ông nhớ lại lời dạy của Quan ban chủ: "Bá Vương thực thụ không ở giọng cao, mà ở cái sát khí vạn quân lui bước khi ngước mắt!"
Lúc này trên khuôn mặt vô song của Sở Bá Vương, đôi mắt đỏ như hổ, tựa như cả dòng Ô Giang đều bị máu nhuộm hồng. Không biết có phải ảo giác không, sư phụ vẽ mặt thấy trong gương, đôi mắt Bá Vương mỗi bên đều có hai con ngươi, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Đùng! Chiêng trống vang lên, kịch hay bắt đầu.
Chu Sinh chậm rãi đứng dậy, sải bước về phía rèm che lên đài, đi được nửa đường bỗng nhiên khai tông: "Này!!!”
Như rồng ngâm, tựa hổ khiếu. Lại giống như tiếng gầm khi nâng vạn cân cự đỉnh.
Tất cả diễn viên hậu đài đều rùng mình, Dao Đài Phượng vừa thay xong bộ Ngu Cơ cũng phải ngoái nhìn.
Sư phụ vẽ mặt ngẩn ngơ nhìn bóng lưng ấy, lẩm bẩm: "Sở Bá Vương... thực sự sống lại rồi?"
...
"Đại anh hùng, cái thế vô địch!"
"Diệt Doanh Tần, phục Sở địa, chinh chiến Hoa Di——"
Trên đài hí, tiếng nổ như sấm, phối hợp với tiếng chiêng trống và kèn dồn dập. Bá Vương đi biên chín vòng, hai tay hư thác làm tư thế nhấc đỉnh, phối hợp với động tác rung mũ, ngọc châu trên mũ rung lên leng keng.
"Lực bạt sơn hề khí cái thế!"
Vị Bá Vương do Chu Sinh thủ vai thực sự mang một luồng bá khí và cuồng ngạo không ai bì kịp. Tiếng như chuông đồng, âm sắc đầy đặn, giọng hát nhìn thì chất phác nhưng thực chất thương kính hồn hậu, khí thế vạn quân. Nhất thời, ngay cả tiếng kèn tỏa nột vốn mệnh danh là "vàng ròng vạn lượng" cũng bị áp chế hoàn toàn.
Khán giả dưới đài đồng thanh hô hoán, tiếng vỗ tay như triều dâng. "Hay...", "Bá Vương này... thật thống khoái!", "Đã quá!". Họ nhanh chóng đắm chìm vào vở kịch, ánh mắt hoàn toàn bị Bá Vương trên đài thu hút.
Các diễn viên chưa lên sân khấu cũng lộ vẻ chấn động. So với khán giả, họ càng nhìn ra được tay nghề tinh diệu bên trong.
"Trước đây ta cứ ngõ Long lão bản xuất sắc nhất là ngạnh công phu của võ sinh, giờ mới thấy bộ giọng này... mới đúng là được Tổ sư gia ưu ái!"
"Bộ giọng này tuyệt quá, cũng như Phượng lão bản vậy, đều là thứ không thể ngưỡng mộ mà có được, là tuyệt kỹ thiên bẩm!"
"Nhìn khắp Tụ Tiên Lâu, may ra chỉ có ban chủ mới so bì được..."
Quan ban chủ cũng đang tập trung xem kịch, nghe vậy liền cười nói: "Trường giang sóng sau đè sóng trước, xướng vai Bá Vương, ta không bằng Long lão bản."
Lão không hề có chút đố kỵ, ngược lại tràn đầy niềm vui từ đáy lòng. Thấy hậu bối lê viên xuất chúng, gánh vác trọng trách, vượt xa những lão già này, nghệ thuật hí khúc mới thực sự có hy vọng.