Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cảm xúc của bách tính thành Bình Giang, Đàm Phong tự nhiên có thể cảm nhận được, bất quá hắn lại không để ý tới.
Trước tiên là ra cửa mua sắm một ít quần áo, dù sao hắn mỗi lần chết một lần đều phải tiêu hao một bộ.
Nhân tiện cũng mua thêm mấy cái vại lớn, nếu không lần sau hệ thống lại phải nhảy dựng lên.
Hôm sau, Triệu phủ.
Khí phái huy hoàng, không thua kém Hồng phủ là bao, có lẽ là gia quy Triệu gia nghiêm ngặt hơn, cho nên nhìn qua có chút khiêm tốn hơn Hồng phủ, không giống bộ dáng trọc phú của Hồng gia.
Ngay cả người gác cổng cũng không có vẻ mục hạ vô nhân như Hồng phủ, tịnh không lập tức đuổi Đàm Phong đang đứng trước cửa đi.
Đương nhiên, đứng lâu có thể sẽ bị đuổi.
Bất quá khả năng lớn nhất là bởi vì khí chất của Đàm Phong bất phàm.
Nhìn hai gã hộ vệ, Đàm Phong nhàn nhạt nói: “Làm phiền bẩm báo với Triệu gia chủ một tiếng, cứ nói Đàm Tứ Phong tìm ông ấy!”
Hai bên cổng lớn mỗi bên có một gã hộ vệ cầm đao, vốn dĩ nhìn Đàm Phong đứng im bất động có chút cổ quái, còn định nếu không đi sẽ đuổi người.
Nghe được lời này, nhao nhao cả kinh.
Hiện nay mấy huynh đệ Đàm gia ai mà không biết ai mà không hiểu? Nhân vật bực này cũng không phải bọn họ có thể trêu chọc, thậm chí ngay cả Triệu gia cũng không dám trêu chọc.
“Thì ra là Đàm công tử, xin mời vào phòng khách ngồi nghỉ một lát, tại hạ đi bẩm báo lão gia một tiếng!”
Một gã hộ vệ thần sắc cung kính, chắp tay một cái sau đó liền nhanh chóng chạy vào trong phủ.
Hắn cũng không dám hướng đối phương xác minh thân phận.
“Công tử mời!”
Một gã hộ vệ khác vội vàng tiến lên, bắt đầu dẫn Đàm Phong đi về phía phòng khách.
Trong phủ, Triệu Đông Thắng lúc này đang ở trong đại sảnh nhíu chặt mày, ngưng thần suy tư.
“Lão gia, lão gia!”
Bị cắt đứt dòng suy nghĩ, Triệu Đông Thắng trừng mắt nhìn người tới, tức giận nói: “Chuyện gì mà hoang mang rối loạn?”
“Lão... lão gia, là... là Đàm Tứ Phong tới!”
Hộ vệ thở hồng hộc, lắp bắp nói.
“Cái gì? Đàm Tứ Phong?”
Triệu Đông Thắng nghe vậy liền đứng phắt dậy: “Mau, mau mời người vào, không, ta đích thân đi đón!”
“Lão gia ngài yên tâm, hắn hiện tại hẳn là đang ở phòng khách rồi!”
Triệu Đông Thắng nhìn hộ vệ, hài lòng gật đầu.
Quả nhiên a, người gác cổng mới là người có nhãn lực nhất.
Gác cổng mà không có chút nhãn lực nào, đó chẳng phải là thuần túy đắc tội người sao?
Triệu Đông Thắng vừa cảm thán, vừa bước nhanh về phía phòng khách.
Đang lúc Đàm Phong buồn chán đánh giá bức họa trong phòng khách, một đạo thân ảnh vọt vào.
Triệu Đông Thắng nhìn thanh niên dáng người thẳng tắp chắp tay sau lưng trước mắt, chỉ thấy hắn kiếm mi tinh mục, khí chất xuất chúng.
Lại cảm nhận thực lực của đối phương, chỉ cảm thấy sâu không lường được.
“Tại hạ Triệu Đông Thắng, hiện nhậm Triệu gia gia chủ, dám hỏi các hạ chính là Đàm Tứ Phong Đàm công tử?”
Triệu Đông Thắng vẻ mặt áy náy, ôm quyền nói: “Chưa thể nghênh đón từ xa, còn mong công tử thứ tội!”
Đàm Phong cũng không ra vẻ, đồng dạng ôm quyền nói: “Triệu gia chủ hảo, tại hạ chính là Đàm Tứ Phong, quấy rầy rồi!”
Thấy Đàm Phong dễ nói chuyện như vậy, Triệu Đông Thắng cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Công tử mời ngồi!”
“Mời!”
Hai người song song an tọa, đã sớm có hạ nhân dâng trà.
Đàm Phong đánh giá Triệu Đông Thắng một cái, cảm thấy đối phương không phải hạng người cùng hung cực ác.
Hơn nữa trước khi tới hắn đã nghe ngóng qua Triệu gia, nghe nói Triệu gia tương đối mà nói gia quy rất nghiêm, cho nên cực ít có chuyện ức hiếp nam nữ.
Đây cũng là nguyên nhân Đàm Phong lần này tìm đến Triệu gia.
Triệu Đông Thắng châm chước một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Còn xin Đàm công tử thứ tội, lão phu có một chuyện không biết có nên hỏi hay không?”
“Ngươi muốn hỏi chuyện Hồng gia có phải do ta làm hay không?”
“Không sai, chuyện này xác thực là nghi vấn của rất nhiều người trong thành!”
“Xác thực là do ta làm, mấy vị huynh trưởng của ta vì Hồng gia mà chết, cộng thêm Hồng gia tội ác tày trời, đã có đường lấy chết!”
Triệu Đông Thắng nhướng mày, tuy đã sớm có suy đoán, nhưng thật sự nghe được chân tướng vẫn có chút khiếp sợ.
Không ngờ Hồng gia diễu võ dương oai ở thành Bình Giang lại bị diệt môn chỉ trong một đêm, thậm chí còn là gục ngã trong tay một người trẻ tuổi như vậy.
Triệu Đông Thắng đứng dậy hành lễ với Đàm Phong: “Đa tạ công tử vì thành Bình Giang diệt trừ ác thủ, bách tính thành Bình Giang đều vô cùng cảm kích!”
Đàm Phong lắc đầu khiêm tốn nói: “Không cần khách sáo, Hồng gia cũng trêu chọc đến ta rồi, ta cũng là tiện tay mà làm thôi!”
Triệu Đông Thắng ngồi xuống lại, lo lắng nói: “Bất quá ngươi diệt Hồng gia, ta lo lắng Hồng Lăng sẽ không buông tha ngươi, nghe nói thiên phú của ả rất cao, ở Thanh Sơn Tông rất được coi trọng!”
Đàm Phong không quan tâm xua tay, nói: “Không sao, không vướng bận!”
Chỉ cần là chuyện có thể dùng cái chết để giải quyết thì không phải là chuyện.
Hồng Lăng muốn tìm chết hắn còn mong không được đây!
Vừa vặn tiếp theo không có kế hoạch gì, cùng lắm thì đi Thanh Sơn Tông đưa chút ấm áp.
Mắt thấy Đàm Phong không muốn nói nhiều về chuyện này, Triệu Đông Thắng cũng thức thời ngậm miệng.
“Đúng rồi, không biết Đàm công tử lần này tới cửa là vì chuyện gì?” Triệu Đông Thắng có chút thấp thỏm, cũng không biết là phúc hay họa.
“Thực không dám giấu giếm, mấy huynh đệ chúng ta trước đây đều tu luyện ngoài thành, đối với nhân văn địa lý xa hơn tịnh không hiểu rõ!”
Đàm Phong uống một ngụm trà chậm rãi nói: “Hiện nay thành Bình Giang đã không còn thích hợp cho ta tu luyện, ta dự định đi tới nơi xa hơn tìm kiếm cơ duyên, ngặt nỗi hai mắt đen thui, lần này tới là muốn tìm Triệu gia chủ giải hoặc!”
Thành Bình Giang đã không thể ở lại được nữa, vô luận là cường giả hay là tài nguyên, hoặc là gây chuyện, đều đã không còn thích hợp.
Mà Đàm Phong đi tới thế giới này chưa được bao lâu, đối với thế giới bên ngoài quả thực chính là hai mắt đen thui.
Lần trước túi trữ vật của Vân Lệ càng là ngay cả bản đồ cũng không có.
Nghe nói nội tình Triệu gia sâu nhất, cũng tương đối dễ nói chuyện, Đàm Phong lúc này mới tới.